Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

KHÓI VỠ

1. Nàng cắt phăng mái tóc dài. Nàng bắt đầu biết cầm li rượu lên cụng chan chát với đám bạn. Nàng nghĩ đến những vòng khói thuốc ưu tư. Nhìn các chàng khá nghệ sĩ và lãng tử. Nàng ngây thơ khi mường tượng hình dạng cố hữu xưa cũ trong tiềm thức mơ mộng của khá nhiều đứa con gái.
Nàng muốn tập tọe nếm thử tất cả mọi thứ. Làm người chỉ để giữ gìn chuẩn mực thì nhàm chán lắm.

Đấy. Có gì khó đâu, quắp điếu thuốc giữa hai ngón tay, rồi đưa lên môi, bắt đầu hít vào, sau đó thả khói bay ra từ từ. Lần đầu, nàng không hề sặc khói như một vài cô gái khác. Nàng cảm thấy khói cũng thơm lắm. Khói không đến nỗi sặc sụa hôi hám. Khói xoay xoay thành vòng tròn rồi tản xung quanh thân thể nàng. Khói xua hết những u ám mịt mờ nặng trịch trong trí não nàng. Ít ra, khi người ta không còn nơi nào để bấu víu kể lể những xót xa, đau khổ, khói sẽ thỏa mãn điều đó. Bây giờ nàng mới hiểu, tại sao bọn đàn ông, mấy thằng bạn của nàng nghiện khói.
Tối qua, nàng say.
Say cũng thú vị nhỉ? Thì, đầu óc hơi tưng tưng một tí. Nàng chưa đến độ bét nhè lắm. Vẫn đủ sức nắm tay ga để kéo lê chiếc xe và cả thân thể mình. Về đến nhà, nàng nằm vật xuống giường. Muốn nhắm mắt lại để tiếp tục được trôi. Nhưng, sao mắt nàng vẫn thao thao ngó lên trần nhà ám bụi và khói. Nàng lại nhìn thấy khói. Ở đâu cũng có khói hay sao? Chiếc điện thoại nhấp nháy, mấy cái tin nhắn tít tít ào tới. Nàng biết là chàng. Icon đá lông nheo màu xanh, chỉ có chàng thôi. Nàng với tay, mở máy, môi nàng khô rát, thèm cốc nước mát, thèm ánh mắt dịu dàng nâng niu của chàng ở bên cạnh lúc này hoặc là những nụ hôn nồng nồng, như rượu vậy. Nàng cố gắng lắm, mới nhìn được hết những con chữ nghiêng ngả méo xệch trên điện thoại. Chàng bảo, chàng đang vừa tắm vừa hát. (Chàng không hề biết nàng say). Chàng nhắn một dòng tin khá dài dòng kể lể những câu chuyện về nỗi buồn lớn nào đó trong đời của người đàn ông.
Nàng nghe men say xộc lên tỏa ra đượm hết cả gian phòng ngủ lạnh lẽo. Nàng muốn khóc quá. Sao đàn bà hễ say là lại khóc nhỉ? Nàng muốn vượt qua cái thói quen tầm thường đó. Nàng quay mặt sang bức tường trống trải màu vôi xanh nhạt. Nước mắt bị chặn lại nửa chừng bỗng dưng trở nên vô duyên đối với nàng trong khoảnh khắc này. Nàng dò từng phím chữ và bấm: "anh ơi, người có nỗi buồn lớn có quan tâm đến những nỗi buồn nhỏ hay không?".
Có lẽ, lúc này chàng gọi, nàng sẽ bật khóc nức nở liền thôi. Cuối cùng, nàng cũng chỉ là đàn bà. Nàng yếu đuối trước những nẻo đời nhập nhằng, nàng mệt mỏi vì mỗi lần một mình đi qua những con đường vắng lặng và rất tối. Nàng ám ảnh day dứt với quá khứ, với những kí ức đầy buồn tủi.
Nàng vẫn là đàn bà thôi.
Chiếc điện thoại lại nhấp nháy. Nàng không muốn cầm nó lên. Nàng say mất rồi. Nàng vẫn nghe mình lẩm bẩm khi vừa buông tay xuống thành giường vừa gạt một giọt nước mắt rơi nghiêng: anh ngủ đi. Em say rồi.
Nàng vừa thấy khói.
Khói cay xè hai mắt.
Khói chập choạng như sương mờ buổi sáng sớm.
Khói quanh thân nàng. Trên chiếc giường này. Và kể cả khói trong đôi mắt anh. Khói bao quanh. Làm sao nàng có thể nhìn ra được con đường phía trước xanh ngút ngàn những tươi non mơn mởn hay là than đỏ đốt cháy cả bàn chân mình? Trong lửa bao giờ chẳng có khói. Nàng còn nhìn thấy một thung lũng đầy hoa vàng. Khói vun lên từ mái nhà dưới chân núi, thơm phức. Nàng rón rén bước đi giữa mênh mông xanh ngắt. Thèm mùa khói này trôi giữa những giấc mơ.
Sáng mai thức dậy, nàng thấy khói từ dưới bếp xộc lên cay xè, ngạt thở. Nàng buông chân xuống giường vừa kịp tung cánh cửa gỗ chạy ào ra đường. Khói cao ngất. Cột khói lập lòe hòa vào những tia lửa bùng lên mỗi lúc một mạnh.
Cháy. Tất cả đã cháy hết. Căn nhà nhỏ của hai vợ chồng nàng tích cóp mãi mới xây được chẳng mấy chốc chỉ còn là đống gạch vụn. Nàng tưởng mình đang mơ. Trấn tĩnh lại, nàng nghe tiếng lao xao xung quanh, tiếng còi cứu hỏa kêu inh ỏi, tiếng vài người quen hỏi han lủng bủng bên tai. Nàng chẳng biết tại sao lại cháy. Mặt nàng ngơ ngác, thất thần. Mấy vệt nhọ lấm lem trên má, trên bộ quần áo đêm qua nàng không kịp thay.
Hình như nàng say. Hình như nàng mơ. Hình như là khói đang vỡ òa ra trên mắt môi của nàng. Đàn bà không được đùa với khói và lửa.

