tác phẩm của Mel Bochner tại Viện Bảo Tàng Serralves- Bồ Đào Nha
Mel Bochner là một trong những người tiên phong trong Nghệ Thuật Khái Niệm (Conceptual Art), với khuynh hướng đưa ngôn ngữ vào …
đêm gọi tôi là tiếng gió thì thào trên khung cửa kính
là ánh đèn vàng vọt hắt từ lề đường rắn mắt quanh khu phố da màu
là vai thơm lúa chín
tóc khét mùi nhiệt đới
có những chuyện bây giờ mới kể
cọng rơm vàng trước lúc hóa phận tro
cũng đã xanh hàng trăm ngày cốt để
cho đòng đòng căng sữa hạt thóc no
yểm lên huyệt mộ hát miệng lưỡi
nỗi hỗn mang đeo dợm khả ố
ghìm oằn lưng ngựa hí tức tưởi
bầy chuột đồng chạy nợ thất thố
Albert Camus trong bài đọc tại Thuỵ Điển khi dự lễ trao giải thưởng Nobel văn chương 1957 có đưa ra một nhận định và một đề nghị. Nhận định rằng thuở nay nhân loại gồm số nhỏ người LÀM lịch sử và đông đảo những người KHỔ VÌ lịch sử, những người phải gánh chịu những hậu quả do những biến cố lịch sử.
“Tao sẽ chẳng vớt cái gì lên từ dưới đáy hồ.” Tôi hét vào tai mình. Kẻ mộng du không vớt bất cứ thứ gì lên từ dưới đáy hồ. Tôi dứt khoát phải tìm cho bằng được cái giọng điệu ấy. Chúng làm phiền giấc ngủ của tôi. Chúng xóa mờ những ranh giới trong giấc mơ của tôi. Chúng lừa đảo tôi bằng một khung cảnh đẹp tuyệt mỹ được vẽ ra trên mặt giấy hàng ngày khiến tôi chán ngấy
Chàng từ khi vào cơn tai biến
Nằm cong…
Nàng lên đường trả nợ núi sông
(hù hù, tiếng chàng rên như tiếng cát chạy đá bay…)
kẻ giành yêu nước hơn anh
xếp anh bên cạnh
đứng coi người yêu nước
hoành hành
[Nhất Linh Nguyễn Tường Tam] đi tìm cái chết và phủi tay trước trách nhiệm đối với 30 triệu người dân miền Nam vào [năm 1963], thay vì đi tìm một giải pháp và cùng chung vai gánh vác trách nhiệm. Đó là một cái chết mà ngôn ngữ đường phố gọi là lãng nhách, vô ích, không cần thiết cho đại sự.
(Tiếp theo phần trước)
Sáng và trưa ngày 6 tháng Tám.
Truyền thông Đại Việt và quốc tế lại phừng phừng như đàn bà thấy tháng, với tin phái đoàn cấp cao Quân đội Mỹ do …
những phiên bản của nỗi sợ hãi
luôn được uốn cong thành dấu hỏi
đầu ngâm vào nước màu đen kịt
chổng ngược chân lên bầu trời hình tròn
người đàn ông có khi sẽ bất lực khi không vượt qua chỉ một khúc rẽ trong đời mình. và chịu đứng yên đó nhìn người đàn bà của mình làm một cái U Turn đẹp mắt. mẹ kiếp đời chả thiếu thằng cha tự bắn vào đầu mình khi đến đúng khúc rẽ.
Ngoại tôi bảo: ” hến nhiều thế thì sắp đói to đấy”.
Hôm sau cửa biển ngoài đường chân trời đã bị lấp lại. Chúng tôi đã bị mắc kẹt lại đó không trở về được nữa. Gió nghẹt đứng trên hàng tre chẳng nghe tiếng chúng tôi cầu cứu. Chúng tôi hét nhưng gió chẳng nghe thấy gì:
-Chúng tôi ở đây…chúng tôi ở đàng này..!
