Lịch Sử Của Nhiếp Ảnh
“Queer, không phải là về vấn đề quan hệ tình dục với ai—đó chỉ là một khía cạnh của nó—mà còn là về cái tôi luôn mâu thuẫn với mọi thứ …
khát khao trèo qua cặm cụi
biển, tên quen
chết lạ, chưa bến bờ
buồn lây đầy chợ, mỗi người chia
Linh Bảo là một tên tuổi văn học của Miền Nam từ những năm 1950s. Các tác phẩm của Linh Bảo được lần lượt xuất bản tại Miền Nam từ 1953 tới 1975. Chỉ có Mây Tần là tuyển tập đoản văn duy nhất được xuất bản ở hải ngoại (1981). Sau 1975, không có một tác phẩm nào của Linh Bảo được in ở trong nước.
Người Quân Tử là truyện ngắn trích từ Tầu Ngựa Cũ, tác phẩm văn học được trao giải thưởng văn chương 1961. Người Quân Tử và Áo Mới của Linh Bảo đã được Trung tâm Văn Bút Quốc tế / PEN International tuyển chọn là hai trong số 26 truyện ngắn hay nhất thế giới năm đó.
Tôi trở về thăm lại trường xưa
Khuôn viên cũ đã thay lề đổi thói
Câu Duy Tuệ xoáy lòng người nhức nhối
Từng nỗi buồn thấm lạnh từng cơn
Lời kinh đêm
thiên triều vạn vạn tuế chạm giấc mơ tôi xô giạt
giọt ngã bùng khép vật vờ
lời kinh cho tình yêu như sóng lô xô
tấm pano qui hoạch dựng lên
bầy chim sẻ tha cọng rơm cuối cùng bay biền biệt
bác nông dân đội chiếc mũ bảo hiểm
trở thành bù nhìn
Loved you with my true heart
Loved you fullest – rain or shine
yêu em trái tim thật thà
yêu đầy mùa nắng mùa mưa
Hắn làm mỹ thuật, chuyên đắp vẽ cho mồ mả người chết. Hắn vẽ những con ma màu trắng với cái cằm rớt dài vệt máu. Có lần hắn đắp cho mình một cái nhà mồ thật hoành tráng và rực rỡ của những mảnh chén, mảnh sành, có khi hắn lượm cả mảnh chai bia xanh, bia đỏ. Hắn gọi ấy là nhà mồ lập thể.
ngày đi. cây hải đào rực đỏ
trong mắt tôi. mùa rợp cánh hải âu
kêu thét đậy. triều laguna. sóng vỗ
người ơi. chiều hải đào. tôi về đâu
nơi con sông lú ngày chan phép lạ
không có thánh. không có thần hiển lộng
chỉ có ngàn lau trắng mọc lên
sự tích của kẻ du biền
sóng khắc khoải lắm
ai dạy nhúm hạt mùa hát reo trên đồng mới?
pho tượng vụt đứng lên
quá thẫn thờ
Em thấy không, nếu tiên lượng được sự trỗi dậy của chú Ba Tàu theo kiểu đó, chắc chắn chú Sam đã không trợ giúp Trung ‘4 hiện đại hóa’. Và Đại Việt của em chưa chắc đã bị bán đứng thời 1972-1973. Chưa chắc xảy ra Hải chiến Hoàng Sa 1974. Chưa chắc 40 năm sau hiện diện vụ giàn khoan 981 này.
Thử máu không thấy cholesterol trong máu, chỉ thấy đủ loại rượu
Thử nước tiểu không thấy đường trong nước thải, chỉ có beer
Ngọn lửa hạnh phúc nhảy múa
Thiêu đốt đôi tình nhân trên giường
Cái chết đột ngột xuất hiện
Ở xa lộ, biên giới, hải đảo, nơi công sở
Lần đầu tiên Đăng tới nhà cô bạn Ngọc Tuyền, bà mẹ hiền từ và trầm lặng, hỏi Đăng làm nghề gì. “Cháu viết văn.” Đăng nhớ nét mặt và cái nhìn của bà, như thể bà vừa nghe bạn trai của con gái mình cho biết, hắn làm nghề nặn hình con gà con vịt bằng đất sét như trẻ nít thường làm để chơi.
