nỗi bất lực
như con nai bắt gặp đèn pha
chết cứng trong khối xi măng bao bọc
không gian rỗng giá băng
thời khắc sao mênh mang bất tận
hụt hẫng vỡ oà,
con diều đứt dây lao chao theo cơn gió vút lên cao
im lặng kinh khủng, dày cộm có thể cắt với một con dao
chưa bao giờ như thế
những đôi mắt háu đói chằm chằm chờ đợi
tiếng ầm ừ lấp đầy trong miệng tôi
vết chém khoảnh khắc
hổ thẹn
phải nhanh chóng biến mất
làm thế nào tôi có thể chui qua lỗ hổng thời gian?
nhận diện nó không là giấc mơ
tôi điên khùng
xấu hổ
tức giận mỗi khi nghĩ đến, mà
phải chịu đựng
làm thế nào có thể bay qua khung cửa sổ?
.