Bài đã đăng của Georges Jean
LÀ THƠ CA VÀ BỞI THƠ CA.
Thơ Ca đã từng là ký ức, thì nay trở thành tấm gương để con người soi vào. Soi vào để thấy riêng mình với những đam mê để sáng tạo những ảo tưởng riêng mình, và để không bị cưỡng ép bởi những bộ máy mộng mơ tập thể đã trở thành ký ức vô ngã của nhân loại.
THƠ CA – CƠN THỊNH NỘ THẦN THÁNH ĐÓ (phần 2)
mỗi người đều có quyền đem vào một đoản thi tất cả những gì mình muốn. Nhưng có một giai thoại do chính Henri Morier kể lại, đượm màu huấn dụ: “Verlaine, khi được Adré Gide hỏi ý về bài đoản thi Những Nguyên Âm đã đáp lại bằng một giọng gay gắt, khi nhắc tới Rimbaud :”Nhà thơ, họ đã nhìn thấy những thứ đó như thế đó, chỉ có vậy thôi.”
thơ ca- cơn thịnh nộ thần thánh đó (phần 1)
Niềm cảm hứng chẳng hề xa lạ với các nhà thơ, chính nhà thơ làm chủ nó, như R. Caillois từng nói: “ Niềm cảm hứng là do nhà thơ tạo ra, chứ không phải nhà thơ được tạo ra do niềm cảm hứng”.
Thơ ca, ngôn ngữ thần thánh: niềm vinh hạnh của con người!
Với ngôn ngữ, Thơ Ca hiện hữu như một sự vật. Và cũng với ngôn ngữ, Thơ Ca hiện hữu như một truyền đạt. Trong ngôn ngữ, Thơ Ca bám sát vào đó không phải để mai một hay héo tàn đi, mà để ngày một sống động, linh hoạt ….
Thơ ca: Từ hiểu biết bằng vực thẳm đến mệnh lệnh cách của tất yếu
Trí thông minh ở ngay trung tâm Thơ Ca. Chính A. Rimbaud, khi muốn phá tung hết mọi rào cản, từng đã nói tới “một sự phá cách dài và có lý luận về mọi chiều hướng”. Chúng tôi muốn nhấn mạnh đến phẩm từ “có-lý-luận”mang một ý nghĩa quan yếu hơn cả trong phát biểu bất hủ này.
Thơ ca: trí tưởng tượng & mộng mơ
Chúng ta, đã cùng các thi nhân trãi qua một cuộc du hành của nội tâm với quá nhiều cung bậc và đa hình vạn biến, không gò ép theo một quy luật hay mô hình nào nhất định. Và chúng ta nhấm nháp nhiều thứ rượu được chưng cất theo từng cách kiểu, cá tính và phẩm cách riêng biệt khác nhau, liều lượng cũng như nồng độ, sắc mầu biến hiện khôn lường…
Thơ ca: Cuộc du hành nội tâm
Những nhà thơ khác thuộc giai tầng trung lưu hay tiểu tư sản thì nổi loạn. Thơ Ca giúp nhóm này khám phá ra tự do, bạo động và gầm thét. Họ bốc cháy, tỉ như Rimbaud, Baudelaire và một số nhà thơ thuộc trường phái siêu thực khác. Các vị đó cho rằng, sáng tác Thơ Ca là cách thế để phủ nhận môi trường, nghĩa là phá hủy nếp sống thường ngày nhàm chán, quen thuộc ….
Thơ ca: Ký ức của ngôn ngữ
Cái mà chúng ta gọi là Thơ Ca không phát sinh như một niềm vui thích mà như một phương tiện, một công cụ. Tất cả lịch sử sau này về Thơ Ca chỉ là lịch sử của sự đổi thay cách dùng của công cụ này
Chỉ có thơ ca mới cứu được thơ ca
Yêu Thơ Ca là làm lại cuộc hành trình của nhà thơ và cũng là yêu cái bát ngát của tự do. Sau, lại cũng chính là tìm cách chạy trốn, muốn thóat khỏi hình thức bất lực của những mô phạm rởm …

Bình Luận mới