Bài thuộc thể loại: Sáng Tác
Nhật Ký Corona Venezia (bản cập nhật)
Mới đây chúng tôi hãy còn ngồi quán, tán tỉnh lẫn nhau và chế diễu cơn sốt da vàng. Vậy mà cảm giác đã hằng thế kỷ hay ít nhất đằng đẵng nhiều thập niên. Có phải thời gian kéo dài khi con người chờ đợi. Nhưng chờ gì? Hết dịch? Khi nào? Không ai biết. Nhưng tôi đã viết gì…
Dung Nhan Thời Covid
Chị thấy trong có hai tháng mà chị trông lạ hoắc. Mình đã quên hay đã không làm cái gì nhỉ. A, không nhuộm tóc. Tóc mai của chị đã trắng xóa hai bên thái dương. Kệ, trắng cứ việc trắng. Đáng nhẽ 6 hay 7 tuần phải nhuộm lại nếu không muốn nhìn thấy đường ngôi trắng xóa
Bàn Máy Chữ của Cha
Máy đánh chữ của cha rất đặc biệt. Mang hơi hướm lạ của một vật nhiệt đới, tố cáo gốc gác của cha cho dù cha nói tiếng Pháp lưu loát như người Pháp. Chỉ cần nhìn hàng phím trắng vẽ những ký tự không thể phát âm là biết người đàn ông sở hữu chiếc máy ấy đến từ một chốn xa xôi và nói một thứ tiếng không ai biết.
Thằng Bờm thời đại dịch ♦ Một mai ra đường tìm nhau
Thằng bờm có cái khẩu trang
Phú ông xin đổi mặt hàng Tesla
Lắc đầu Bờm nói không ra
Phú ông xin đổi ối chà dầu thô
TRƯỜNG NỮ ĐỒNG KHÁNH
Được cháy bùng lên trước khi bị hủy diệt, hình ảnh ấy là biểu tượng của học đường miền Nam. Đó không phải chỉ là sự tiếc nuối, và giấc mơ con cá chép cũng không phải chỉ là hoài niệm riêng của Hoàng Phủ Ngọc Tường, mà còn hơn thế. Sự nhận chân ra giá trị văn hoá và tâm hồn của Huế, cũng không phải chỉ của Huế, mà của một cái gì lớn lao hơn ….
bài tình xuân 2020!
ở đời vẫn thói thường cả đấy
chuyện bối rối/chỉ thấy khi rầu
một cách kịch tính mối sầu
đeo đẵng anh ta cơ cầu, hai vai
cố làm sao bao người xăng xái
nom – anh ta táy máy liên hồi
điều đấy cho thấy bãi bồi
tách biệt, với nhân thế (ngồi chỗ riêng
Đêm Qua Sông
Đêm qua sông âm chào lên cung giốc
Cuộc phù sinh xoay một chút ê chề.
Đêm nhẹ thở ngỡ người xưa mời gọi
Với mộng cuồng chân ráo hoảnh mượn về.
Tàn thuốc ấm ngọt qua sương tâm tưởng
Như môi người thơm rừng cũ lần đầu
Đêm chưa hết mà sao người thổn thức.
Bước nữa thêm. Đâu đó mở lời chào.
Thỉnh thoảng có một ngày/Sometimes There Is a Day
Thỉnh thoảng có một ngày bạn chỉ muốn
bỏ nó mà đi xa thật xa.
Bạn có cảm giác nó co lại trong mình như một hòn đảo,
y như thể bạn đang ở trên một chiếc thuyền.
Sometimes there is a day you just want
to get so far away from.
Feel it shrink inside you like an island,
as if you were on a boat.
Trong cơn hấp hối
Mười giờ sáng ngày 30 tháng 4 năm 1975, tôi đang ở tại tuyến phòng thủ của Trường Bộ Binh Thủ Đức với chiếc ống dòm nhà binh, quan sát một chiếc xe tăng T54 của Việt Cộng vừa bị một trái đạn chống chiến xa M72 bắn đứt xích.
NHẬT KÝ CORONA HÀ NỘI
Ở Việt Nam người ta không hát và kéo đàn trên các ban công như nước Ý, người ta chế các siêu phẩm tiếu lâm trên mạng. Thông tin căng thẳng xuất hiện khắp nơi được tung hứng bằng tiếng cười ran lên khắp chốn. Người ta chế đủ chuyện ra để mà cười và phải công nhận điều đó khiến cuộc sống đỡ đi rất nhiều phần u ám.
Giấc mơ Băng Đảo
Nhìn quanh lòng phi cơ, tất cả hành khách đều ngồi yên trên ghế, cách hàng, đều mang mặt nạ, đều nhìn tôi lắc đầu. Tôi chợt biết họ, như tôi, đều không thể thoát khỏi nịt an toàn,
Nhật ký Quy Nhơn: Xin chờ những rạng đông
Cũng như những người làm cha mẹ, tôi cũng thông cảm thấu hiểu cho những phụ huynh có con em đi học nước ngoài. Một bà mẹ giải cứu con những phút cuối trở về Việt Nam từ Pháp trước giờ cấm vận. Hay người cha đang cầu cứu Đại sứ quán Việt Nam can thiệp khi đứa con và nhiều du học sinh bị mắc kẹt tại phi trường ở Pháp
Quê Hương Bolero / Petit Pays
Nhớ quê tôi những đêm đầy sao trời
mà giờ đây tối tăm.