Những buổi chiều trôi trong vườn cây dại
dưới đám mây mặt buồn như truyện cổ
chúng ta quay quắt âm thầm phục chế im lặng
trên ngón tay anh chỉ còn niềm xa vắng
thơ
chính là sự mát rượi từ vòm ngực em
ở đó khởi lên nhiều ý nghĩ vị lai
khứ hồi- sự trở lui
suồng sã úp chật mặt trời
Đạo đức văn hóa và trật tự an ninh trong xã hội, ngay cả ở những nước Âu Mỹ, mà chúng ta hưởng thụ ngày nay thật ra rất mong manh. Chúng ta đã trở thành quá quen thuộc hàng ngày với lớp vỏ đạo đức và trật tự nầy nên chúng ta thường không để ý đến chúng. Tuy nhiên lớp vỏ đạo đức và trật tự nầy có thể bị hủy hoại rất mau chóng và rất bất ngờ. Chỉ cần một biến cố chính trị hay xã hội
Những cái két bị gấp lại
như những chiếc khăn tay và bỏ túi
Thuế càng ngày càng cao
Vì vậy ta mới có một nhóm người bất ngờ cao quý
tôi không đọc sách
tôi cứ tù mù người đi
đêm tối thật sao thơ còng khóa
tôi muốn thưa chuyện cùng cây bút
Khi tôi tới, đã có ba, bốn phụ nữ trẻ trong bếp. Mỗi người một việc, kẻ bóc tôm thái thịt, người nhặt rau, pha nước mắm. Tiếng nồi chảo va vào nhau trong góc bếp, tiếng nước chẩy từ bồn rửa rau, tiếng bát đĩa lạch cạch, tiếng cười giòn giã, tiếng nói tranh nhau, tất cả tạo nên một không khí của một mùa hè hạnh phúc.
Vì những điều răn tàn ác, vô đạo đức trong Kinh Thánh vẫn chưa hề bị xóa bỏ hay sửa đổi nên thỉnh thoảng chúng vẫn còn có thể được áp dụng lên những ý tưởng và hành động điên rồ của họ. Làm sao ai có thể dám nói rằng những tội ác trên sẽ không xảy ra nữa trong tương lai?
Và đây là một điều đáng thấy, đáng nhớ và đáng lo ngại.
đêm gọi tôi là tiếng gió thì thào trên khung cửa kính
là ánh đèn vàng vọt hắt từ lề đường rắn mắt quanh khu phố da màu
là vai thơm lúa chín
tóc khét mùi nhiệt đới
có những chuyện bây giờ mới kể
cọng rơm vàng trước lúc hóa phận tro
cũng đã xanh hàng trăm ngày cốt để
cho đòng đòng căng sữa hạt thóc no
yểm lên huyệt mộ hát miệng lưỡi
nỗi hỗn mang đeo dợm khả ố
ghìm oằn lưng ngựa hí tức tưởi
bầy chuột đồng chạy nợ thất thố
Albert Camus trong bài đọc tại Thuỵ Điển khi dự lễ trao giải thưởng Nobel văn chương 1957 có đưa ra một nhận định và một đề nghị. Nhận định rằng thuở nay nhân loại gồm số nhỏ người LÀM lịch sử và đông đảo những người KHỔ VÌ lịch sử, những người phải gánh chịu những hậu quả do những biến cố lịch sử.
“Tao sẽ chẳng vớt cái gì lên từ dưới đáy hồ.” Tôi hét vào tai mình. Kẻ mộng du không vớt bất cứ thứ gì lên từ dưới đáy hồ. Tôi dứt khoát phải tìm cho bằng được cái giọng điệu ấy. Chúng làm phiền giấc ngủ của tôi. Chúng xóa mờ những ranh giới trong giấc mơ của tôi. Chúng lừa đảo tôi bằng một khung cảnh đẹp tuyệt mỹ được vẽ ra trên mặt giấy hàng ngày khiến tôi chán ngấy
Bình Luận mới