Lịch Sử Của Nhiếp Ảnh
“Queer, không phải là về vấn đề quan hệ tình dục với ai—đó chỉ là một khía cạnh của nó—mà còn là về cái tôi luôn mâu thuẫn với mọi thứ …
tôi thấy có bóng dáng một con sói
vừa trong nàng
bước ra
ánh sáng dẫu vĩnh cửu
Ông như người rơi vào vòm đêm rã rượi của tháng tư đen, như chìm trôi trong cuộc hôn mê suốt 10 năm dài, cuối cùng tỉnh lại và kịp thoát ra khỏi bóng đêm tuyệt vọng. Ông đã tìm thấy nghệ thuật là cái phao cứu độ đúng như ông đã tự bạch…
Ở một nơi như thế nầy “đừng hỏi tại sao”, mất công. Giá cả vãng lai mọi thứ ở bến tàu, xe luôn chém ngọt. “Làm gì giá bé ông anh. Chỉ có giá cả thôi”. Nói thẳng ra “Chả cần ngày mai ông anh trở lại nơi nầy”. Đừng nói tình cảm bến xe “ra cổng là rông cả”.
xa hơn một con đường, tôi đặt một mặt phẳng
lên một dòng nhạc rồi
tưởng tượng đến dấu chấm của ánh sáng, tôi tự hỏi
làm sao có thể biết được nỗi sợ hãi của mỗi người
Những bài thơ được đạo diễn
như nụ cười trên chiếc mũi
những em bé đang cầm miếng cao su
tẩm hương vị thịt bò
thơm phức
còn chi. hai bàn tay
ngửa trong chiều gió lộng
còn chi. chiều mưa bay
tiếng còi tàu xa khuất…
Tất cả mọi đường phố đã bắt đầu treo sắc màu của sự chết chóc. Một vài hàng quán gắn bảng chào mừng. Người hoan hỉ. Kẻ cúi mặt. Gã thợ ảnh tôi quen vừa bung lên những tấm photo chụp khuôn viên hoa cỏ ở bờ sông. Chúng đã được chỉnh sửa một tông màu cũ kĩ ảm đạm của thập kỉ trước.
nhiều ngày tôi vẫn chưa viết được
bức thư gửi
người vô danh
sự ám ảnh mọc gai trong trí óc
nỗi bất lực
như con nai bắt gặp đèn pha
chết cứng trong khối xi măng bao bọc
không gian rỗng giá băng
Trời mưa. Ngoài sân dưới gốc cây Vạn thọ, thấy con cóc
bất động
mắt nhắm nửa chừng, tay trước đút dưới hòn đá, hai chân sau chỏi mỏi mòn, bụng tóp như cố vận hơi lấy trớn. Vì sao?
Lưu vong là hiện tượng lâu đời, nhưng lưu vong ra khỏi đất nước mình, với số lượng lớn, lặp đi lặp lại nhiều lần trong nhiều năm, như sau 1975, là hiện tượng mới. Mới, còn vì các phương cách lưu vong: di tản, vượt biển, bám càng máy bay, bám mạn thuyền, trèo tường, vượt rào, cuốc bộ, ra đi chính thức…
công việc của hắn hằng ngày là rao bán mặt nạ. hắn có biệt tài lựa chọn sao cho kẻ tiểu nhân mua mặt nạ hắn đeo sẽ nghiễm nhiên thành bậc quân tử. tên vô lại đeo mặt nạ của hắn ba mươi giây hóa ra đấng trượng phu. hắn làm ăn phất chẳng phải do tài cán gì. chẳng qua thời vàng thau lẫn lộn mà nên danh phận.
tháng tư lật qua trang sách có lửa
thái độ câm nín từ khi nhuốm bệnh
mỗi sáng nắng lên nụ cười lạnh tanh
mỗi khi mùa thu hay nhìn lên trời
mùa xuân năm hợi tôi vừa đúng năm mươi bảy (57) tuổi
tháng tới đúng chín mươi chín (99) tuổi
được tuyển vào đội canh xác
người trên facebook gọi tôi là nhiếp ảnh gia
nàng bây giờ hoàn toàn biến mất vào thinh không
cái vú ở lại
miệt đồng bằng chà láng
không một ụ nổi
Đám đông đã chia thành hai phe và tranh cãi rất quyết liệt. Cuộc tranh cãi có khi đổ máu đã kéo dài suốt 40 năm. Sự tranh cãi ấy bắt đầu từ những thứ tài sản cướp được của những người chạy trốn.
tháng ba gối đầu lên đá
ru người tròn giấc sử thi
hai tay cấu vào vai rừng nguyên thủy
mấy ngàn năm còn vết sẹo yêu vì
những lưỡi dao sét gỉ thống trị những lưỡi cày
Cưỡng đoạt đôi môi
lời nói thì thầm
và canh gác đến tận răng nụ cười, tiếng khóc.
bước ra mỗi phố mỗi đàng
cây xanh bức tử bàng hoàng máu tươi
mỗi cây như một phận người
Đây là lần thứ ba tôi có dịp tham dự Đại hội Điện ảnh Việt Nam Quốc tế do Hội Văn Học Nghệ Thuật Việt Mỹ (VAALA) gồm các bạn trẻ thuộc thế hệ từ …
tôi ngồi câu chiếc bóng của mình
ký ức trôi dạt như một lời nguyền
em nói là muốn tranh luận với tôi
về sóng âm thanh trong từng mạch máu
Những bóng cây in trên tường chưa đủ tuổi
đã nhạt nhòa theo ngọn gió bay ngang
có tiếng cười nào vọng lại rồi tan
trong khoảng không gian mập mờ của ý
Chừng như có ai đi quanh đây trong đêm, bước nhẹ hơn cả tiếng lá rụng. Lúc này, một người xa lạ tới nhà một ai đó, tức thì một người quen thuộc quanh đây có thể sẽ tới gần, có khi sẽ nhòm lén qua cửa sổ theo dỏi, có khi cố lắng nghe, cả nỗi đau tận cùng trong tâm can kẻ khác. Bóng Tối này không của riêng ai.
Cầm trên tay LA NOUVELLE REVUE FRANCAISE , Avril 1975 – nguyệt san từ Paris vừa gửi đến – tôi mở ra trang đầu và gặp phải bài L’année quarante của nữ thi hào Anna Akhmatova. Đây là bài thơ khóc Paris vào năm 1940 khi nước Pháp thua trận và thủ đô bị quân Đức chiếm đóng.
Hắn theo riết nỗi bí mật
Dù bước nặng hơn chì với bottes de saut.
Phải-anh-là-lính-Mời-anh-lên-lầu
Lời nào hơn cái gật đầu
cứ chạy đi chạy bộ
biết đâu ra kịp bến tàu
cứ chạy đi đừng ở lại
quãng đồng
biết đâu trời thấp thỏm
ngày không tàn chỉ là hết thôi
giờ cùng cuối
hết ngày nhưng không tàn
vì còn đêm phía trước
Bình Luận mới