*
Tưởng có thể bùng cháy
trong sớm thu này
ngọn lửa đã bao ngày âm ỉ
Tưởng có thể òa vỡ
trong sớm thu này
nỗi lo âu đã bao ngày dồn chứa
Nhưng từng ngày
từng ngày
vẫn trôi qua
lửa vẫn âm ỉ
và nỗi lo âu . . .
**
Trên đôi mi khô bỏng
lại lăn chảy giọt nước mắt mặn ấm
và cỏ mùa xuân lại mềm mại dường bao
dưới lòng chân chai sạn
Và niềm vui của tôi
nỗi phiền muộn của tôi
sự tràn đầy
sự thiếu vắng của đời tôi
chỉ còn lại trong cái tên duy nhất
Rồi một ngày kia
trái tim tôi sẽ vỡ ra
hoặc dịu dàng lịm tắt
trong tiếng vang thân thuộc ấy.
***
Thật buồn
khi trở về trên chuyến xe cuối cùng
thành phố đã ngủ yên
Thật buồn
trước lá xuân
trước nắng
trước trời mây
Thật buồn
khi thơ viết không người đọc
khi gọi
không ai đáp lời
khi biết mình yêu
.