Lịch Sử Của Nhiếp Ảnh
“Queer, không phải là về vấn đề quan hệ tình dục với ai—đó chỉ là một khía cạnh của nó—mà còn là về cái tôi luôn mâu thuẫn với mọi thứ …
Thế là một kịch trường đã được dựng lên trên bãi biển, và trong một vài phút nữa hai người ấy sẽ gặp nhau. Một lần nữa, Định Mệnh đã ấn định khuôn thước cho bao sửng sốt cùng ngạc nhiên, bao lần ra đi và về đến. Trong khi đó, hai kẻ lang thang cô độc kia không một phút nào nghĩ tới sự ngẫu nhiên
– Đừng bao giờ trở thành một Nhà Phi Hành.
Tôi ngừng lại. Bố tôi nói tiếp:
– Bố nói nghiêm túc đấy. Bởi vì khi con ra ngoài không gian con lại muốn có mặt ở quê nhà, và khi con trở về thì con lại khao khát ra đi. Đừng bắt đầu như thế. Đừng để nó chế ngự chính con.
Một nhận xét khá lý thú là ngay chính tôn giáo cũng nhìn nhận sự hiện hữu của mê tín dị đoan, và phần lớn công khai bài bác những tập tục “mê muội, mù quáng” nầy. Có điều là chữ “mê tín” trong tôn giáo thường được dùng đồng nghĩa với “những lễ nghi, giáo điều, tín ngưỡng, v.v. của các tôn giáo khác”.
Tôi chỉ mới mười hai. Nhưng tôi biết tôi yêu cô bé biết bao. Đó là thứ tình yêu nảy sinh trước mọi ý nghĩa của thân thể và đạo lý. Đó là thứ tình yêu chẳng khác gì gió và biển và cát mãi mãi nằm bên nhau. Tình yêu ấy hình thành từ những ngày dài ấm áp cùng chơi trên bờ hồ này,
Là nhan đề cuốn truyện của Patrick Modiano, nhà văn Pháp, giải Nobel Văn Chương 2014. Vào truyện, tác giả dẫn người đọc vào quán cà phê Le Condé, tả ngạn sông Seine. Theo bước chân Louki, nhân vật nữ xuyên suốt cuốn truyện và quán cà phê, tôi thấy nàng như chiếc bóng,
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng – chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến – Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường.
Nàng rụt tay lại, chắc bên trong cũng chỉ là một căn phòng trống toang hoác. Có thể nó chỉ là giấc mơ. Có thể chẳng phải. Nhưng, rõ ràng nàng nhìn thấy cái nắm cửa ấy vẫn đang nằm gọn trong lòng bàn tay mình
có vô vàn nhánh cành
để tha hồ làm xiếc mà chẳng cần phải giả hình
có những cuộc giao hoan thật minh bạch
chẳng cần thiết phải sợ lộ dạng
Nhân loại tạo ra mọi vật. Họ muốn mọi thứ
cái ghế ngồi đến lúc phải đứng lên
giường nằm bỗng thân thể ngồi dậy miệng mở
tự tình nói nhau nghe
Việc vua Quang Trung gửi ngay phái bộ Nguyễn Hoành Khuông sang kinh đô là một biến cố lớn, đánh dấu việc công nhận nhà Tây Sơn đã hoàn tất. Vua Càn Long nhiều lần gửi thư hoả tốc về hành trình và đã nặng lời khiển trách Tôn Vĩnh Thanh vì viên tuần phủ Quảng Tây đã theo đúng thủ tục chờ cho triều đình chấp thuận mới đưa phái bộ lên kinh đô.
