Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

C Trên Bờ Biển Z

 

1. C nhìn thấy mình trên sóng. Chao đảo. Mặt sóng. Mặt người. Mặt C. C thích ra biển. Chỉ đơn giản là mỗi lần nhích từng bước chân trên bãi cát dài, C mới tìm được hứng khởi cho cuộc sống của mình. C đang mơ về biển, mơ một giấc mơ huyễn hoặc. Và, đợi. C đợi một tình yêu huyễn hoặc khác với loài người, khác với những cặp đôi vồ vập nhau từ màn hình internet, điện thoại.

Có lần, C ngủ mớ. Giọng C thảng thốt, níu kéo những thanh âm nào đó kì lạ. Ở bờ biển. Bóng hình của một người con gái, chỉ có khuôn mặt trồi lên khỏi mặt nước. C nhớ mình đã đuổi theo nàng, dọc bãi cát dài. C nhớ, nàng đã nhảy một điệu valse không phải giã từ trên sóng và cười. Nụ cười của một nàng tiên trong cổ tích. Và, thứ cuối cùng C nhớ là cái đập tay vào lưng C của cha. C tỉnh. Con sóng bạc biến mất. Nàng biến mất, chỉ rớt lại cái bóng của chiếc đuôi cá khổng lồ lấp lánh quẫy trên sóng. Mặt nước chao đảo trong ánh mắt trầm sâu của cha.

Nơi C sống là một thành phố biển. Nhà C cách biển vài trăm mét. C thích đi bộ. Sáng nay, C dậy sớm. Bước chân xuống giường, C đã thấy cái lưng còm cõi còng xuống của cha trên chiếc ghế đẩu. Cha C lật lật tờ báo tuần quen thuộc, rồi lắc đầu thở dài. Ông tháo mắt kiếng xuống, nhấp một ngụm trà. C quan sát rất kĩ cái khoảnh khắc ấy. Cha C, cán bộ về hưu. Người về hưu mới cảm thấy nhiều nỗi buồn gặm nhấm. Chúng sâu đến nỗi thành vết dấu trong lồng ngực, mỗi lần C nghe tiếng cha thở dài.

2. Bờ biển vẫn dài như thế. Nắng xõa mình, rải đều những tia vàng óng ánh trên mặt nước. C có cảm giác sóng đánh vào bờ khá mạnh. Tiếng chim yến thường ngày vẫn ríu rít trên nóc nhà C, bỗng dưng ồ ạt ùa vào não C ngay tại bãi biển này. Chúng làm tai C ù đặc. Sự hoang mang trên bầu trời lộ rõ. C nhìn thấy bầy yến liệng qua liệng lại như vừa vỡ tổ. C liếc sang bờ biển buổi sáng sớm phía xa xa, vừa tầm để ánh mắt C khựng lại. C đã thấy. Một đám người. Một đám ngợm. Một đám trần truồng. Một đám hai mảnh. Một đám có lông. Một đám không lông. Chạy nhảy. Nhảy. Vùi đầu. Vùi đít. Vùi xác xuống cát.

Buổi sáng mùa hè, C có cảm tưởng như cát đang cháy xèo xèo dưới chân mình. Biển phừng phừng như lên men, sôi sùng sục. C mỉm cười khi trong đầu chợt lóe lên cái ý nghĩ nghịch ngợm: Cát xỉn màu vàng bợt của nước đái, người ta thường đái xuống biển khi cảm thấy cần giải quyết nhu cầu vệ sinh. Người ta thường sục mặt vào nước biển khi hứng khởi chơi trò bơi lội và lặn sâu. C bỗng thấy bãi biển huyễn hoặc thơ mộng chuyển màu. Chúng vàng khè như nước đái của con người vậy. Hoặc không hẳn là nước đái. Chỉ là cái bóng của mặt trời đang đè nghiến lên từng con sóng bạc của biển.

