Bài thuộc thể loại: Sáng Tác
Ông Út
Nếu bị bạn bất ngờ hỏi, “Bầu trời hôm nay màu gì?”, ông ấy sẽ phải lúng túng mất một vài giây mới có thể trả lời bạn, và thông thường những câu trả lời của ông sau đó đều không chính xác. Đôi khi để khỏi mất thì giờ, ông sẽ nói ngay bầu trời có màu xám tro
Cánh Rừng Biết Đi
Ký ức tập thể của họ bắt đầu khai quật những điển tích mà họ đã từng đọc từ thời thơ ấu, những điển tích sâu kín và bí hiểm như vô thức, như chuyện Tôn Ngộ Không nhảy vạn dặm nhưng vẫn không thoát khỏi bàn tay năm ngón kiên cố như núi rừng của Đức Phật Như Lai. Họ nghĩ đến thảm kịch Macbeth không thoát được “rừng” Birnam biết đi ….
Hai giấc mộng trăng
(ảnh: VL)
Trong giấc mơ nàng bảo. Nếu anh ngủ được trong đêm nay, anh sẽ thấy điều anh hằng mơ ước. Hai trăng sáng nằm cạnh nhau trên biển?
Cả ngày, hắn nôn nóng khi …
Những gì sẽ đến
Cái không-còn đã có mặt, đến cùng với niềm sợ hãi, đã từng
nhẹ thênh, và không
như chân mù mò dọc biển vỡ, trong thân tôi đã sống qua
cái chưa-là mất mát
NĂM TRUYỆN CHỚP TIẾNG TÂY BAN NHA
Harux và Harix đã quyết định không ra khỏi giường nữa: Họ yêu nhau điên cuồng và không thể rời nhau hơn sáu mươi hay bảy mươi xăng-ti-mét. Thế nên hay nhất là họ nằm luôn trên giường, không đếm xỉa gì đến những cú điện thoại từ thế giới bên ngoài nữa. Cái điện thoại vẫn nằm đó,
truyện chớp giữa tháng năm
LTS: Có lẽ một số độc giả khi đọc truyện này sẽ không hiểu vì sao Da Màu đăng truyện này. Có lẽ chúng tôi thấy thú vị khi nhìn được những ý tưởng chạy …
Cây hạt dẻ
Chúng tôi có một cây hạt dẻ trong vườn, đứng ở góc giữa hai căn nhà và vươn cao hơn hai mươi mét, cũng có thể lên tới hai mươi lăm. Những nhánh cây dài nhất ít ra cũng tầm mười mét, và một trong những việc đầu tiên tôi làm…
Lữ Khách Cơ Hàn / Wayfaring Stranger
Tôi, người lữ khách, quen sống trong cơ hàn.
Lạnh lùng bước trong phù du một cõi.
Chờ về đến chốn ấy, nơi đất thơm, gió lành.
VỤ ÁN
Để đánh tháo cho kẻ giết người, Hải bị bắt chết thế. Dù không có bằng chứng về cái chết bị đập đầu cắt cổ của hai cô gái ở bưu điện Cầu Voi, dù …
giấc mơ thứ 87 (tội ác)
Tội ác bị phát hiện vào sáng sớm. Chẳng mấy chốc ai cũng nói đến sự man rợ của nó. Tôi vẫn không thể tìm được chỗ trốn bởi vì nguyên khu này đầy những …
bức tường vỡ nát
Bức tường vỡ nátVách gỗ xanh đã mụcTôi bỏ lại hơn bốn mươi nămKhông biết chiếc ghế còn chờCửa sổ còn rọi vào nắng ấm Ngồi trên chiếc ghế xưaNhảy múa bên khung cửaĐã nghĩ …
vòng lặp chờ
máy đánh chữ ở cữ
cây bút chờ chực giấy tùy thân chứng minh ruột thịt
những toán bụi năm cũ vẫn không ngừng quấn quýt khổ chủ
người gác dan thời gian nhoài tay vỗ vai hy vọng vừa gãy một góc hông
Third World Calling/ Thế Giới Thứ Ba Kêu Gào
Dạo một vòng thăm phần còn lại của tòa nhà
tôi nghe tiếng khóc yếu ớt bên kia mấy ruộng lúa
giữa những tầng cao khi thang máy di động
và nhớ giấc mơ đêm qua đi dự đám tang của chính mình trong một nhà quàn cho xe lái thẳng vào
Chuyến đi mùa dịch
Chúng tôi xuống xe, có được 15 phút để đi vệ sinh, cà phê và dãn chân, ông tài bảo thế. Xong việc, tôi có nhiều thời gian, nên đi vòng ra phía sau căn nhà nghỉ. Trong phòng, trên một cái bàn nhỏ, có mô hình một làng phố
em
Em là ai mà mồ chôn tập thể hàng hàng
Em là ai là bí mật của nhân gian
Chiều tà lấn ban mai cuộc đua tới hồi nước rút
Vận động viên lực sĩ kề vai
Giấc Mơ thứ 88
Vào một ngày kia, tôi nhận được thư dành riêng cho tôi- đọc thì biết rằng tôi bị kết án tử hình, chết treo cổ.
