tác phẩm của Mel Bochner tại Viện Bảo Tàng Serralves- Bồ Đào Nha
Mel Bochner là một trong những người tiên phong trong Nghệ Thuật Khái Niệm (Conceptual Art), với khuynh hướng đưa ngôn ngữ vào …
tôi đã thử trở lại yên lặng, một yên lặng không màu
không một chút gió núi hoang dại
một chút biển hà hơi vào vách đá
tôi đã thử trở lại tịch mịch
Và tôi thấy từng gương mặt
núp bên những thân cây vừa bị chặt
thế giới sẽ nhìn sáng sủa hơn
khi không còn màu xanh che ánh sáng
chúng không còn nghe thấy tiếng linh hồn
Câu hỏi trong đầu tôi sau khi trở về, “Làm thế nào để một đất nước có nhiều người đi xem tác phẩm nghệ thuật như thế này?”
cái vỗ vai nhẹ tử tế
khuôn mặt khoảng cách dày, tối
nó nằm trong bóng đêm, dưới tán cây ngoài những căn phòng
của loài người.
ở đây người ta không thể viết được gì nhiều / thậm chí chỉ một dòng về sương mù / nó tan biến quá nhanh như giấc mộng dễ vỡ của cậu con trai mới lớn lại hay mộng tinh / túi cậu ta luôn rỗng / hai tay luôn thọc sâu vào hai túi quần hoàn toàn rỗng
Ngôi nhà ẩn mật nơi đồi thông
Ván gỗ mục nát, tơ nhện giăng đầy
Dã quỳ mọc kín phủ khắp ao nước
Lũ kỷ niệm khóc nức nở trong căn gác xép
blogger Tám Miệt Vườn, chủ gia trang Nữ Nước Nam vội cho vào bản thảo đoạn tin nóng lấy từ nhật báo mạng Toàn Cầu:
“Vào giờ tý hôm nay, lúc 12 giờ 35 phút sang ngày 15 tháng Tám năm 3014, tại giàn khoan HY189 của Cộng hòa Dân chủ Trung đã xảy ra tai họa vô tiền khoáng hậu: gần như toàn thể nhân lực đã bị tiêu diệt tại trận và do đó toàn bộ hệ thống giàn khoan đã tê liệt sau khi bị ngừng hoạt động bất thường;
chuyện kể rằng- hai bà mẹ sinh tôi
ra đời
tôi đã mang hình thù chiếc nồi đất
hai tay nắm hai trái vú
thời tiết nhú mầm mê sảng
những con mắt lá hoài nghi nhiệt lượng
giấc mơ loài chim linh giác
tiếng đập cánh báo mùa tuẫn nạn
Darwin chưa kịp thấy . . .
ruồi xanh siêu dinh dưỡng
biến-thái-người
hàng loạt
bâu và hút nghiện riêng mùi-máu-mủ
Những bài thơ đủ sức chiếu rọi ánh lửa giai đoạn sau 1975 sẽ còn mãi không chỉ như nhân chứng của một thời đại, mà còn là cánh cửa liên kết với những nền thơ khác tiếp sau đó. Đó là một loại thơ đi qua chấn thương ….
trong những ngày nóng bức tôi thường ra bờ kênh
cá trắng phơi mình nổi lềnh bềnh
đầy nước độc
con người nghĩ rằng thả chúng về cuộc sống xanh
Vài nơi khác, gã đến, những bức tường không giống với quán Tequila hoặc ở nhà gã. Chúng lồ lộ tô trét đủ loại màu sắc lòe loẹt. Gã nghĩ có lẽ nó chỉ đang cố tình lừa đảo nhãn quang hời hợt của kẻ khác. Nhưng, với gã, tất cả chúng đều là màu xám. Tất cả những ẩn giấu đều nhân danh màu xám. Sự thật ở bên trong vài hình khối cơ bản mà người ta cố tình tạc dựng nên
Nghĩ tưởng về một nhà thơ
Trong bóng tối
Jorge Luis Borges
Thế giới đen mở bao la
Sài Gòn hộc máu khôn kham
Đời tanh quá đỗi cái ngàm tử sinh
Ngã năm uống rượu một mình
Rưới trên đất lạnh chút tình ly bôi
Hơn 20 triệu cư dân ĐBSCL đang trước nguy cơ: mất nguồn nước ngọt, mất nguồn phù sa, và cả vùng châu thổ phì nhiêu đang chìm dần trong biển mặn…
Đừng hèn hơn khi xây một tượng đài
Mà không phải cho nhân dân vất vả
Vì phải luôn loay hoay giảng nghĩa
Cho bàn tay áp bức hung tàn.
những thằng hiền như cục đất
bây giờ suốt ngày lên face
cầm cục đá
sẵn sàng ném vào ai đó
Tôi sớm biết xúc động với văn chương. Sớm hoan lạc cùng âm nhạc, ngập ngụa khoái cảm dậy thì với những tiếng hát, những giai điệu và những khuôn mặt ban nhạc, ca sĩ nước ngoài. Nửa đêm thức dậy, bật máy phát thanh, dan díu rỉ rả với Beatles, Rolling Stones, Bee Gees, Carpenters, Simon & Garfunkel, v.v…
Anh muốn ngồi một mình trong khoảnh khắc
Hoài niệm về quá khứ, chuyện chúng mình
Chợt nghe từ trong khoảng trống lặng thinh
Những đứa con sanh muộn, cũng là những tuyệt tác của Turner, đã bị chỉ trích gay gắt bởi các nhà phê bình trong vòng 15 năm, từ năm 1835 cho đến khi ông qua đời vào năm 1851. Chúng bị lên án là những sản phẩm của một người già yếu kém và loạn trí.
“Nơi ta định đi thì không đi đến và nơi ta định đến thì mịt mờ không thấy đến đâu.
“Đó, ngươi tự biết ngươi đang làm gì và đi và đến đâu rồi đó nhé.
Tiếng nói rớt xuống đáy vực sâu hun hút. Chỉ còn nghe tiếng gió thổi xô vào những gờ đá tảng, tiếng sóng vỗ ầm ì ồ bên dưới. Hắn nhướng mắt nhìn lên, trời đầy những đốm lửa nhỏ li ti. Hắn ngoái dòm xuống dưới, một vũng tối đen đậm, mênh mông.
Gió vờn lá đại kỳ phất phới trên cao
Trên chót vót đỉnh đồi nhìn xuống lũng thấp bên kia biên giới
Mây xám quyện hàng hàng
Vùng biên tái quạnh hương máu và nước mắt
quen với điều chớt nhả
nhưng không thể nào lân cận được
những cái loa
lời nói nhiều khi ăn vạ
Chỉ là mớ lý thuyết của nỗi buồn
mô phỏng
từng đợt sóng dài
kéo những chiếc diều từ đáy đại dương
Bình Luận mới