Thư Tòa Soạn »

10.08.2020

 
Decomposition/ Sự Phân Huỷ, 48″X48″, sơn dầu và  acrylic trên bố-
-Vương Thuý Lệ-
 
 
 
 
Chuyên đề Tuý Hồng:
“Du Học Sinh”- truyện ngắn của Tuý Hồng/giới thiệu của Đinh Từ Bích Thuý
“Khái niệm Lưu Vong trong Tôi Nhìn Tôi …

Read the full story »
Chào mừng bạn đọc đến với tạp chí văn chương Da Màu

Nhăn Rúm (kỳ 2/2)

16.07.2019
clip_image002_thumb.jpg

Nếu ông ta không muốn Adam và Eva ăn trái cấm, sao không trồng cái cây ôn dịch chi đó bên ngoài vườn Địa Đàng, lẫn với đám cây rừng đàng xa kia? Khi đã trồng sai địa điểm rồi, tại sao sơ suất không cài bảng cảnh báo hay rào chắn khiến bất cứ ai cũng có thể gặp nguy hiểm. Đã vậy lại còn chỉ, đó cây đó đó. Có phải là vẽ đường cho hươu chạy không? Ông ta đơn thân lập pháp xong tìm cách dụ cho người ta phạm pháp để có cơ hội hành pháp. Rốt cuộc như con biết, ông ta bắt con mình chịu tội cho những gì mình gây ra nhưng lại đổ thừa cho cái đám lôm côm là chúng ta đây.

NHĂN RÚM (kỳ 1/2)

15.07.2019
clip_image002_thumb.jpg

Quyền huynh thế phụ có lần đã phát giác trong nhật ký Lãng Dung: năm nay tôi mười sáu tuổi mà vẫn còn trinh, điều này ám ảnh tôi suốt ngày. Câu này chép của Nhã Ca nhưng không được cho vô ngoặc kép. Bốp, bốp. Mày đọc Ngoài Đêm của Thế Uyên? Đã cấm rồi sao còn dám? Sau này đọc Văn Học Miền Nam của Võ Phiến mới biết Thế Uyên chuyên trị tình dục, chứ hồi đó có được phép đọc đâu mà đồi trụy theo sách

GIAO LƯU- RA MẮT TẬP TRUYỆN ÁC TÍNH CỦA TRẦN THỊ NGH

15.07.2019
clip_image004.jpg

Lý Đợi: Truyện của chị có cấu tứ không thông thường là vào cửa nào ra cửa ấy. Chị thì khác, vào một cửa ra một cửa, có phải là một chủ đích khi viết?

NgH: Thành thật mà nói, tôi thường khi lẽo đẽo theo nhân vật, dù đi vô hay đi ra; các chuyến đi không do tôi lập trình.

CHUYỆN CHÓ CHẾT

12.07.2019
clip_image004_thumb.jpg

Giáng Sinh năm đó ông già Nô-en lại không giữ lời, đến năm tiếp theo thì bé An đã thôi tin ở chuyện thần tiên. Chữ viết của mẹ trong các bức thư viết thay, dù cố gắng làm cho khác đi, vẫn còn phảng phất những nét đá đuôi rất mạnh tay ở những chữ g và y, dấu sắc luôn được phết ngược từ dưới lên, nét vuốt không thể lẫn vào ai. Có một bức thư mẹ quên gửi bưu điện nhưng ông già Nô-en vẫn biết tuồn tuột những chuyện bí mật.

Ngày bé An biết sự thật động trời là một ngày thê thảm cho hai mẹ con. Cả hai cùng ngồi khóc ai oán, tiếc cho đoạn kết của câu chuyện cổ tích đã được nuôi nhiều năm.