Tin đồn lan rộng, như lệ thường giữa chúng tôi. Các thành viên trong câu lạc bộ làng họp lại
Ngăn kéo của một nhà thơ
Qua câu nói đó tôi đến được nhà anh, nghe nói ở một hòn đảo giữa biển, và vào tận trong phòng làm việc. Một thế giới đầy sách, những cuốn sách thuộc hàng kinh điển mà giá trị đã đóng đinh vào thời gian. Nhưng tôi chủ tâm tìm thứ khác: một cái bàn viết có nhiều ngăn kéo, nơi anh từng ngồi làm thơ
Màu xanh lặng của sông băng
Họ, những người với nhiều năm thám hiểm núi tuyết và sông băng, ngạc nhiên khi biết ra hắn đã tự một mình rời trại sáng hôm trước. Họ tìm thấy hắn nằm dưới một kẽ băng lưng chừng núi, sâu chừng 20 mét.
Chuyện Sapiens
Năm 354.049, dịch bệnh lại phát sinh dữ dội trên hành tinh. Đầu năm là dịch chốc đầu Congo, hai tháng sau có toét mắt Hoà Lan, cuối năm là lở móng Brazil trong giới thể thao bóng đá, và trước khi qua năm mới là dịch thối mồm Việt Nam khiến cho bầu khí quyển trên hành tinh trở nên đặc quánh và hôi hám không thể chịu nổi. Lập tức, các nhà khoa học không gian đẩy mạnh kỹ nghệ du hành vũ trụ tìm nơi sạch hơn để thở
nhà thơ chân phương không còn nữa
Đám tang của một nhà thơ vốn cô đơn lại càng cô đơn hơn
Trong mùa đại dịch
Tôi vừa nghĩ đến những đóa hoa thầm lặng đến cô tịch
Khi mà đám tang của thi sĩ chỉ có thể cử hành
Đằng sau những con chữ
Trên lối đi người thi sĩ chỉ muốn tách mình độc hành
Những trải thảm đỏ chỉ rắc lớp bụi nhỏ phù du
bài giãn cách (xã hội!) thứ hai mươi tám
em báo tôi hay giờ đã tuyệt đối yên tĩnh
em có thể nghe giọng thái thanh từ lửa bếp
mỗi chiều
giản dị – trong đáy mắt em cây sồi già
ngọn đèn leo lét
cùng đồng vọng những bàn chân đồng loạt cất bước
nằm bệnh nhớ lại đời mình
tôi cũng không còn trẻ nữa
để lang thang trong các trại tù
kà tum long giao suối máu
thanh cầm yên báy lạng sơn
rừng xa lạnh lẽo
lao động héo tàn
đói nhặt từng hạt cơm rơi
trong bùn hay nước mắt
Bài thơ tặng Chân Phương
Một nhà thơ Việt
lưu vong khi mới lọt lòng
Đã giã từ ngôi nhà tạm
Cái tổ cô đơn
Thập Giá và Mạn Đà La
Từ ngày em ra đi
tôi về cưa khúc gỗ
đóng một cây thập giá
vác lên đồi săn chim
QUÁN NỬA KHUYA
Nhưng nếu anh không có gì thay đổi, vẫn là người bạn cũ như tôi mường tượng… Dĩ nhiên người bạn cũ cộng thêm trên ba mươi năm cuộc sống bên Mỹ, tôi không thể mường tượng cho ra được. Dù sao tôi vẫn mường tượng, hơn nữa, tôi thường được nghe tin tức về anh.
Cái Radio Của Bố Tôi
Cái radio có khúc đầu ăng ten bị gẫy nhưng vẫn bắt đài BBC Luân Đôn và đài Tiếng Nói Hoa Kỳ thật rõ. Sáng nào tôi cũng ngồi với bố, nhấm nháp những giọt cà phê, nghe tin tức. Và cuối mỗi bản tin về một nơi chốn vừa mất đi, hai bố con lại lặng lẽ nhìn nhau.
Ghi chép thời Covid-19
Cách ly vì Covid-19 làm người ta thèm gặp nhau và quen dần với cách gặp ảo trên mạng. Sau này, khi nạn dịch đã qua, người ta sẽ gặp ảo hay gặp thật?
CNN và Sesame Street làm chung một chương trình để giải đáp các câu hỏi của trẻ em về Covid-19. Có một câu nói đại khái là tất cả những gì người ta học được trong đời đều đã học từ hồi mẫu giáo.

Bình Luận mới