Những người khách
bước tới góc của mình
bàn của mình
những góc
những bàn
được bao phủ bởi thứ ánh sáng mơ hồ
Không phải ánh nắng
không phải ánh trăng
không phải ánh đèn
Họ
những khách ấy
biết nhau từ ba mươi năm trước
từ hai mươi năm trước
từ mười hay năm, ba năm trước
họ gặp nhau hàng ngày
Không bắt tay
không chào hỏi
Họ quen với căn phòng vuông vức
với màu vôi vàng nhạt
với những dây vạn niên thanh
với bức ảnh một người đàn bà đẹp, một đội bóng lừng lẫy
và một nghệ sĩ vĩ cầm
(người đàn bà đẹp qua tháng năm ánh mắt đã phôi pha
những danh thủ bị đóng đinh vẻ như chẳng còn mơ đến quả cầu vàng
nghệ sĩ vĩ cầm đã lơi tay trên nấc phím)
Họ quen cô chủ quán
màu áo sẫm
nụ cười e lệ
bước đi êm khẽ
cô là tuổi hai mươi của người bà
cô là tuổi hai mươi của người mẹ
tuổi hai mươi của những người từng biết người bà
từng biết người mẹ
Những khách mới
bước vào quán
ngỡ như lạc vào một phòng khách gia đình
nhiều người ra đi mãi
đôi người trở lại
họ tưởng mình nghe thấy một tiếng gọi
Dần dà
họ tìm cho mình một góc nào
một bàn nào
một góc
một bàn
được bao phủ bởi thứ ánh sáng mơ hồ
thứ ánh sáng vốn có của căn phòng.
.