Lịch Sử Của Nhiếp Ảnh
“Queer, không phải là về vấn đề quan hệ tình dục với ai—đó chỉ là một khía cạnh của nó—mà còn là về cái tôi luôn mâu thuẫn với mọi thứ …
Nhận được tin buồn
Nhà văn Võ Phiến
đã qua đời vào ngày 28 tháng 9, 2015 tại thành phố Santa Ana thọ 90 tuổi
Ban biên tập tạp chí …
Họ không nhìn lên. Nhưng tôi nhìn xuống. Tất cả họ đều đội vành khăn trắng trên đầu. Tất cả họ đều mặc áo sô. Một người trọng nhóm của họ thì thào: “anh tìm ai? Anh tìm người đàn ông mặc áo Jacket cũ thường nằm bên vỉa hè à? Hắn chết rồi.
Nên nhớ rằng không ai biết rõ về nguyên bản của kinh Tân Ước. Không ai tìm ra nguyên bản của nó. Có nguồn cho rằng các văn kiện đầu tiên nầy được viết bằng tiếng Hy Lạp Cổ rồi sau đó được dịch ra các ngôn ngữ khác như Latin, Ai Cập, v.v. Có nguồn cho rằng các văn kiện đầu tiên nầy được viết bằng tiếng Do Thái Cổ.
đọc và viết luôn
cho tiếng ngáp của thị trấn
cho từng tiếng ho
của những cây cầu quá luống tuổi
Thời gian nhổ chiếc răng đau vất ra ngoài cuộc
tôi linh cảm điều bảo ban của tuổi
thất thơ mất bóng lui về
anh đi năm ấy tiền phương
yên ổn. lũ cô hồn đương vẫy vùng
nơi nơi. khuya giăng dây mùng
Họ thích đọc tự truyện vì đó là cách đến gần sự thật nhất. Khi đọc một tự truyện người ta muốn tin vào những gì có thật. Không ai thích đọc một tự truyện quá nhiều hư cấu. Bởi điều này khiến họ bị hoang mang
Tôi muốn nhớ mãi mùi cỏ dại khi băng qua nghĩa trang, tâm trí đầy màu sắc của đào và lê, nhìn những cuộn khói bốc lên từ đống lửa người thợ săn, sự bồi hồi nhẫn nại của cảm giác cứu chuộc, sự thăng bằng giữa công việc thường ngày vụn vặt và sự thơ mộng
Mới 5 tuổi đã bị bà nội, mấy mụ hàng xóm, gã đàn ông chuyên nghề cắt mồng đốc dạo đè banh háng chị kiếm tìm hột thịt – kintir – để cắt khoét, đâm nát, khâu vá. Đớn đau ngất người. Lúc đó, ai che chở chị? Allah đang ở đâu?
Thời đó, các xóm lương đã gọi giáo đường là Lăng Cha Cả, ai cũng biết giáo sĩ De Rhodes chết từ lâu lắm, vong hồn chưa siêu thoát, còn đợi ngày phán xét cuối cùng chưa xẩy đến, hãy còn quyến luyến Ðông Dương vùng đất ông đã đến truyền giáo và lập chữ viết bản xứ. Tất cả giáo dân kính trọng quyết định của toà thánh, cho phép vong giáo sĩ trở về cai quản địa hạt Cao Bằng, nhưng nhà thờ chính toà đã mục nát lắm.
Đêm ngủ với nỗi buồn
Ngày đẻ ra niềm vui đất sét
Một hôm tình người đứt ngang động mạch
về gom rong rêu phủ xuống bờ tư tưởng
Những quả bom sát thủ
Những người anh em lầm lẫn điên cuồng
Những đứa trẻ khóc bên xác mẹ, bò lê trong máu
Kêu gọi côn đồ hãy rửa tay bằng nước mắt.
Và như vậy đó, chúng ta ngậm ngùi dõi theo hình bóng yêu kiều của nữ sĩ Dạ Ngân, như cánh cô phàm, mất hút vào cuối chân mây trong lần chia tay rất đẳng cấp và đầm đìa nước mắt.
Chúng ta biết cách nói cho thiên hạ hiểu rằng người Trung khi lâm trận đều có mục đích phòng vệ. Chính Ngũ Giác Đài hồi năm 2010 từng đệ trình lên Quốc hội Hoa Kỳ những lời sau: ‘Trong lịch sử chiến tranh đương đại của Trung, giới lãnh đạo Bắc Kinh đã gọi các cuộc tiến công phủ đầu là các chiến dịch tự vệ chiến lược.’
Mùa đông còn lại gì nào
cô đơn và trơ trọi
bên một quả đồi nhỏ
con đường xa lạ
hôm tôi ra huế
đã hết loạn lạc- nhưng
nhìn trên cầu trắng quá
hỏi người chơi nhã nhạc cuối cùng
Terry muốn biết bạn đã đọc sách chưa, bởi bạn đã có hai tuần, và hơn thế nữa, bạn đã có một cuốn sách với chữ ký tác giả do Terry cung cấp. Bạn thậm chí còn không mở cuốn sách ra, bởi bạn không thích hình tác giả
Thơ Ca, trước khi hiện hữu cho chúng ta ngày nay, đã là … một loại kinh lễ, một cuốn bách khoa …. Vào thời trung cổ, Thơ Ca là thứ nhật báo tương ứng với báo chí của chúng ta ngày nay (cũng có những bài xã luận, mục cáo tố tương tự mục lượm lặt hàng ngày; anh hùng ca tương đương với các tiểu thuyết đăng thường kỳ ….) Rất chậm chạp, có thể là đến sau thế kỷ XVI, người ta mới ý thức [và] … ưu ái với cái gọi là “Thơ Ca.”
thơ là màu trắng
đến từ quảng trường bị tấn công
một đống nhàu nát trên mặt đất và la hét
trong tiếng gầm xấu xa của chiếc xe tăng
cái bóng giằng xé của nó trở thành một biểu tượng
Một con ếch nhỏ đi lạc vào hồ cá kiểng
Nga bỏ nhỏ vào tai tôi: Hãy lắng nghe cú nhảy
xa vạn dặm
Từ Kyoto đến Sài Gòn
Ở Bà Quẹo – Sài Gòn. Góc phố cũ
Một chiếc xe ngựa. Một con ngựa già. Một người xà ích
Quán cà-phê nhỏ.
Đạo Bụt là đạo tỉnh thức. Chữ Bụt là từ chữ Buddha mà ra, có nghĩa là người tỉnh thức. Chữ Buddha phát xuất từ động từ Budh, nghĩa là tỉnh dậy. Người đã tỉnh dậy gọi là Buddha.
Bầu trời ngày quang kẻ nào đứng đúng hẹn bữa chân trời
cuộc đi vòng xô đẩy sóng tấp dạt
bọt nước dấp trắng tự trồi nổi
lũ quạ đen bên kia nóc giáo đường
rỉa những mảnh vụn tháng ngày
sót trên đôi cánh
một mùa hè nữa sắp tàn lụi
Anh chạy miết trên cánh đồng tuổi nhỏ
Đuổi chuồn chuồn, châu chấu buổi chiều quê
Đêm nằm mộng còn nghe con nghé ngọ
Gọi tên anh tóc trắng hãy quay về
Bình Luận mới