KHÔNG CÓ CỬA

11.07.2019
clip_image004_thumb.gif

Cánh tay văn học miền Nam trước 1975 bị đoạn chi, sau được nối dài ở hải ngoại, hơi lặt lìa vụng vết chỉ khâu. Nhà tài trợ cảm cảnh, muốn cấy thêm phôi cho cánh tay tàn tật hay muốn cứu người tàn tật thoát cảnh ghép phôi, có Trời biết. Để coi đường Cedric này đi về đâu. Bắt đầu đi! Đừng đổ thừa bàn này cao, còn bàn kia thì thấp quá; hôm nay gió quá còn hôm qua thì hơi bị oi; quần lót chưa giặt; mặc áo ngủ đi ra đi vô bất tiện cho sư sãi, còn mặc đồ tươm tất có nịt vú thì cụt hứng không phát tiết được thứ gì ra hồn.

CẢI LƯƠNG

10.07.2019
clip_image006_thumb.jpg

Tuổi Hải Sư thường bị tranh chấp giữa tình yêu và lòng tự ái. Nó bị cái tôi hoành hành. Hai người cứ phải gồng lên để gầm gừ tay đôi, rốt cuộc ai nấy đều mệt. Lòng tự ái của nó sẽ làm hỏng cuộc hạnh ngộ. Từ từ. Từ từ rồi đâu sẽ vào đấy. Sẽ vẫn còn hai bữa cơm tối ăn chung mỗi tuần, vài cú điện thoại hoặc không cú nào cả để có thể nói lời tử tế với nhau sau mấy ngày im tiếng. Ma-sô hết chỗ nói. Tàn bạo để có thể dịu dàng. Mạng thủy gặp hỏa tinh, một là tắt ngúm hai là cháy bùng lên. Ở tuổi này có nên phừng phừng một ngọn lửa?

Trần Thị Ngh., Lạc đạn và mười truyện ngắn

10.07.2019

Ở Trần Thị NgH. những nét ác, nét xấu trong các nhân vật được mô tả một cách chi li. Giả dụ bất chợt, nhân vật có một thoáng nào đó thấy mình hơi bị tốt thì lập tức, cô ta hay bà ta phải xét lại xem cái tốt đó có thực không hay là ẩn sau nó là một hậu ý xấu xa. Thủ pháp văn chương ấy xoáy vào chỗ xét lại đó: tạo ra những nhân vật, xưng tôi, rất tàn nhẫn với chính mình và cái tôi ấy được tác giả định nghĩa như sau: “Tôi thường tham dự mọi thứ với tư cách một người không phải là tôi. Cái tôi thực sự chỉ biết rình mò những vai trò do chính mình thủ diễn.” (Lạc Đạn, trang 104).

giá như, giả sử

9.07.2019
white-iris-marci-mcdonald_thumb.jpg

giả sử
đang dạng nhụy chỉ thị
họa sĩ phải tránh nhường bối rối
lỗi thời tư tưởng khổng tử không tưởng
ngồi thiền bó gối
bóc vỏ, cởi bỏ, vuốt dọc

Người Đàn Bà Hai Con

9.07.2019

Bây giờ nó là một chàng trai 26 tuổi, có bằng kỹ sư điện tử trở về từ nước ngoài, một người đàn ông đúng tiêu chuẩn mơ ước của các cô gái Việt Nam. Mọi cánh cửa phải mở ra, khước từ nào cũng sẽ làm nó nhục nhã. Từ khi còn là thằng cắc ké nó đã có thể đánh thức người đàn bà ngủ đông, lột mặt nạ đạo đức giả của nhà mô phạm làm vẻ chuyên chính. Sáu năm sau nó thấy cô Doãn xấu, lỗi thời, so le. Vẫn những giáo trình Streamline

NGƯỜI THUẬN TAI TRÁI

8.07.2019
clip_image004_thumb.jpg

Sau khi tự tử vài lần vì tò mò, tôi quyết định thôi không chơi nữa, lấy chồng. Chàng là một quý tử, con trai duy nhất của một bà đỡ ở vậy nuôi con trong khi chồng theo cách mạng ra Bắc. Chàng là kỳ vọng, niềm hãnh diện, nguồn an ủi duy nhất của bà mẹ độc thân. Tôi gặp chàng ở Đại Học khi cả hai đang cùng theo khóa báo chí. Dễ thôi, mình sẽ “tút” nó lại, từ cách ăn mặc đến kiểu tóc cắt.

