Lịch Sử Của Nhiếp Ảnh
“Queer, không phải là về vấn đề quan hệ tình dục với ai—đó chỉ là một khía cạnh của nó—mà còn là về cái tôi luôn mâu thuẫn với mọi thứ …
Những ngày đầu tháng 5.1975 Sài Gòn lên cơn sốt thuốc tây và xe đạp. Thiên hạ đổ xô đi mua thuốc tây và xe đạp vì có tin đồn rằng tiền miền nam sẽ không còn giá trị và hai mặt hàng này sẽ trở nên khan hiếm trong những ngày sắp tới. Giá thuốc tây và xe đạp tăng vùn vụt nhưng người mua vẫn cứ tranh nhau mua.
Lý Thông có bút nhưng không mực. Dùng nước dơ đậm đặc viết văn thơ. Giấy tuy trắng vẫn bốc mùi tử khí.
Ngày ngày anh em thi thố tài năng.
mặt trời động kinh ngáp hơi thở lửa
đồng bóng đỏ mặt diễn tuồng
kịch bản bi hài dài hơi thiên niên kỷ
bất chợt vực thẳm đã được khép lại
Đọc truyện của Đặng Thơ Thơ là theo dõi các chuyển động của viết, trong đó, hiện thực và ý niệm quấn quýt lẫn nhau. Đó là những khả thể, một hình thức khác của hiện thực được tạo dựng bằng chữ. Có thể nói chữ – và qua đó, viết hay gõ – là khả thể của ý niệm ….
Đừng đọc Khả Thể như những gì “đã là” hay “đương là” mà “có thể là”. Cũng đừng đọc như một độc giả thuần túy. Mà đọc như một độc giả lai. Lai tác giả.
trưa kẽo kẹt cơ hồ tre nhún nhẩy
gió chùng chình là lụa lướt trời mây
chim quyên đổ não nùng đồng khô hạn
cạch lăn đùng lũ trẻ chạy lông nhông
[Ẩn Dụ] của Trần Hữu Thục còn giúp cho người đọc có được một cái nhìn rất gần và sinh động về đủ cách sử dụng ẩn dụ của rất nhiều người cầm bút Việt Nam. Những người viết ấy có thể là nhà thơ, có thể là nhà văn, mà cũng có thể là những nhà biên khảo, lý luận, phê bình.
nếu giấc mơ không bỏ đi. cầu tàu số 48. chuyện ở lại với thư. nửa đoạn đường gác chim mồi. biết có còn tiếng cúc cu gù gù quyến dụ. chênh vênh núi tay gầy.
Charles Aznavour cám ơn đời bằng những giai điệu Encores ở tuổi chín mươi. Hình bóng và tiếng hát Whitney Houston vẫn rộn ràng ca múa trong ký ức thanh âm tôi. Và Thái Thanh, trong mù sương trí nhớ Alzheimer hiện nay, có lẽ đang cắm cúi tìm nhặt một chiếc lá trên đường chiều.
Một thời gian dài trước đây, không nhất thiết phải trong thiên hà khác, nhưng có lẽ trong một thế giới khác nhau một chút, chúng tôi đã chứng kiến cuộc phiêu lưu, mà nhiều điều đáng ngạc nhiên là không thể tin được. Chúng tôi đã ghi lại số phận của một người tham gia vào những chuyến đi đó.
cánh hoa mỏng lặng lẽ rời bỏ thân thể
những ngón tay đến dòng suối ngọt
nằm trần trụi dưới ánh nắng xa xăm khao khát
giọt rượu vang tận cùng tan vào hồn cốc
Là quốc gia có lịch sử 5.500 năm làm bằng những trận chiến dựng nước và giữ nước, Đại Việt chưa khi nào là cường quốc quân sự. Nhưng, cường quốc thi ca là cái chắc! Dẫu thế, việc chính thức long trọng tôn vinh công lao của nữ đại tá tình báo Vương Thúy Kiều không hề là một ẩn dụ văn học theo kiểu “Mười lăm năm ấy biết bao nhiêu tình”.
cóc- cất ca chim rừng rút hết vào ổ
cầu vồng liệng phấp phới bảy con trời giả ngươi
mùi old (hương cũ) ai thả lỏng quanh cổ
quấn màu sắc thương buôn lận lưng độc cơ khổ
mùa này những bọng cây
đứng tô hô gió lạnh
ruột rút từ kinh thiên những năm trường lấp lóa
tường vôi khai đá vữa
Trong khi ngôn ngữ thơ có thể chuyển hóa những kinh nghiệm đời thường thành một ngôn ngữ giàu có, đặc biệt, nén chặt, có tính mặc khải, thì nó được giao một nhiệm vụ lớn hơn là truyền đi những tang chứng của lịch sử, là mở những cánh cửa đã khép chặt từ lâu giữa người Việt và người Việt.
Ngôi Thảo Am thuở xa xưa còn sót lại, lạ lùng ở nơi chỉ cách trung tâm thành phố Sài Gòn một dòng sông.
Thường tôi tới trễ, lúc mặt trời nở rộng, đỏ rực rỡ, chẳng khác đóa hoa kỳ dị ở cuối rừng dừa nước.
Với chai rượu trên tay, nghe
mùa thu rống trong cái đại sảnh, thấy
đàn bò đi xuyên qua kẽ lá, rất xa
dòng sông chầm chậm cháy
Thật ra nhiều sự kiện lịch sử cho thấy Quan Thế Âm Bồ Tát chỉ là một sản phẩm tưởng tượng.
Quan Thế Âm hay Quan Âm còn có tên khác là Avalokitesvara. Cả hai tên Avalokitesvara và Quan Âm đều có nghĩa đại loại là “nghe được tiếng kêu than của chúng sinh”.
tôi đã thử trở lại yên lặng, một yên lặng không màu
không một chút gió núi hoang dại
một chút biển hà hơi vào vách đá
tôi đã thử trở lại tịch mịch
Và tôi thấy từng gương mặt
núp bên những thân cây vừa bị chặt
thế giới sẽ nhìn sáng sủa hơn
khi không còn màu xanh che ánh sáng
chúng không còn nghe thấy tiếng linh hồn
Câu hỏi trong đầu tôi sau khi trở về, “Làm thế nào để một đất nước có nhiều người đi xem tác phẩm nghệ thuật như thế này?”
cái vỗ vai nhẹ tử tế
khuôn mặt khoảng cách dày, tối
nó nằm trong bóng đêm, dưới tán cây ngoài những căn phòng
của loài người.
ở đây người ta không thể viết được gì nhiều / thậm chí chỉ một dòng về sương mù / nó tan biến quá nhanh như giấc mộng dễ vỡ của cậu con trai mới lớn lại hay mộng tinh / túi cậu ta luôn rỗng / hai tay luôn thọc sâu vào hai túi quần hoàn toàn rỗng
Bình Luận mới