Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

thứ gì đó ở dưới đáy hồ

 

"Cần phải vớt cái thứ dưới đáy hồ ấy lên.” Ai đó vừa rền giọng gầm gừ trong cổ họng. Chúng chập chờn tan loãng, nhão nhoét ma mị. Một thứ âm vực lặp đi lặp lại khiến đầu tôi đau buốt. Đôi môi tôi lắp bắp cố gỡ hết. Từng âm tiết một. Tưởng chừng như sẽ rất dễ dàng rơi tuột xuống vực thẳm. Nhưng, chúng lại dính mắc ở đó và không thể nào thoát ra khỏi vòm họng. Chúng tiếp tục nhảy múa giữa hai hàm răng khép mở những lời lẽ thô kệch, như ra lệnh: "này, mày hãy vớt thứ gì đó từ dưới đáy hồ lên.”
"Tao sẽ chẳng vớt cái gì lên từ dưới đáy hồ.” Tôi hét vào tai mình. Kẻ mộng du không vớt bất cứ thứ gì lên từ dưới đáy hồ. Tôi dứt khoát phải tìm cho bằng được cái giọng điệu ấy. Chúng làm phiền giấc ngủ của tôi. Chúng xóa mờ những ranh giới trong giấc mơ của tôi. Chúng lừa đảo tôi bằng một khung cảnh đẹp tuyệt mỹ được vẽ ra trên mặt giấy hàng ngày khiến tôi chán ngấy. Cái thứ gì dưới đáy hồ chứ?
Mặt hồ không hề gợn sóng. Giữa mùa hè. Nước trong lòng hồ đang sôi. Và, rất nóng. Bàn chân tôi chỉ vừa kịp tưởng tượng những giọt sương ướt mềm trên đám cỏ đêm. Sau đó, tắt lịm. Một cơn bỏng rát dấm dứt bám dính vào da. Tôi không nằm mơ. Ai cướp mất giấc mơ của tôi chỉ vì muốn tôi vớt cái thứ gì đó dưới đáy hồ này lên nhỉ?
Chẳng hề có bất cứ bóng đen nào lẽo đẽo theo dõi phía sau lưng tôi. Vậy mà, tôi vẫn bước thấp bước cao. Kẻ nào đó đang xô đẩy tôi một cách thô bạo. Rõ ràng, họ vẫn đang điều khiển tôi. Rõ ràng, có kẻ nào đó túm tóc tôi. Họ đã ném tôi vào bãi cỏ. Những lùm cỏ đã chết khô và cháy giòn. Dưới bầu trời đêm.
Ngay bên cạnh hồ nước. Chân tôi đã chạm vào bãi cỏ chết, đã chạm vào tro bụi, sao vẫn tiếp tục thấy cái trừng mắt và nghe tiếng quát: "mày hãy nhặt cái thứ dưới đáy hồ đó lên.” Tôi cất giọng thì thào, hai khóe miệng bắt đầu méo xệch: "thứ gì ở dưới đáy hồ vậy?" Không một ai trả lời. Không một thanh âm nào thốt lên gầm gừ đe dọa nữa. Sự im lặng choáng ngợp cả mặt nước. Đầu gối tôi thụng xuống, hai tay chắp sau gáy như tư thế của một kẻ vừa phải buông súng đầu hàng. Dĩ nhiên, tôi vẫn chẳng thể biết được thứ gì đang nằm dưới đáy hồ. Chúng bí ẩn như mặt nước. Chúng dữ dằn như mặt nước. Chúng lừa gạt tôi rất giỏi như mặt nước vào mùa thu.
Ai đang dẫn giải tôi? Ai đang bắt tôi quỳ gối? Ai đang bắt tôi chắp hai tay sau gáy và bất lực nhìn vào mặt nước hồ tưởng chừng khá yên ả đó. Tôi không biết. Tôi mù tịt. Giả dụ tôi có trực giác tinh nhạy để nhận ra kẻ thù đi chăng nữa, tôi cũng không thể quay đầu lại để nắm lấy tóc nó, trói quặt hai tay nó. Chẳng có một ai ở sau lưng tôi. Chắn chắn là thế rồi.
Thời điểm này, không một ngôi nhà nào sáng đèn. Chỉ có những thằng điên đi dạo. Tôi cũng không hề muốn đi dạo. Rõ ràng tôi đang đi dạo trên những vỉa hè. Thật quái đản. Tôi đang bước trên vỉa hè trong đêm tối, trên một khu phố rất tối. Nhưng, chắc chắn rằng, tôi không phải là một thằng điên. Tôi rõ ràng chưa bao giờ bị điên. Tôi nhớ là mình vẫn đang nằm trên giường và theo dõi một bộ phim của Mỹ. Thời điểm này, tôi không hề muốn bước chân ra khỏi nhà, chạy rong ngoài đường để đùa giỡn với những bóng ma.
Thế nhưng, tôi, dường như tôi vừa bị bắt cóc thì phải. Không hề có một bàn tay nào chạm vào tóc. Không hề có một bước chân nào nện xuống đất thậm thịch. Không hề có ai la hét, trói nghiến tôi lại. Vậy, tại sao, tại sao tôi vẫn nghe những thanh âm, những khẩu ngôn ra lệnh chưa được in dấu đỏ đang cố tình chen lấn, thì thào trong não mình? Bọn họ là ai ấy nhỉ? Bọn họ có phải là người không ấy nhỉ? À, không phải người thì là quỷ sứ. Chẳng là quỷ sứ, thì lại đeo mặt nạ của các thiên thần. Chẳng phải thiên thần thì họ cũng chẳng là cái gì sất. Tôi nghĩ: "Chỉ vì có quá nhiều sự lựa chọn khiến họ không thể là thần thánh, hay quỷ sứ, mà đơn giản họ là người. Những con người mới đáng sợ làm sao.” Và họ, hẳn nhiên sẽ ngồi trên miệng vực vẽ lại một bầu trời đầy ảo tưởng, mơ mộng. Tôi nhìn thấy rất nhiều kẻ đang bước trên than lửa, miệng mở rộng, hô vang những khẩu hiệu thần thánh chỉ để xin phép được cầu nguyện, được ơn cứu rỗi. Đằng nào con người chẳng phải làm cái trò cầu nguyện để xin ơn cứu rỗi. Vốn dĩ tội lỗi ra đời từ thiên đàng. Tôi không phán xét. Chúa liệu có quyền phán xét?