Quê yêu dấu đã như bờ cát chìm
vào đại dương nước sâu.
cà phê vỉa hè
Khi bạn gặp phải một tai nạn, cái tai nạn ấy liền hành động như một lực, nghĩa là nó không bao giờ dừng lại giữa đường, nó phải đi hết con đường xuyên thấu của nó, như một cái xương ở người già đã gãy là gãy hết.
mặt nạ hữu cơ
Loại mặt nạ này dành cho những ai không thích may vá, và thích ăn bưởi.
Trông thì hơi buồn cười, nhưng quả thật là hơn hẳn mọi thứ mặt nạ khác trên đời.
Rolandbar
Alberto lùi lại mấy bước. Một ánh thép xuyên qua làm tan loãng không gian, rồi mọi vật như nhuốm trong một màu đỏ thẫm. Trên cái sàn gỗ hôi hám, người ta có thể nghe hơi thở đứt quãng của Hans Schneider. Con dao đã đâm phập vào ngực hắn, xé toang làn không khí của đêm.
TÔI
Tôi đang nghĩ đến một con đường mòn, nắng nhảy nhót dưới đất khi tôi bước qua và tiếng chim trong tai tôi không một ai nghe ngoài chính mình. Chưa hề có một con thú dữ nào bước qua đó.
CHẶNG ĐƯỜNG XA MẤY
Tới chân đèo B’Lao thân thuộc, bởi anh đã một-nghìn-lẻ-một-lần qua đèo B’Lao, anh dừng xe. Anh lại vào một trong những quán cà-phê ở chân đèo. Không phải anh quá ưa ngồi quán, chỉ vì có quá nhiều quán anh không thể không vào. Vào quán. Uống cà-phê hay thức uống nào, đối với anh không quan trọng.
bản tin từ Italia
Tôi sống ở vùng Veneto
Mỗi ngày là một bản tin chiến tranh
Không thể ra ngoài, chúng tôi tổ chức gặp trên ban công mỗi ngày
Chúng tôi hát quốc ca và những ca khúc về lịch sử
giữa mùa dịch dã
cấp phổ thông!) suốt thời
trịnh/nguyễn phân tranh
cái thời đầy cuồng vọng
chó má tôi đang thấm
thời trang mùa xuân và phức cảm Freud
Khẩu trang là thời trang mới của năm 2020.
Nghe nói trong tháng tới các nhà kiểu mẫu thời trang Zara, Gap, Chanel, Burberry và cả Louis Vuitton sẽ tung ra hàng loạt khẩu trang để đáp ứng nhu cầu toàn thế giới. Nhưng không gì bằng khẩu trang do bạn tự làm. Bởi vì bạn đang sáng tạo, tái tạo, chế tạo trong tinh thần nghệ thuật đương đại.
2020 ♦ Nhà Giả Cầy
Có đứa bé ngừng khóc trên ngực mẹ lạnh giá
Người mẹ ấy là một con chiên ngoan đạo
Đã ngưng thở trong phút giờ linh thánh
Nơi nghìn trùng thánh địa
Sự linh thiêng vẫn hằn sâu trên khóe mắt bao dung
Và tôi tin rằng bức ảnh này đi vào lịch sử nhân loại
Những Đoạn Ngắn Mùa Corona Virus
Làm thế nào để bảo vệ những người vô gia cư này. Họ không có nhà, họ sống lang thang trên đường phố, làm sao có chỗ để họ tránh được con vi trùng khủng khiếp này. Tội nghiệp nhất là những em còn nhỏ, nếu cha mẹ chúng nhiễm bệnh thì chúng biết đối phó thế nào?
Nhật ký mùa dịch: "Sự cứu rỗi bám vào vết nứt nhỏ"
“Trong cơn thảm họa không ngừng nghỉ, sự cứu rỗi sẽ bám vào vết nứt nhỏ,” Walter Benjamin viết.
Sự cứu rỗi sẽ đến trong khoảng thời gian ngắn, vào giờ nghỉ.
Một giây phút khi ma quỷ bị phân tâm, sẽ có một vết nứt.
Rủ bạn đi thăm rừng, nghe cây tâm sự, tạm quên đại dịch
Thế giới chưa hề rơi vào tình trạng như thế này kể từ sau trận đại dịch cúm 1918 giết tới từ 50 tới 100 triệu người khắp thế giới. Vì đâu nên nỗi? Tôi đã đọc và xem các phim tài liệu liên hệ. Đã trải qua đủ phản ứng, với nhiều lo âu. Tôi thấy cần thiên nhiên. Tôi cần sequoia.
Lũng cú
người đụng người bịt mặt
màu không gian đặc quánh
thời gian trét miệng mồm
màu quan tài hiển lộng

Bình Luận mới