Lịch Sử Của Nhiếp Ảnh
“Queer, không phải là về vấn đề quan hệ tình dục với ai—đó chỉ là một khía cạnh của nó—mà còn là về cái tôi luôn mâu thuẫn với mọi thứ …
Cầm tấm thẻ căn cước vừa nhận chưa kịp gắn vào túi áo ngực, tôi đi qua một hành lang dài kê la liệt những chiếc băng-ca chuyển tới sau tai nạn xe hơi. Trên màn truyền hình ở cuối hành lang, tôi kịp nhìn thấy một tòa nhà cao tầng bốc cháy…
Liên lạc viên không biết đùa. Cô thiếu óc khôi hài. Cô không thể dịch những mẩu chuyện tiếu lâm. Giống như cha cô là thuyền nhân tới đây từ hai thập kỉ trước. Giống như một nửa cư dân của vùng này bây giờ. Khi đụng đến chuyện hài hước, cô trở nên câm điếc hay chậm hiểu.
Kể từ hôm biết được nguồn gốc tổ tiên của người làng mình, ông Khan như rơi vào một cuộc tồn tại khác. Có vẻ như hết thảy những hiểu biết bấy lâu của ông về thế giới đã bị gãy đứt khỏi chỗ bắt đầu. Nó là bể cả bao la, chứ chẳng phải là cái gì khác: Tổ tiên người làng ta từ nước ngoi lên vào một ngày đám cây cối đã mọc tràn lan nơi mặt đất.
những cây thước kẻ nên phết thêm chất keo tòng phục
tôi xoay lưng lại tìm lon mủ cao su vừa được cạo ra từ cây cao su nhược tiểu
Gi là con gái út. Tôi biết ba đứa nhỏ từ hồi thằng con trai lớn tên Dan của chị chào đời trong căn nhà có ba số bốn ở đường Võ Di Nguy, sau đó là Mi và Gi. Họ dọn sang Chi Lăng rồi Kỳ Đồng, chỗ nào tôi cũng mò tới chơi cho đến lúc cả nhà sang Pháp định cư thì hai chị em mất liên lạc.
Ở đó, ông đặt mua không phải một mà hai ly cà phê, mang đến chiếc bàn nhỏ ở một góc quán rồi bình thản ngồi xuống, không hề bồn chồn, chờ đợi. Bởi vì tôi sẽ đến, như đã hứa. Tôi nhất định sẽ đến, không thể nào khác đi được.
Đầu não, nó đóng vai trò đầu não. Nó đã bắt đầu điều khiển cách con người suy tưởng. Nó muốn con người tự sửa lại cách họ nhìn mọi thứ. Hoặc giữa mọi thứ, những nối kết của đời sống, theo một logic nào khác.
em biết không có kẻ hỏi sao không gửi cho ai lại gửi lên trời
ta bảo sợ chẳng ai hát những lời chứa cả những mờ mịt tối tăm của nghìn triệu năm trước
những lời chứa cả những bão táp lầm than
Cái mà chúng ta gọi là Thơ Ca không phát sinh như một niềm vui thích mà như một phương tiện, một công cụ. Tất cả lịch sử sau này về Thơ Ca chỉ là lịch sử của sự đổi thay cách dùng của công cụ này
Đại Việt đã thổi phồng huyền thoại dân tộc mình nổi danh về sự kiên gan chống cường quốc và về ‘Binh pháp du kích’ đạt đến chuẩn mực từ xưa đến nay, nhất là trong chiến tranh Mỹ-Việt nửa thế kỷ trước: ‘Bí mật, nhanh chóng, tích cực, nay Đông mai Tây, lai vô ảnh, khứ vô tung.’
chiều nơi vùng Burke này có tiếng còi tàu buồn
làm tôi càng nhớ bạn. tháng chín ngày giỗ đầu
còn như nghe vang đâu đó tiếng gọi từ cell phone
giữa đám hoa poppy rực rỡ như những đốm lửa trong bóng chiều
em hiển hiện như cổ tích
giọt mật ong cuối cùng của ngày nắng
đã t a n l o ã n g từ lâu
Thông rừng Dran dày ngang tóc em
Thông rừng Dran dày ngang giấc mơ anh
Nhánh cành chợt buốt nhọn hơn dao sắc
Thọc sâu xuyên qua tim
Ngày giỗ. Tôi-Chúng tôi đã trát ớt lên mắt để khóc trước ông Địa. Từ lâu, việc khóc đã như một thủ tục được thiết lập thành quy củ. Ồ không! Đây là tấn kịch buồn. Mỗi người đã sắm vai Ông Địa mà không biết mình sắm vai Ông Địa
ẩn trốn trong thành phố nụ cười già nua ổ chuột
lăng im trong tinh thể của bóng đêm
để thể hiện sự trá hàng
nôn mửa trên vết thương quá khứ
Khi các cụ già ăn thua đủ với nhau
thì lũ trẻ nhớ mơ hồ tình yêu tổ quốc
như một bản nhạc Pop
và lải nhải hát theo những khẩu hiệu
tôi đồ thần chết- gã viết kịch hài
bằng mực trắng
đại tài / mà
mọi cái chết đều cái chết dở
Một, hóa giải phần nào những nọc độc văn hóa mà phe thắng trận đã không ngừng bôm vào mạch máu dân tộc qua những nỗ lực “chế tạo lịch sử” với những chất liệu của trá ngụy trong hơn nửa thế kỷ. Thủ phạm chân chính của vụ thảm sát Mậu Thân cần được phô bày, lịch sử cần được viết lại với sự thật do những người trong cuộc tiết lộ và công nhận
Sóng biển vỗ về tóc em
cát lạnh hôn lên môi em
nước mắt ta bà rơi trên xác em
nước mát thiên đàng rơi trên hồn em
Những người gánh bóng ra biển đêm mực xối xả vai mắt biển quê hương kinh hãi sét xé loang quá khứ, hiện tại tương lai rời rời hy vọng đánh cuộc vĩ đại biển gục đầu thấm mưa bọt trắng cắn đôi thân phận
Bày tỏ về nghệ thuật hội hoạ, Đinh Cường cho biết: “Tôi đã vẽ trong mọi hoàn cảnh, nơi chốn. Không biết để làm gì. Có lúc gần như tuyệt vọng, đôi khi thấy mình được cứu rỗi. Và tôi lại tiếp tục vẽ, tiếp tục suy nghiệm”.
Có thể đây là câu chuyện của riêng tôi mà thôi, với người phụ nữ tôi đã gặp trong một ngày này, và, rất có thể, tôi lại gặp trong một ngày khác.
Ngày… Nếu có thói quen viết nhật ký, tôi chưa từng có thói quen viết nhật ký, nhưng giả dụ vậy, tôi sẽ ghi ngày này bằng thứ mực khác
tôi vừa khuyên vừa năn nỉ ngọn gió mùa
quay về chốn cũ
nơi nó đã từng một lần thắt cổ
trước lúc bỏ đi
tôi hôn nàng thơ mộng con tim mọc đôi răng nanh
nàng hôn tôi bạo liệt con chim mọc gai nhọn
tôi nhào nặn nàng hay nàng nhào nặn tôi không thương tiếc trên đùi đời nhau
Bình Luận mới