Lịch Sử Của Nhiếp Ảnh
“Queer, không phải là về vấn đề quan hệ tình dục với ai—đó chỉ là một khía cạnh của nó—mà còn là về cái tôi luôn mâu thuẫn với mọi thứ …
Tráng lên mặt gỗ, bụi, một trải đều, phẳng, những ngày đi vắng
Căn phòng, chiếc cửa, màn mành, một nửa,
Những tờ tin cũ, thế kỷ nhật trình—
Đã đi qua lúc nào?
Trong ngôi nhà của ký ức phiền não
những đồ vật lang thang quanh bóng đêm ngược đãi
chúng ta thấy trận bão khóc điên cuồng phía trang sách ngả màu
lời kinh tàn tạ bay lên trong tiếng quạ đói
không có gì chìm được dưới cát
rất lâu
vết bỏng mùa hè
hôn lên xâu chuyền bọt sóng
CTMVĐTT công nhận sự toàn quyền của người lớn, môi trường bế tắc của tuổi thơ, và sự hoài thai trong mọi nỗ lực muốn “làm mới thế giới.” Trò chơi đổi tên cũng phản ảnh khuynh hướng an phận của bốn nhà cách mạng tí hon. Bọn trẻ vẫn dùng ngôn ngữ cũ trong cách đặt tên lại những vật dụng. Vé “xin” đi tàu tuổi thơ không có người soát vé chỉ là một đơn thỉnh cầu. Người nhận đơn vẫn trọn quyền quyết định.
Cũng đâu đấy, đàn đàn người quần tụ, lắc lư trên bàn nhậu như lật đật. Cái hầm sách cùng hai hàng bia mộ là điềm gở của Phố. Một thứ lạc hậu, hão huyền và nằm ngoài lề thời đại này.
cát đã hồng từ ngày được sinh ra
mượn đôi chân chạy ngược lên đồi
đuổi theo bọn trẻ đang yêu
mới hay mình quá cũ
hè về con nít của tôi
nhảy cò cò bỏ quên đôi dép cùn
góc sân dỉu dả vệt bùn
lăn quăn chiếc lá gió dùn thời gian
ta không thể nào chứng minh tuyệt đối rằng một sự vật không hiện hữu. Muốn chứng minh một sự vật hiện hữu, người ta chỉ cần tìm ra một thí dụ, một trường hợp người ta đã tìm gặp sự vật ấy. Trong khi đó, nếu muốn chứng mình một sự vật không hiện hữu, chúng ta cần phải tìm kiếm ở mọi nơi trong vũ trụ, mọi lúc trong dòng thời gian
tưởng xuống tới đũng quần
may mà chỉ trịch lòi lỗ rốn
nó tái mặt không dám nhìn lên
sợ chứng khoán rớt tới gấu quần
Làm những thành trì, quân vương đổ gục
Ánh mắt em mạnh như luyện ngục
Đủ bảy tầng hành hạ sâu xa
Những kẻ muốn buông lời mê hoặc.
bướm- loài có cánh
hòng để chuyên chở niềm cô độc
lúc băng núi
các thi sĩ lỡ vận đều dùng laptop
câu / chữ nói nơi họ không cần phải được ủ
Bà cụ vùi tay vào chiếc túi áo sờn rách và lôi ra thứ gì đó gói trong nhiều lớp giấy báo. Với hai bàn tay run rẩy, bà từ từ mở gói giấy. Bà hít vội một làn hơi thở gấp, và đặt lên mặt bàn một chiếc đồng hồ Omega bằng vàng đẹp ngoài sức tưởng tượng.
Từ khi buồn em trôi nhanh như gió
Đêm trăng thanh vụt qua giấc Mộng Cầm
Từ khi khuya vào Lầu Ông Hoàng trọ
Thấy êm nhu hồn Mặc Tử lặng câm
Tôi nhớ năm lớp 10 hay 11 gì đó
thằng bạn thân của tôi
trong một lần
lục tìm trong một nhà sách
Những nhà thơ đã lần lượt lên kể câu chuyện của mình, kể câu chuyện của Turner. Những cơn bão dữ, con thuyền, mây đen, bầu trời, sấm chớp, chiến tranh, hoà bình. Cá và thân phận con người, tình yêu, quá khứ, tương lai. Tất cả đã biến thành chữ, hòa nhập vào đêm như một hiến dâng cho người thầy tài hoa của nghệ thuật tạo hình ….
Những ngôi nhà đi lặng lẽ vào cơn mưa
trên bàn tay em, những vết sẹo của bóng đêm rực sáng
chúng ta trôi trên khuôn mặt của loài cây mê dại
Chiều buông
anh bước xuống đèo
nghe ra được cái hắt hiu đời mình
Anh nằm. chật chội vô minh
Ngày 06.08.2015, BBT Da Màu nhận được bình luận của độc giả Đinh Hòa Văn cho truyện ngắn "Phá Án" của nhà văn Trần Thị NgH. với nội dung như sau:
Tạp chí Sông Hương số …
Để giải thích việc công nhận một dòng họ mới ở An Nam, [và cũng để khỏa lấp cái nhục bại trận] vua Càn Long nêu cao cái tài “thắng mà không cần dụng binh”, qui phục ngoại phiên bằng đường lối nhân trị nên đã khoản đãi trọng thể phái đoàn Tây Sơn ở Nhiệt Hà và sức cho các tỉnh trên đường đi về tiếp đón nồng hậu [tương đương như khi phái đoàn Miến Điện sang thần phục]. Chính sự huê dạng của hoàng đế đã ít nhiều làm kế hoạch khống chế An Nam của Phúc Khang An bị lỡ bước
Trông vọng hoàn toàn vào ngoại bang để bảo vệ dân tộc chỉ là sự bất đắc dĩ. Do hoàn cảnh nào đó chưa thể tự vệ thì phải dựa vào một ngoại bang. [Chú ý chữ “một” của Võ Luật gia] Song le, điều tiên quyết là mình phải bồi dưỡng nội lực để có thể tự bảo vệ một khi có thể. Phải tự hỏi: vũ khí để làm gì, để giết ai? T
Tháng chạp chín mọng cánh diều
tôi no tròn con mắt
bám theo vòng nịt căng
khe ngực em chứa đựng nhiều điều bí ẩn
buồn để tôi cầm vô vọng
anh thôi rồi ôm chầm tôi
lối tình ơi, đừng mây khói
ngần ấy mong mỏi lâu rồi
Có một điều không thể phủ nhận được là những gì một người thấy trong trạng thái NDE (kinh nghiệm cận tử) chịu ảnh hưởng rất lớn bởi văn hóa, phong tục và tín ngưỡng của người ấy. Bằng chứng là chưa bao giờ có ai đạo Thiên Chúa mà khi xuất hồn lại thấy gặp được Phật Thích Ca, hay ngược lại chưa bao giờ có Phật tử nào kể lại họ đã gặp Giê-Su hay Đức Mẹ.
rốt cuộc rồi phải bỏ ra
chiếc líp sợi sên cái lốp mòn không xài được
chỉ có điều vất đi lại tiếc
nên đành lòng tự phế liệu cuộc chơi
bạn bảo: cậu viết như húp mắm
rột rẹt
xoàm xạp
mình bảo: thơ đấy. cậu biết quái gì tai với nheo
Bình Luận mới