2. Những đồng xu màu lấp lánh khắp nơi trong trí não của nàng. Xanh nước biển, có gía trị cao nhất. Mỗi lần thấy nó xuất hiện, nàng chỉ muốn chộp lấy và giữ riệt trong cái hộp của mình. Xu xanh lá cây có mức thấp hơn một nửa. Lẽ dĩ nhiên nàng cũng ham muốn có được nó. Nàng đặt lên bàn cân rồi đong đếm tất thảy. Chúng đều long lanh trong mắt nàng hàng ngày hàng giờ. Nàng không thờ ơ với đồng màu vàng. Tay nàng lạnh cóng. Hơi vàng như hơi tuyết. Nàng chỉ nhìn thấy khói và lửa từ cái màu sắc đó. Nàng nhớ dãy phố ngay ngã tư cháy ngùn ngụt. Lửa cao vươn đến tận trời xanh. Lửa bao vây tứ phía. Lửa quyện trong khói. Ùn lên mây. Những anh lính cứu hỏa thơ ngây, cầm chiếc vòi be bé đứng dưới mặt đường xịt xịt như trẻ con bắn súng nước. Lửa cháy phải đến ba tiếng đồng hồ mới thấy vòi lớn, vòi to, xe thùng xuất hiện. Lửa đã bén ngọt đến từng thanh sắt trong bê tông. Những bức tường đổ sập xuống. Nát vụn. Trong phút chốc, tất cả chỉ còn lại một đống tro tàn. Nàng nhìn thấy những sắc màu xanh, vàng đứng lố nhố ngang dọc chắn xe, người lưu thông qua lại khu vực đó. Đám cháy tắt. Nàng ngồi thụp xuống ven đường rũ bóng. Cái ngã ba chán ngắt và đen kịt như bầu trời đêm nay, như vệt than dính bết lèm nhèm trên má nàng.

3. Dấu cộng màu đỏ lởn vởn trước mặt tôi như trêu ngươi. Tôi cần nó. Tôi muốn có nó. Chắc hẳn không riêng gì tôi. Nó được quệt ngang dọc trên đó. Một mặt phẳng di động. Lơ lửng. Vút bay. Những tiếng còi hú inh ỏi xé tan khoảng không gian đang vỡ ra của chiếc xe bốn bánh vừa chạy ngang qua.