Nhân loại tạo ra mọi vật. Họ muốn mọi thứ
cái ghế ngồi đến lúc phải đứng lên
giường nằm bỗng thân thể ngồi dậy miệng mở
tự tình nói nhau nghe
chúng tôi không còn nhiều thời gian
tôi không muốn ông ló mặt
thêm- một khắc nào nữa
nơi đời sống này
Người đàn bà theo con chuột đi từng bước ngập ngừng vào căn chung cư bỏ trống. Bà chẳng còn tìm được chút hơi hướng nào của người ở trước để lại.
Cái buồng đó bây giờ mênh mông trắng xóa, anh đã dọn đi thật xa, không để lại địa chỉ mới
Nguyên tắc suy luận cơ bản nhất cho rằng “A” và “Không A” không thể hiện hữu cùng một lúc. Điều nầy cho thấy nếu Phật tử công nhận sự hiện hữu của Phật Thích Ca thì khó có thể đồng thời chấp nhận sự hiện hữu của Phật Di Lặc và Phật A Di Đà.
thức đàn bà lẩy bẩy trong em
hơ bàn tay lên cái nắng tháng tư không đủ ấm
giọt nước mắt hóa thành vương miện
đội nỗi buồn ngọn cỏ cú miên man
Bây giờ sắp tới thời không còn giấu bụi dưới thảm, càng buồn hơn. Nén buồn xuống chỉ còn mơ ước: Con người VN hồi tỉnh và biết nắm tay nhau cùng đối phó, và đối thoại
Vệt máu đỏ gây một xúc động mãnh liệt trong đầu vị tu sĩ trẻ tuổi. Thiện vụt xô ghế đứng lên, chẳng kịp chào hỏi Loan, hớt hải chạy ra cửa. Ra tới sân, Thiện đưa bàn tay có dính con muỗi và vệt máu chùi vào vạt áo …. Rồi Thiện đi miết ra tận đầu phố, một tay cứ phủi mãi vạt áo không biết có dính chút máu nào không.
Giấc mơ tôi đày đọa tôi trong những âm hưởng của sự tuyệt đối. tuyệt đối yêu tuyệt đối ghét tuyệt đối vui buồn. những sự tuyệt đối leo thang trong nấc tình cảm đau đáu nỗi niềm. là oan khiên hay là chung thân vĩnh viễn?
tri túc: biết chân nào đá hay
tiện túc: tiện chân nào “sút” chân ấy
[ cũng có thể hiểu: chân nào “hỏng cẳng” chẳng làm nên trò trống gì thì
cha tôi vẫn hiền từ và xa vắng đối với tôi, như ông vẫn thường như thế, nhưng lúc sau này tôi hay thấy ông nhìn tôi với nét gì đó như niềm mơ ước xa xôi, như thể không phải ông đang nhìn tôi, mà đang nhìn một bức tranh hay một tấm hình của tôi, như thể ông đang hồi tưởng về tôi.
Lão chỉ cần ở đây thôi, dù chiến tranh thế giới thứ ba có nổ ra, trên trời đang có sự va quyệt sao chổi, mặt trăng đã bị lõm một lỗ hoặc hoang đường hơn là ở phía xa thành phố xuất hiện một con khủng long thời thượng cổ và nó đang trút cơn thịnh nộ xuống cả thành phố thì lão cũng vẫn ngồi trong ngôi nhà này thôi.
cuộc ghé nhanh và lặng lẽ bỏ đi
nếu tín hiệu, hẳn đã lạc lệch, hãy để mộ khúc.
Thềm cửa xa, đứng yên những khối mây băng sơn, những khuấy động, suy nghĩ
những váng nước, những dấu nước, run rẩy tan vỡ
quái! không sao mở mắt
bây giờ đã tám giờ
tôi lăn đại vào bộ
đồ treo trên đầu nằm
Bình Luận mới