Charlie O’Shields, người sáng lập Doodlewash® kiêm tác giả của loạt sách Sketching Stuff™, đã khởi xướng Tháng Màu Nước Thế Giới/World Watercolor Month vào năm 2016. Tình yêu sâu xa của ông dành cho …
Read the full story »Tôi có cơ duyên, đi cùng các cuộc bầu cử, từ 1946 tới 2024, qua nhiều thời kỳ, các thể thế chính trị, tại quê nhà, cả trên xứ Mỹ, ghi lại đây chút sự đời, có vui lẫn buồn, dân chủ lẫn độc tài.
Còn những người khác thì sao, những bà con, bạn bè thân thuộc, và cả những người không quen biết sinh ra và lớn lên trên quê hương đất nước đầy tai ương đó? Hình như ai ai cũng đều gánh chịu nhiều mất mát. Hình như không ai có thể tìm lại được quê xưa.
Khánh Trường tháng 5-1990 tại phòng tranh
Đôi dòng tiểu sử
Họa sĩ, nhà văn, nhà báo, Khánh Trường tên thật là Nguyễn Khánh Trường, sinh ngày 8-4-1948, tại xã Khánh Thọ, huyện Tam Kỳ, tỉnh Quảng …
Lời tuyên bố của Giáo Hoàng lên án việc mang thai hộ (hay mẹ thế) rất buồn cười, vì trong khi Ngài nghiêm khắc lên án chuyện này, thì người phụ nữ được Giáo Hội do Ngài lãnh đạo kính trọng hàng đầu, Đức Bà Maria, được tôn vinh là Mẹ Giáo Hội …. Chính Đức Bà là một người mang thai hộ, một mẹ thế.
đôi xăng-đan bấc
có một cái gì
thuộc về một bầu trời trống rỗng
có một cái gì
thuộc về tiếng hót của con chim cô đơn
có một cái gì
thuộc về nốt nhạc cuối
có một cái gì
thuộc về bóng …
Im Lặng
đêm khép mắt
anh chập môi em với đóa hoa đơn độc
nở sững sờ.
anh chập đôi mắt em
với hai chiếc lá chết
nằm ngang dưới tàng cây.
anh chập sự tịch mịch
của giọt nước mắt trên má …
Ông cáu kỉnh: “Chuyện của cả một cuộc đời mà cô giở cái giọng đó ra hả.” Nói xong, ông hất tay của Thi đi nơi khác, vùng đứng dậy, mặt hằm hằm, đi đến tủ lạnh lấy chai bia đem đến cái bàn tròn cạnh cửa sổ ngồi nhìn xuống đường cái, uống từng ngụm dài. Lần đầu tiên ông Hoạt có cử chỉ thô bạo đối với Thi như thế.
Bài viết mới nhất trên Da Màu của nhà thơ Nguyễn Tiến Đức là bài Ngôn Ngữ Đen Của Cuộc Chiến Bi Thảm, đăng ngày 30 tháng 4, 2024. Ở đầu bài, tác giả ghi …
Ông lái xe, Thi ngồi bên cạnh, chạy qua nhiều con đường của khu Sài Gòn Nhỏ, nằm trong các thị trấn Westminster, Garden Grove, Santa Ana, thuộc Quận Cam, Nam Cali, nơi có nhiều người Việt Nam trú ngụ nhất tại hải ngoại. Rồi ông lái qua những thành phố lân cận như Fountain Valley, Huntington Beach, chạy trên các con đường Newland, Magnolia, Brookhurst, Edinger, Harbor, Warner, Mac Arthur…
Đức vừa giã từ bạn bè vào ngày 25/6/2024. Tôi và bạn bè lớp Đệ Tam C của Đức tại Chu văn An niên khóa đầu tiên sau ngày di cư vào Sài Gòn lại …
Thơ và văn của Nguyễn Tiến Đức đầy những ký hiệu hiện đại…. Anh đưa vào đó nhiều câu thơ, tên bài hát và những mảnh vỡ, dấu tích của đời sống, của thế giới Tây phương, Âu Mỹ … [t]hế nhưng những kỷ niệm quê nhà, những bài đồng dao, những hồi ức tuổi nhỏ, cũng cứ luôn ùa về trong trí nhớ đầy hoa lá cùng với các sinh vật đủ loại trong ký ức, trong mắt nhìn và trong tưởng tượng của anh.
Nói đến thơ ca trong những thi phẩm của Nguyễn Tiến Đức, tôi hình dung ra được một hành trình tụng ca hơi thở của cuộc sống, giấc mơ, cái đẹp và màu sắc lãng mạn của tình yêu.
tại sao đế quốc suy vong
như tỉnh dậy từ một giấc mộng lớn?
tại sao máu chảy thành sông
trước khi bàn chuyện binh thư?
tại sao dựng đất thành ngục tù
dưới danh nghĩa của tự do?
