Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Quán cũ

0 bình luận ♦ 1.04.2015

 

 

 

Những người khách
bước tới góc của mình
bàn của mình
những góc
những bàn
được bao phủ bởi thứ ánh sáng mơ hồ

Không phải ánh nắng
không phải ánh trăng
không phải ánh đèn

Họ
những khách ấy
biết nhau từ ba mươi năm trước
từ hai mươi năm trước
từ mười hay năm, ba năm trước
họ gặp nhau hàng ngày

Không bắt tay
không chào hỏi

Họ quen với căn phòng vuông vức
với màu vôi vàng nhạt
với những dây vạn niên thanh
với bức ảnh một người đàn bà đẹp, một đội bóng lừng lẫy
và một nghệ sĩ vĩ cầm
(người đàn bà đẹp qua tháng năm ánh mắt đã phôi pha
những danh thủ bị đóng đinh vẻ như chẳng còn mơ đến quả cầu vàng
nghệ sĩ vĩ cầm đã lơi tay trên nấc phím)

Họ quen cô chủ quán
màu áo sẫm
nụ cười e lệ
bước đi êm khẽ
cô là tuổi hai mươi của người bà
cô là tuổi hai mươi của người mẹ
tuổi hai mươi của những người từng biết người bà
từng biết người mẹ

Những khách mới
bước vào quán
ngỡ như lạc vào một phòng khách gia đình
nhiều người ra đi mãi
đôi người trở lại
họ tưởng mình nghe thấy một tiếng gọi

Dần dà
họ tìm cho mình một góc nào
một bàn nào
một góc
một bàn
được bao phủ bởi thứ ánh sáng mơ hồ
thứ ánh sáng vốn có của căn phòng.

 

 

 

.

bài đã đăng của Ý Nhi

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

@2006-2025 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)