Đặng Thơ Thơ phỏng vấn Trần Thị NgH

8.07.2019
clip_image002_thumb.jpg

Cũng có nhà văn he hé một vài sự thật về chính mình nhưng không quên chừa lại một mớ để mỗi tối còn có cái để ôm mà ngủ. Tâm lý thường tình của độc giả là loay hoay tìm hiểu xem có bao nhiêu phần trăm sự thật trong câu chuyện kể và đánh đồng tác giả với nhân vật. Tại vậy mà tự truyện rất ăn khách và Hollywood thường câu khán giả bằng cách thả mồi… “Based on a true story/dựa trên câu chuyện có thật” để bắt bóng. Rõ ràng là họ chỉ chiếu cái bóng của sự thật thôi. Đó có thể là lý do từ chiếu bóng được khai sinh

NGHỈ MÁT Ở BÃI BIỂN

5.07.2019
clip_image002_thumb.jpg

Nguyệt. Em là cái cung anh là cái mũi tên lao về phía trước, còn mong gì quay ngược? Tôi cũng tỏ ra đằm thắm đặc biệt. Tôi tỏ ra khi đến với Dự tôi là người đã có lần thất vọng về tình yêu, đã chán ngán. Tôi là một người có tâm sự, nhìn cuộc đời bi quan và với chút ít học thức hiểu biết nhờ sách vở tôi làm bộ khinh miệt đời sống, sống buông thả liều mạng, làm như tôi là một người đang bị nhiễm hóa bởi tất cả những cái đó rồi đột ngột tôi gặp tình yêu.

trưa nắng

4.07.2019
clip_image002_thumb.jpg

Được rồi tôi yêu ông, như thế có gì bậy đâu. Tôi cũng nói rõ cho Mar biết hắn dư điều kiện để làm một người bạn nhưng thiếu yếu tố để làm một người tình, và nếu hắn đoán là tôi yêu hắn thì không sai mấy nhưng cũng không đúng. Mar kêu lên, em nói như nói chuyện chơi! Thì tôi với ông có chuyện gì không là chuyện chơi đâu!

Về đây, về dưới bầu trời

3.07.2019

Về đây, về dưới bầu trời, mây như mẩu giấy gói bánh mì nằm vương vãi
rồi biến mất vào trong dòng mực của một nhà thơ nửa mùa, xuống dòng liên tục.

NHÀ CÓ CỬA KHÓA TRÁI

3.07.2019
clip_image002_thumb.jpg

Thử tưởng tượng một người đàn ông đứng tuổi, đứng đắn. Một người đàn ông sắp sửa 40 tuổi, có vợ, có địa vị tiền bạc. Không lý tưởng sao, tuyệt vời nữa. Một hôm chàng nói với tôi :

– Em dám bỏ trốn với anh không?

Tôi nhìn chàng nghi ngờ :

– Chưa có cuộc ngoại tình nào thành công cả.

sửng nhìn con vật người, cười | từ bóng tối phù mê | học thuyết đã được tẩm máu

2.07.2019

con vật người nuốt hết dịch chảy ra từ âm hộ em
nham thạch núi lửa
một dưỡng chất cực hiếm
đó là khi đỉnh điểm tuyệt vời trong não trạng

Tướng không về hưu!