đi như vậy đứng như vậy và nằm xuống như vậy
như vẫn ngồi nói chuyện với hư vô
như có mặt kể từ không có mặt
người đi chăng hay người vẫn quay về
.
văn có phiến đi …
Sự sáng tạo đẩy liên tưởng vô bờ bến bật ra dưới những hình ảnh tỷ dụ độc đáo, điều đó làm cho thơ Nguyễn Tiến Đức mang vẻ huyễn ảo của siêu thực. Đây cũng là một trong những đặc điểm để nhận biết thi phong…
Chiều Cà-phê Thơ Nguyễn Tiến Đức đã diễn ra tại vườn sau quán E-Patisseries trên đường Main, trong khu phố cổ Garden Grove.
Một buổi trưa đầu mùa đông, nắng nhẹ, gió se lạnh, trong không …
“Con là thằng bé đêm mặc áo dài trắng
bò lom khom trên giường sỏi đá
lặng lẽ đi tìm giữa bầu trời đầy sao
chờ cho mau tới ngày tận thế.”
Ba người đi dài dài ven bờ vực. Trời quá nóng. Sau hơn nửa tiếng, họ đến một địa điểm từ đó họ có thể nhìn được nhiều nơi. Ai nấy mệt đừ, mặt mày đỏ gay. Riêng Thi, mồ hôi ướt rịn ra ngoài áo làm thành những lớp loang lổ trong suốt. Chiếc nút áo trên cùng của Thi không cài để lộ một phần ngực trắng như hoa nhài.
Ông đứng đó một hồi lâu cho đến khi không còn nghe tiếng máy xe của Thi, không còn nghe gì nữa ngoài tiếng gió thổi nhẹ qua những ngọn cây bên đường. Ông lẩm bẩm, khác hẳn với ban ngày, đêm Sài Gòn mùa hè không oi bức như ở Hà Nội hoặc Huế, trái lại lắng xuống êm ả. Trong khi lòng mình bỗng dưng dấy lên những đợt sóng âm ỉ.
Năm qua có nhiều chuyện buồn, nhiều tiếng chửi, tiếng khóc hơn tiếng cười. Giáo Hoàng nhận xét rằng, trẻ con và người già hay cười; trẻ con cười hồn nhiên, người già cười vì không còn hận thù. Đáng buồn là, có người già cư xử giống trẻ con, nhưng chỉ biết chửi, không biết cười. Hy vọng trong năm mới tiếng cười sẽ hoá giải được nỗi buồn chung.
Nhóm đạo Chúa Quảng Ngãi
Gần đây, Claude Gendre, một nhà nghiên cứu lịch sử người Pháp, viết:
“Nhưng sự xung đột giữa đạo công giáo và nền văn minh bản địa không chỉ về văn hoá: …
Trong rất nhiều truyện cổ dân gian Việt Nam, cũng như truyện cổ của nhiều quốc gia khác trên thế giới, có một niềm tin vững chắc rằng mỗi người chúng ta đều có một …
Đối với cháu, quê hương, tổ quốc hình như chả có nghĩa lý gì cả. Một bãi biển vắng? Một hòn đảo hoang? Đúng vậy, không có quê hương, tổ quốc, cũng không sao. Có con người, có người thân, thì mới có quê hương. Không còn ai, thì quê hương cũng không thể tồn tại, phải không chú? Cho nên chú ở đâu, quê hương của cháu ở đó. Chú là quê hương của cháu.
Dưới bầu trời u ám, vài tia chớp chằng chịt trên cao cùng tiếng sấm gầm xa xa làm anh thảng thốt. Anh như thể lần đầu trong đời được thấy bầu trời bị xé nát ấy, được nghe rõ tiếng sấm gầm nạt nộ ấy. Anh chợt thấy lóe lên trong đầu tất cả cái quan niệm sống ích kỷ, vô trách nhiệm, hèn hạ của chính anh từ trước đến giờ.
Giờ đây người đàn ông đang bốc cháy,
Hồ nước đang bốc cháy.
Cây cọ bên bờ hồ và con chim trên cây cọ đang bốc cháy.
Now the man is on fire.
The lake is on fire.
The palm at the lake and the bird in the palm are on fire.
‘Không có gì xảy ra
Ngược với bản chất ta.’
Tôi nghĩ Maeterlinck đã sai.
Ông ta chưa bao giờ bị thiêu sống.
Ông ta cũng không bị buộc phải chứng kiến.
Quá nhiều mưa, cỏ sẽ mục,
Thiên nhiên giữ lại mùi thối rữa
Con cái đẩy đưa ra chiến trường
Ngã quị xuống bùn lầy:
Ký ức là mảnh đất cuối.
Độc giả tỵ nạn từ Miền Nam không chỉ giúp Viên Linh tái dựng sự nghiệp báo chí, mà đã còn chứng minh tinh thần tiên phong của Đất Miền Nam khi tín nhiệm một phụ nữ vào phần vụ Thư ký Tòa soạn của một tạp chí chuyên về Văn Học Miền Nam như Khởi Hành, ngay trong quãng thời gian vẫn còn thử thách của một cộng đồng tỵ nạn vừa tìm cách sinh tồn vừa tiếp tục phát triển.
Tôi vừa gặp một người có ít nhiều liên quan đến quãng đời xưa cũ, xa lăng lắc của mình. Đang đứng tần ngần nhìn các cây thông Giáng Sinh bằng nhựa đủ kiểu, đủ …
Bình Luận mới