Trang chính » Chuyên Đề, Coronavirus, Sáng Tác, Truyện chớp Email bài này

Giấc mơ Băng Đảo

0 bình luận ♦ 27.04.2020


clip_image002

Ảnh: Mosfellsbær, Iceland (vi lãng, 2019)



Sau nhiều ngày ngồi đợi ở sảnh khởi hành, cuối cùng tôi cũng lên được phi cơ. Một ngày nắng đẹp. Trên cao trời trở lạnh, tôi bấm đèn đặt mua hai mươi chai rượu nhỏ, làm quà cho người thân. Cô tiếp viên hàng không, mang mặt nạ, nhắc nhỏ “ông không thể đem xuống nhiều vậy đâu, vì cả thế giới đang trong thời gian chống dịch.” Nhìn quanh lòng phi cơ, tất cả hành khách đều ngồi yên trên ghế, cách hàng, đều mang mặt nạ, đều nhìn tôi lắc đầu. Tôi chợt biết họ, như tôi, đều không thể thoát khỏi nịt an toàn, sẽ ở đây cho đến ngày hết dịch. Thân tôi chợt trở nên khô cứng, mệt mỏi. Mọi thứ đều biến dạng, nhưng tôi không cảm thấy tiếc nuối. Chiếc ghế tôi đang ngồi, một giường sắt. Chấm đèn đỏ trên trần, một căn nhà nhỏ đơn độc trong vùng thung lũng xanh. Và những ngăn chứa hành lý, một rặng núi tuyết.



bài đã đăng của vi lãng


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)