2.07.2019
clip_image006_thumb.jpg

Tôi đọc “Tướng Về Hưu” lần đầu năm 1991, khi còn là nữ sinh trung học. Trước đó đã đọc Những ngọn gió Hua Tát, bị ám ảnh suốt nhiều tháng. Nên “Tướng Về Hưu” không làm tôi ngạc nhiên. Vì người đã viết “Những ngọn gió Hua Tát”, sẽ không bao giờ kể chuyện nhạt, chuyện thoảng qua, chuyện đọc rồi quên. Không ngạc nhiên nhưng tôi sốc trước cách kể đanh, lạnh, giống hạt nhân gai cứng nằm gọn giữa bột mềm nhân ái

MỘT THUỞ "TRƯ CUỒNG"…

2.07.2019
image_thumb.png

Chuyện Ngõ Nghèo lấy bối cảnh Hà Nội ở cái thời gian “sặc sụa lợn” nhất, khi người ta tưng bừng nuôi lợn, làm chuồng ngay sát nhà, nuôi ở gầm cầu thang, nuôi cả trên những căn hộ tầng cao – trong toa lét. Lợn là chủ đề của các cuộc nói chuyện, lợn kết nối các thành phần xã hội. Nhân vật chính là ông nhà văn – nhà báo Nguyễn Hoàng, do viết lách phạm cấm kỵ gì đấy mà bị cho nghỉ hưu non. Vậy là ông “lên cơn lợn”, ông lao vào cuộc cám bã vĩ đại của mình với tất cả nỗi háo hức lẫn niềm tin tưởng. Nhưng một nhà văn nuôi lợn ắt khác người, quả vậy, ông bắt đầu phóng chiếu bản thân mình và cả nhân sinh vào đàn lợn…

Mặt Trời Phía Sau

1.07.2019
clip_image005_thumb.jpg

Trong 10 tùy bút, nếu Mưa Ướt Vị Thành thành công nhất ở lối văn tâm tình thì Cung Giũ Nguyên, Tác Giả và Tác Phẩm gây tò mò. Xuống đến thế hệ thiếu niên của miền Nam vào năm 75, rất ít ai còn biết đến thầy Cung Giũ Nguyên, ngay cả mối tình với Nguyễn Thị Hoàng.

Trương Vũ viết về thầy mình với tất cả kính trọng. Một vị thầy thông thạo Anh-Pháp-Việt, một tiểu thuyết gia phá cách

ngụ ngôn giữa đời thường: việt nam giữa canada; ta giữa tây; dân tộc giữa nhân loại (kỳ 3/3)

28.06.2019

Giữa nền văn học Việt đương đại, đây là sáng tác có thể nói rất đặc biệt về đề tài – nội dung hậu chiến, xuất sắc về hình tượng nghệ thuật thể hiện, sang chấn về triết lý hiện sinh, và sáng chói về nhân văn – nhân tính. Một cây bút phải được/bị những gì để có thể “đẻ” nổi tác phẩm vẹn toàn đến vậy? Nếu “bị” thì đời ơi, sao nhẫn tâm hành hạ để chữ nghĩa phải thét lên đến thế? Giá như bt ra đời từ thời hậu Đổi mới, sẽ có cơ trở thành một “con dấu” của dòng văn chương hậu chiến tranh, nhánh “văn chương chấn thương”. (Chứ thời Đổi mới 1986 – 1992 ắt hẳn không chịu loại truyện này đâu).

Trên Thế Gian Chúng Ta Có Thời Lộng Lẫy

27.06.2019
Ocean-Vuong-va-me_thumb.jpg

Hai bà cháu ôm ghì thân mẹ như tấm bè cho đến khi mẹ chìm vào giấc ngủ. Dần dà chúng mình cũng lặng im, trong lúc tấm bè chở mọi người xuôi dòng, trên con sông lớn đục màu gọi là nước Mỹ, sung sướng thiệt tình.

Trải Nghiệm Học Thuật: Thơ Chuyển Đổi Hiện Thực (Transrealism)

26.06.2019
Music-and-destruction.jpg

Ở một điểm giao nhau giữa thời gian và không gian tạo ra khoảnh khắc thực tế của đời sống. Ví dụ, ngày 15 tháng 8 năm 2000, lúc 10 giờ 5 phút 8 giây và … thời gian đụng không gian, ngay lúc này, tức thì, là thực tế. Nếu hư cấu phá vỡ thời gian, không có thời gian, tự nhiên không gian sẽ chồng chất lên nhau.