Sáng nay, C ra biển. C không cố tình săm soi những câu chuyện, những hoạt cảnh đang diễn ra trên bãi cát. C chỉ muốn tìm người con gái có đuôi, trong giấc mơ đêm qua của mình. Người con gái có đuôi, biết hát và biết nhảy điệu valse không phải giã từ trên sóng. Đáng tiếc, lại một lần nữa, chẳng lấy gì làm lạ, cha C đã cắt ngang giấc mơ. Cũng như giấc mơ của cha C bị cuộc đời mấy chục năm đánh vật cùng cái hồi kết về hưu đánh cắp trên chiếc ghế đẩu với những tờ báo tuần không có gì mới mẻ vào buổi sáng.

C thử tung một đồng xu xuống nước. Người ta bảo, đó là những điều ước. C muốn chơi trò trẻ nít này, dù chỉ để tìm kiếm một điều huyễn tưởng từ thế giới hiện đại. Đồng xu xoáy trên mặt sóng, rồi chìm sâu xuống biển. Mất hút. Nước ở vị trí ấy sủi bọt. Sau đó, lặng lờ trôi như không có gì xảy ra. C thấy bóng của đồng xu chập chờn, và cuối cùng vỡ tan trên sóng. Chỉ còn bóng nước vật vờ như những kẻ đi hoang. Mộng du. Chìm xuống. Nổi lên. Đầy ảo giác.

3. Hôm nay là chủ nhật. Một ngày chủ nhật như thường lệ. Nhàm chán trôi qua trên những trục đường đầy nắng. Chúng rát và đau. C có thể cảm nhận được trên da thịt mình. C trở về nhà, sau một giờ đi bộ ra biển. Cha C đã rời khỏi chiếc ghế đẩu trong phòng khách. Mẹ dậy từ khá sớm. Mẹ cặm cụi với bếp núc vườn tược. Mẹ cũng về hưu. Mẹ C nghỉ hưu non. Thỉnh thoảng C mới thấy mẹ cười. Những người lớn trong gia đình C thường rất ít cười. Cho dù C đã cố gắng học cười khá nhiều. Vậy mà, cuối cùng C cũng giống với cha mẹ mình. C không thể mỉm cười thường xuyên được.

Thế nhưng, sáng nay, C còn nhớ thêm một hoạt cảnh nữa trên bãi biển. Những con người biết cười. Họ khác gia đình C ở chỗ đó. Có lẽ là vì lí do này: họ có nước da khác C, họ có màu tóc khác C. Họ có những cuộc vui đầy hân hoan trên đoạn bờ biển đã được một bọn tư nhân thuê lại. Dĩ nhiên, C không hề bước chân đến đoạn bãi biển đã bị gắn bảng cấm vào. Họ ngăn rào, vẽ vạch, căng những lá cờ dây hình tam giác để phân chia ranh giới. C chưa bao giờ bước chân qua đó. Nhưng, C có thể thấy rất rõ, những nụ cười. Chúng trắng nhỡn và đỏ lè trên môi họ. C tính kể cho cha nghe về cái hoạt cảnh ấy. Cha C vẫn đăm chiêu dán mắt vào chiếc màn hình máy tính với những tin tức trên thế giới. Mục tin mà cha C quan tâm nhất vẫn là thời sự trong nước và quốc tế. C không thể nào hiểu nổi. Những người già như cha, bị giam cầm gần cả một đời trong cái khối thông tin đầy mâu thuẫn, vẫn tiếp tục nghe và nhìn khá chăm chú. Còn C, những người trẻ như C, nghi ngờ tất thảy. Bởi lẽ, thông tin là thứ nguy hiểm nhất. Chúng có thể dễ dàng chơi trò đánh lạc hướng với một bộ não năng động và sáng suốt ở thời đại này. Chúng như một cái lỗ đen sâu hun hút vồ vập nhấn chìm ngay lập tức những kẻ ngờ nghệch, non nớt.