Tôi chợt nghĩ về những thứ gọi là tội lỗi. Nhất định tôi đã phạm phải một tội gì đó. Và vì thế, họ đang áp giải tôi chăng? Mà tôi phạm tội gì nhỉ? Tôi cúi mặt xuống đất hỏi bãi cỏ khô héo trong đêm. Tôi ngước mắt nhìn về phía hồ hỏi mặt nước đăm đăm chìm trong thẳm sâu của vũ trụ. Không một tiếng trả lời. Mặt hồ vẫn yên ả như đêm. Mặt hồ rồi sẽ hết yên ả như đêm. Bởi, nơi nào dù có ánh đèn, tôi vẫn thấy mờ mịt và tất nhiên rất tối.
"Hãy tiến về phía trước và vớt cái thứ dưới đáy hồ ấy lên.” Lần này, giọng nói rền rỉ mạnh hơn. Hai bờ vai của tôi chùng xuống. Đôi tay vẫn đang để sau gáy. Tôi lết hai đầu gối, nhích từng chút một. Mặt hồ vẫn yên ả. Nước vẫn thẳm sâu màu vũ trụ. Vậy, thứ gì ở dưới đáy hồ nhỉ? Tại sao tôi phải nghe lời những kẻ vô hình đang túm tóc và tích cực hét vào trong não mình?
Thứ gì đó ở dưới đáy hồ
Thứ gì đó ở dưới đáy hồ
Thứ gì đó ở dưới đáy hồ
Mặt nước bắt đầu sôi lên sùng sục khi tôi vừa lết tới gần. Một tiếng rơi, hai tiếng rơi, ba tiếng rơi. Rồi hàng loạt những tiếng rơi ào ạt như thác đổ đang ùa xuống mặt nước. Và, tôi chẳng hề thấy thứ gì đó nổi lên. Đôi tay tôi vẫn đang bị khống chế sau gáy. Đầu gối tôi vẫn phải thụp xuống bãi cỏ khô cháy. Tôi phải vớt thứ gì đó ở dưới đáy hồ lên bằng cách nào nhỉ?
Những tiếng rơi đã ngừng lại. Và, tôi nhìn thấy một cái bóng lớn đang trồi dần, nhô dần lên khỏi mặt hồ. Con thủy quái chăng? Hay tổ tiên ta chăng? À, không chỉ là một con rùa. Tôi đã thấy nó ở đâu rồi ấy nhỉ? Chỉ là một con rùa già đã nghìn năm tuổi. Có thể tổ tiên của tôi, dòng giống của tôi là từ con rùa già này chăng? Làm sao tôi vớt được thứ gì đó từ dưới đáy hồ lên bằng đôi tay đã bị khống chế?
Chiều nay, tôi vừa lướt qua tờ tin tức cũ mèm của buổi sáng. Thật sự tất cả những tin tức về bọn cướp ấy chúng tôi đã biết từ lâu rồi. Như một vở hề chèo diễn mãi. Thứ tôi nhận thấy lúc này, ngay lúc này đây là tối hôm qua họ đã nhốt hết tất cả ánh sáng vào một cái lọ thủy tinh lớn và ném xuống mặt hồ. Cái lọ ấy vô tình trôi tuột theo dòng chảy xuôi ra sông và có thể đã vỡ tan đâu đó ngoài biển. Dẫu vậy, tôi vẫn chẳng thể nhìn thấy bất cứ luồng ánh sáng nào xuất hiện.
Lúc này, chẳng ai bắt tôi phải chắp tay sau gáy nữa. Nhưng, đôi bàn tay tôi vẫn cuộn lại không thể nào duỗi ra phía trước. Những kẻ đã dẫn dắt tôi đến mặt hồ này hình như đã im thin thít. Có thể bọn họ đang cùng nhau ngồi trong một căn phòng rất kín, để kể những câu chuyện mang tên là bí mật mà hẳn nhiên ai cũng biết.
Sẽ chẳng có tia sáng nào bắn phụt lên trời như niềm mong mỏi của tôi đâu. Dưới đáy hồ kia, cái thứ đó không còn gì khác ngoài một màn sương mờ dày đặc đang phủ kín mặt nước. Chẳng có bất kì một vị thần thánh nào đi lang thang giờ này chỉ để ban phát ơn cứu rỗi. Tất cả đang chìm dần vào từng lớp nước, mà chẳng biết làm sao để chạm đến đáy.
Một buổi sáng, trời trong veo. Mặt hồ sạch sẽ bóng cây. Chỉ có cơn giông quật nát thành phố chiều hôm qua còn sống sót bởi sự tan hoang nằm ngổn ngang trên đường. Và, người ta nhìn thấy một cái xác nổi lên, trôi theo nhịp nước. Mặt trời vẫn thường trong veo như thế vào những ngày mùa hè.

Trần Băng Khuê

bài đã đăng của Trần Băng Khuê


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)