Tôi không kịp níu tay, chỉ nhìn sượt vào những sợi dây chuyền dịch bên cánh cửa xe trắng toát. Lạnh lẽo. Bất giác, dưới chân mình, tôi cũng nhìn thấy một dấu cộng màu đỏ như thế. Nó đã đóng thành từng vệt khô và bám dai dẳng trên mặt đường. Người qua kẻ lại thường lạnh lùng hờ hững hoặc phớt lờ. Dấu cộng bết chặt vào đá, biến đổi thành nhiều hình dạng méo mó khác nhau. Tôi giật mình ngoảnh mặt ra phía sau lưng. Hình như có một dấu cộng khổng lồ đang vờn đuổi trong những cột khói và lửa cao chất ngất trên mấy tòa nhà nhiều ô cửa. Cháy. Mùi của dấu cộng khét lẹt trên mũi tôi. Chúng bừng nở trong khối không khí vỡ òa. Tiếng người hét thất thanh. Tiếng người nhỏ dần rồi im bặt. Mùi của dấu cộng đậm đặc nghẹt thở. Những chiếc xe chở vòi nước chỉ làm được việc dập tắt ngọn lửa sau khi tất cả đã cháy hết. Dấu cộng hóa thành khói. Tiếp tục vỡ ra giữa khoảng không ì ầm, xì xầm tiếng khóc, tiếng bàn tán. Những chiếc xe vẫn chạy rào rào qua mặt tôi, khoe những dấu cộng rạng ngời màu đỏ lửa.

4. Ở đâu cũng nghe mùi khói. Nàng không cầm điếu thuốc trên tay nữa. Ở đâu cũng có lửa. Lửa cháy như bừng nở thành một màu hoa đỏ trong từng kí ức mơ màng. Nàng tưởng mình đã quên những tro tàn dưới chân. Liệu đây có phải là giấc mơ? Liệu nàng đang chợp mắt hay vẫn tỉnh táo nhìn xuyên qua từng hợp âm của lửa reo tí tách như một bản nhạc không lời lạ lẫm? Lửa vẫn cháy đều đặn và hóa thành những dấu cộng màu đỏ đầy bí ẩn. Căn phòng này xa lạ quá đối với nàng. Không phải chiếc giường quen thuộc. Không phải một cơn say quen thuộc vùi nàng vào những cái tin nhắn điện thoại vô nghĩa nữa. Chẳng ai biết tại sao ngôi nhà cũ của nàng bị cháy. Chẳng ai biết tại sao, ở đó đầy những đụn khói vỡ vẫn bốc lên ngùn ngụt hàng ngày. Nàng cười khẩy với ý niệm về giấc mơ, về những dấu cộng màu đỏ, về mùi của nó. Nàng có cảm giác nhẹ bỗng hân hoan. Xác thịt nàng trong chốc lát chẳng còn vướng víu bởi bộ quần áo bó chặt trên người nữa.
Nàng tính sẽ xăm lên ngực mình một dấu cộng màu đỏ. Chàng không về thì phải. Trời bên ấy chẳng biết là màu gì? Khói đã vỡ rồi. Lửa cũng đã tắt từ lâu. Căn nhà cũ của nàng chỉ còn là một bãi đất trống hoang tàn đổ nát.
Nàng đóng chiếc vali có in hình dấu cộng màu đỏ trên ổ khóa và bắt đầu một cuộc hành trình mới. Mùa này là mùa khói. Ở quê nàng, khói bện chặt trong sương mờ trên đỉnh núi từ sáng sớm. Giờ, khói cũng quấn quýt trên cả linh hồn nàng.

5. Tôi nghe người ta kể lại về một cô gái vừa chết cháy trong căn nhà nhỏ bên quận sương mù, thành phố lửa, ngày hôm qua. Không còn gì để nhận diện, ngoài một dấu cộng màu đỏ nằm ở ngực trái dù hơi mờ đục vài vệt khói loang và vỡ…

bài đã đăng của Trần Băng Khuê

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

@2006-2025 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)