Khổ nỗi, từ trong văn hóa và tư tưởng, Trung vốn là khuôn mẫu cho Đại Việt. Người Trung đã, đang, sẽ là gì; người Việt cũng đã, đang, sẽ thế nấy. Bị xâm lược, phải thần phục cũng bởi tính ‘khuôn mẫu’. Chính nhờ ‘thế giới phẳng’, chúng ta có cơ may phá khuôn mẫu ngàn năm Trung-Việt Việt-Trung. Nên chăng coi đó như cách thoát hiểm ngoại xâm, họa bành trướng từ láng giềng phương Bắc?”
nơi chất mật hổ hoàng
hồn phách đụng trận
tôi nghe sự hòa dịu của đắng cay
vị ngọt lâm thời
Kính thưa anh Bảy anh Ba
Kính thưa các chị sau là các em
Kính thưa phụ nữ thanh niên
Kính thưa toàn thể thành viên của mình
Tôi tin rằng không ai hoàn toàn không mê tín dị đoan cả. Nhất là khi dựa vào định nghĩa trên: “mê tín dị đoan là niềm tin cho rằng một hiện tượng xảy ra vì là hậu quả của một hiện tượng khác, trong khi thật ra không có mối liên hệ nguyên nhân hậu quả gì giữa những hiện tượng nầy”.
nhữnglinhhồn đang d~ ị~c~h~c~h~u~y~ể~n qua mùa Hè
giọng hót của thành phố mệt mỏi
một cái cây lớn dần lên trong (tử.cung.của.nắng)
bạn hãy chẻ hai
một từ vựng khác
sẽ lôi ra được một từ vựng khác
đồng ý hay không
Người ta kể rằng hôm ấy trời mưa suốt ngày, nước sông Thương sông Luộc dâng đầy các bờ bãi khi bọn chúng buộc giây chèn đá ném ông xuống mặt sông trong một chiếc bao tải túm miệng. Người ta kể rằng không một tiếng la hét vọng ra từ chiếc bao tải từ mặt sông hay từ đáy sông, nơi một con cá lớn đang chờ ông ở đó. Làm thế nào một nhà văn có thể bị nuốt chửng bởi một con cá?
tiếng ve nghe rất chi gần
nấp nơi đâu cũng ran lần lần ta
con đường thôn bóng tre ba
bốn năm đứa túm tụm à í ơi
nó làm sao ấy, mấy cái truyện
nó thế nào ấy, những câu thơ
tôi bận đồng phục. đeo sống mũi
đời nay. tiếng nhạc rất mơ hồ
hãy mang theo. chút mặt trời ấm. đi về phía núi vành khăn. vườn không khóa cổng cuộc hẹn. sẽ vẫn đúng giờ. đợi. chỉ hai chuyến bus dừng lại. lao về phía núi…
Ngày tôi thành hôn ở Sài Gòn, lại nhớ Cát Dung lần nàng nói về hôn nhân: “Nó đến vào lúc người ta không ngờ, như kẻ trộm.”
có làm sao thì mới có con được!
đấy- câu tôi nói khi tháo bao cao su
tẩy chay
một cặp thỏ đựng trong va li
yêu nước, hám tiền, ham sex
là việc của nam phụ lão ấu
mê gái
là đặc sản của nhà thơ
Em bưng bê
Chối bỏ cuộc gọi lưng chừng
Người dưng buồn như tỏi một múi
Là những kiểu cách bận rộn và đói nghèo
Vì đây là tài liệu duy nhất ghi lại buổi lễ trọng đại này nên chúng ta muốn biết tường tận hơn thì phải tham khảo một số điển lệ khác. Tuy nhiên, theo những tường thuật ngắn ngủi này, vua Quang Trung không đi ra khỏi hoàng thành để đón long đình như qui định trong điển lệ nhà Thanh mà chỉ chờ ở nội điện, tránh được những nghi lễ có thể làm thương tổn đến quốc thể.
Trung thật ra cũng phải gờm Đại Việt ta ở nhiều mặt. Ví dụ: Trung là nước đang khát dầu để trỗi dậy, Đại Việt ta lại án ngữ con đường nhập khẩu dầu này. Đó là một! Đại Việt ta chặn đường thông ra biển của phần lớn mảng tây nam Đại lục; nếu có xung đột vũ tranh thì đầu kéo nền kinh tế Trung
Bình Luận mới