TÂN LIÊU TRAI

25.06.2019
Hush_thumb.jpg

Một hôm đang ngồi trước cửa đền thì gáy chàng chợt lạnh, một luồng gió mát thổi qua, tà áo phấp phới, xiêm lụa loạc xoạc, phu nhân của bậc quyền quý từ Hà nội đổ xịch xe trước cửa, trên xe bước xuống. Hoan ngẩn mặt, chết điếng ….

Chợ Sách Cũ

24.06.2019
image_thumb.png

Mua sách cũ là cả một nghệ thuật! Phải biết mình muốn gì, cần gì và am tường giá cả. Nếu là sách cân ký, phải lựa thật nhiều quyển mỏng, nếu là sách đồng hạng 3 đồng cho mỗi quyển, chọn những quyển thật dầy! Riêng với sách có niêm giá, trước khi vào chợ cần lên amazon để xem quyển sách ấy giá thị trường bao nhiêu, có hiếm hay không, rồi khi tìm thấy, so sánh với giá Amazon, nhưng chưa nên mua vội, hãy tạm cất vào một góc, đánh vòng sang các quầy khác cho đến khi chắc mẩm không có phiên bản nào khác mới hơn, rẻ hơn

Nghệ Thuật Hội Hoạ Đơn Sắc Trắng Đen của hoạ sĩ Trịnh Cung

21.06.2019
pic-5-tranh-_thumb.jpg

Không nghiêm ngặt như trong định nghĩa của Khoa Học, “Ánh sáng Đơn Sắc trong nghệ thuật hội hoạ” được định nghĩa rộng và sử dụng thoáng hơn là chỉ một màu. Các hoạ sĩ pha màu theo các sắc độ đậm hay nhạt trong một tông màu.

Buổi triển lãm vào cuối đời của hoạ sĩ Trịnh Cung

21.06.2019
Pic-2-DTL_thumb.jpg

Buổi nói chuyện về chủ đề và nội dung Tranh của Trịnh Cung được 5 diễn giả lần lượt lên bày tỏ cảm nghĩ và ý tưởng của mình. Nhà báo Đặng Phú Phong điều hợp chương trình đã điểm sơ về nội dung của cuốn sách “Trịnh Cung Treo Trên Giá Vẽ”. Tiểu sử, tính cách con người, sự nghiệp, tác phẩm cùng các thành công của ông được tóm gọn qua các giai đoạn sống khác nhau.

Campoamor


♦ Chuyển ngữ:
20.06.2019
Campoamor-dome_thumb.jpg

Thường khi thì với mười ngàn đô người ta có thể mua được một chỗ trên xuồng máy chạy băng eo biển Florida lúc nửa đêm. Bây giờ thì mười ngàn có thể mua lậu được cái visa ở khu lập hồ sơ đi Mỹ. Chả phải xếp hàng, chẳng phải trì hoãn hai ba năm và chờ nghe bác đơn tới bác đơn lui một cách vô nghĩa…. Một cái vé rời bỏ cái khối đá có tên Cuba bay bổng lên trời vào nơi chốn lạ lẫm đầy mới mẻ.

ngụ ngôn giữa đời thường: việt nam giữa canada; ta giữa tây; dân tộc giữa nhân loại (kỳ 2/3)

19.06.2019

Không dành cho những bạn đọc chuộng lối diễn tả mạnh bạo hành vi và cuồn cuộn từ vựng của Trần Vũ, hay cù cưa thổ ngữ tâm tình gái đất Mũi ở Nguyễn Ngọc Tư. Thật ra, văn chương McAmmond Nguyen Thi Tu kết hợp thuần thục 3 hình thức: văn nói kể chuyện một lèo “có sao nói vậy người ơi” ở cánh phụ nữ gia đình; văn viết tường thuật chi tiết, chính xác và khoa học của báo chí; và văn giảng chuẩn mực, bao quát, lý giải trong giới mô phạm. Chị làm chủ, thấm sâu các hình thức ngôn ngữ.

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)