4. C lặng lẽ bước ngang qua phòng của cha, trở về cái góc nhỏ của mình. Chiếc laptop đã được bật sẵn từ bao giờ. Chắc mẹ cũng vừa vào xem báo online như cha và quên tắt máy. C nhích con chuột vào tag đang mở. Hình ảnh một người con gái có đuôi sóng soải trên mặt biển như nằm chết. C lắc đầu, nhìn thật lâu vào màn hình máy tính. Vẫn là cô gái đó. Nhưng, khuôn mặt nàng tươi lắm. Nụ cười khép hờ trên đôi môi đỏ. Nước đọng trên mi mắt. Có phải nàng? Có phải giấc mơ của C? Có phải cái bóng C vẫn đang tìm kiếm vô vọng? Màn hình bỗng dưng tắt phụt. Chỉ còn một màu đen thăm thẳm như bầu trời đêm qua vậy. C rút dây cắm laptop ra khỏi ổ điện. Đứng dậy. Một ngày chủ nhật mờ mịt.

5. C vẫn thích đi dạo trên biển vào mỗi buổi sáng cuối tuần. C muốn thả tiếp đồng xu thứ hai để tìm người con gái có đuôi. Lần này, C tính sẽ gọi cha cùng đi. Nhưng, mỗi lần bật dậy, bao giờ C cũng thấy cha đăm chiêu với tờ báo chủ nhật, khiến C lùi lại, bước nhẹ nhàng ra khỏi cửa để tránh làm phiền cha. Mẹ thì vẫn cặm cụi dưới bếp và sau vườn. Công việc quen thuộc của người về hưu.

Sáng nay, bờ biển vẫn thế. Mặt trời vẫn nằm xõa ra như một người đàn bà lõa thể, không mảnh vải che thân. C ngắm sóng. Bọt sóng mạnh hơn thì phải. Chúng không hiền lành tấp nhẹ từng đợt sóng nhỏ vào bờ nữa. Sóng cuồn cuộn đập vào chân C. Bàn chân C lún sâu xuống cát. C lì lợm tiến thêm một bước, để xem sóng sẽ đánh lút chân C sâu tới đâu. C thò tay vào túi, nắm chặt đồng xu thứ hai và ném ra thật xa. C nghĩ, có thể cái khoảng cách lần này sẽ khiến cho điều ước của C thành sự thật. C sẽ tìm thấy người con gái có đuôi. C đợi một lúc lâu. Vẫn chẳng thấy gì. Sóng sủi bọt mạnh hơn. Cát lún sâu hơn. Chân C dính chặt dưới cát. Bóng nắng chập chờn trên mặt nước. Như một con tàu lênh đênh mất lái. C cố tình mỉm cười. Nụ cười của C thật nhạt nhẽo. Đắng ngắt. Miệng C lờm lợm vị mặn, khi một giọt nước biển bắn lên môi. Bất ngờ, C rút chân khỏi vị trí mình đang đứng, và chạy thật nhanh dọc bờ cát. C chạy đến nơi một công ty tư nhân đã cho bọn người lạ thuê cái bờ cát đẹp nhất. C nghĩ, biết đâu, C sẽ tìm ra nàng, người con gái có đuôi đang nằm sóng soải trên mặt biển.

Chân C đã chạm đến cái hàng rào dây có gắn những lá cờ nhỏ hình tam giác. C giật sợi dây. Chúng đứt tung và rối như một cuộn chỉ. C bước vào ranh giới phi lí đó và ngước mắt nhìn một loạt những đám người có lông, không có lông. C cười lớn. Một vài kẻ đóng bộ vest đen, cravat sọc rất nghiêm trang nhào tới. Chúng vừa hất tay C, đá vào mông C vừa tra hỏi bằng cái giọng đe dọa kệch cỡm: "mày làm gì ở đây?" hay: "biến ngay". À, hóa ra chúng đang bảo vệ cái vòng tròn đã được căng dây phân định ranh giới trên bờ biển này. C không trả lời chúng. C nhìn về phía biển. Sóng đang đánh rất mạnh. Thân thể C đau nhức. C gục xuống cát. C nghe mùi tanh của máu. C lơ mơ thấy người con gái có đuôi đang cười. Tiếng cười của nàng tan vào tiếng sóng. Giòn và vỡ. Nàng biến mất trong một vài giây ảo ảnh. Trên bãi cát, thân C mềm nhũn. Đám người kia đã lôi C ra khỏi ranh giới của chúng. C nằm im. Những tia nắng của mặt trời buổi sáng, đủ mơn man xoa dịu mi mắt C. Một vài giọt nước biển bắn vào miệng C. Mặn chát. Máu cũng mặn chát. C vừa thấy một thứ ảo giác kì lạ. Chúng chia thành hai mảng hình ảnh. Một bên là nàng, người con gái có đuôi. Một bên là đám người mặc vest, thắt cravat đang chơi trò rúc đầu xuống cát. Tìm kiếm. C cũng đang tìm kiếm. C bất giác muốn bật chiếc máy laptop của mình lên, vào google để tìm kiếm.

6. C trở về nhà trong trạng thái lảo đảo như người say rượu. Quần áo xộc xệch. Mắt C bầm tím. Môi rỉ vài giọt máu. Sáng nay, cha C đọc nhiều báo hơn những ngày chủ nhật khác. C thấy rất nhiều tờ cuối tuần bày ra bàn. Ông không đọc. Ông đang cắt những mẩu tin gì đó thì phải. C bước lại gần, cha nhích cái mục kiểng nhìn lên, thoáng hoảng hốt. Cha vứt hết các mẩu tin, kéo C ngồi xuống và ngay lập tức lấy lại sự điềm tĩnh. Cha không gọi mẹ từ duới bếp chạy lên. Cha quan sát những vết thương của C, rồi nhỏ nhẹ: "chỉ trầy xước, chỉ mất một ít máu, không sao". C liếc qua mớ tin mà cha đã cắt chưa kịp nối lại. C thấy một cái tít nhỏ: "Phát hiện xác chết của một con vật đầu người đuôi cá tại bờ biển Z,". C bật khóc. Rưng rức. Chẳng phải vì những vết thương. Có thể, C chẳng bao giờ tìm thấy nàng nữa. Giấc mơ của C. Cha C thì thào: "Lần sau, cha sẽ ra biển với con vào mỗi buổi sáng cuối tuần".

7. Ngày chủ nhật. Hai người đàn ông bước cạnh nhau. Dọc bờ biển Z. Đầy nắng và sóng. Cát lấp lánh dưới chân. Người đàn ông tuổi trung niên đưa cho C trai trẻ một đồng xu. Ông vẫn điềm tĩnh thì thào bằng giọng quen thuộc bên tai C từ khi C còn bé. C nhớ, ông rất thích đọc câu chuyện nàng tiên cá cho C nghe. Có thể giấc mơ của C được dệt nên từ đó. Nhưng, lần này, ông lại nói với C những điều rất lạ. Tiếng sóng vỗ bên tai C. Tiếng cha khe khẽ. Nhưng C vẫn nghe khá rõ: "Con ạ, đến ngay cả ông Quân còn bỏ rơi bà Cơ. Làm sao con tìm được nàng tiên cá".

C lặng lẽ quan sát mặt nước. Sóng vỗ mạnh hơn. Nhịp sóng nhanh hơn. Bóng C mờ dần. Bóng cha cũng mờ dần. Chỉ còn một mặt trời đỏ gay gắt ném xuống mặt biển làm mờ dần cái bóng của nước mà C đang nhìn chăm chăm không rời mắt.

Trần Băng Khuê

bài đã đăng của Trần Băng Khuê


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)