Trang chính » Dịch Thuật, Giới thiệu tác giả, Giới thiệu tác phẩm, Sáng Tác, Sang Việt ngữ Email bài này

Rolandbar


♦ Chuyển ngữ:
0 bình luận ♦ 23.04.2020

Tôi không hề biết gì về tiểu sử của nó.
Một ngày nọ, tôi chào đời ở đó, đơn giản chỉ có vậy.
Cái bến cảng nghèo nàn đó đã hun đúc tuổi thơ tôi.
Thờ ơ và lãnh đạm.
Gitano Rodríguez

Sepulveda book cover

Luis Sepúlveda (4. 10. 1949 – 16. 4. 2020) là nhà văn, nhà báo, nhà làm phim người Chile. Ông là tác giả của nhiều tập thơ, tập truyện và tiểu thuyết. Ngoài tiếng Tây Ban Nha là tiếng mẹ đẻ, ông còn nói tiếng Anh, tiếng Pháp và tiếng Ý. Vào cuối thập niên 1980, ông chinh phục thế giới văn chương qua tiểu thuyết Un viejo que leía novelas de amor (tạm dịch ‘Ông Lão Đọc Truyện Tình’). Ông sống phần lớn cuộc đời còn lại trong lưu đày ở Âu châu vì đã chống đối chế độ độc tài Pinochet. Vào cuối tháng Hai, 2020, ông nhiễm COVID-19 sau khi trở về từ một hội chợ sách ở Bồ Đào Nha. Ông mất ngày 16 tháng Tư, 2020 tại Oviedo, Tây Ban Nha sau nhiều tuần lễ chống chọi với cơn bệnh thế kỷ này. Truyện ngắn Rolandbar (‘Quán Rượu Roland’) được trích trong tập truyện Desencuentros (‘Những Lần Lỡ Hẹn’) của ông, xuất bản lần đầu tiên vào năm 1997.

 

Luis Sepulveda
Chân dung cố nhà văn Luis Sepúlveda

Người lái buôn trên tàu buông dây neo xuống bến cảng khi ánh nắng mùa hè đang loang ra như một mảng dầu và những người du khách đã chán ngấy với những chiếc máy hình vô dụng của mình. Lũ bản lề thôi rên lên kẽo kẹt vừa lúc người lao công bến cảng thắt cái nút cuối cùng của dây neo.

– Làm như vậy há?

– Cũng được. Mình gọi thêm một chai nữa nhé?

Đám thuỷ thủ quốc tịch Panama thuộc lòng con đường dẫn tới công trường Echaurren, mặc dầu chẳng ai trong bọn họ nghĩ đến chuyện bước vào trong căn nhà có bảy cái gương. Tuy thế, họ vẫn cảm thấy đất liền làm nhột nhạt giữa hai đùi mình.

– Tớ làm vậy được chưa?

– Được rồi, ông bạn. Cụng ly một cái đi!

Người thuyền trưởng đang hút thuốc trên boong. Hắn lơ đãng nghe những lời giải thích của người hoa tiêu. Cuối cùng, hắn vừa ngáp vừa ký vào tờ hoá đơn mà người này chìa ra.

– Vậy được chứ?

– Được rồi. Nhưng cậu hãy nói về tớ đi. Hãy nói rằng tớ chẳng còn gì để làm trong căn nhà đó nữa cả. Hãy nói rằng những tia nhìn khinh bỉ đã biến mất theo buổi bình minh, và rằng gian phòng lớn thường sặc mùi thuốc lá và mồ hôi. Cái máy hát cứ quay tít, buông ra một thứ âm thanh từ tính thật là khó chịu. Tớ đã cố ghi nhớ thật kỹ tất cả những gì đã xảy ra, nhưng con mắt trái của tớ lại đau nhói lên làm tớ phải bật dậy, loạng choạng đi vào phòng vệ sinh. Lúc đi ngang qua căn phòng của Rosa, tớ nhìn thấy ả. Rosa đã để cửa mở hé nên tớ có thể thấy được gương mặt nhễ nhại mồ hôi của ả. Tớ thấy cả một cánh tay đang ôm lấy bờ vai của ả. Một cánh tay vạm vỡ, đầy lông lá, như một cái vòng cung bằng rong biển đen đủi. Tớ dừng lại trước cái gương, thấy trong đó gương mặt mình bầm tím vì những cú đấm. Hai môi tớ sưng vều lên, tóc tai rối bù, bê bết nhiều mảng máu khô. Một lần nữa, tớ hiểu ra rằng mình không còn chỗ nào trong căn nhà đó nữa. “Thằng đó già rồi, nhưng nó đấm còn thật khoẻ.” Lúc đó tớ đã nghĩ thầm như vậy.

Alberto nói đúng. Thằng Đen có những cú đấm thôi sơn và tất cả những mưu mẹo của một kẻ chuyên thượng cẳng chân hạ cẳng tay. Thằng Đen này đã ở bến cảng từ lâu nay, với bao nhiêu năm tháng tù tội, và bấy nhiêu năm tháng gậm nhấm hận thù chỉ chờ ngày báo oán.

– Cậu thấy trong gương một bản mặt thiểu não, nhưng hoàn toàn bình thản. Rốt cuộc, mọi chuyện đã được thanh toán và giữa cậu với hắn, không còn khoảng thời gian chờ đợi dài đằng đẵng nữa. Tớ nói có đúng không nào?

– Quả có vậy. Tớ lại nghĩ đến chuyện đó. Câu chuyện đó ấy mà. Cách đây mấy năm, một buổi chiều khi tớ đang đi lang thang gần khu Quintero, bỗng thấy từ trên một chiếc tàu ai đó đang quẳng xuống nước mấy cái bao trôi lềnh bềnh. Tớ chờ đến khi trời sụp tối, cởi quần áo ra, bơi đến gần mấy cái bao đó. Bao làm bằng vải không thấm nước, bên trong là cả trăm cây thuốc lá Mỹ.Thật là một kho tàng béo bở, cậu ạ, và tớ biết rất rõ chủ nhân của chúng là ai.

Ở bến cảng này không có chuyện gì là bí mật cả. Thằng Đen chẳng khó nhọc gì để kiếm ra tên tuổi của tên trộm, nên chỉ mấy hôm sau là tìm đến mặt đối mặt với hắn ở chỗ gần vũng El Membrillo. “Chú mày đã lấy của tao cái gì thì biết đấy”, thằng Đen chỉ thốt ra được chừng đó rồi thôi.

Alberto đáp trả nhanh hơn, hắn lụi con dao vào người thằng Đen đến lút cán. Tay hắn dính làn máu nóng hôi hổi, trong lúc thằng Đen gục xuống, ú ớ không nên lời.

“Ở bệnh xá người ta tra hỏi thằng Đen, nhưng nó không hé môi nói đến nửa lời. Vấn đề là trong túi hắn người ta lục thấy năm gram bạch phiến, loại hảo hạng, tinh chất, trắng tươi, chưa hề pha trộn. Tớ thề với cậu là đứa bỏ thứ đó vào túi hắn không phải là tớ. Cocaine chưa bao giờ là chuyện làm ăn của tớ cả.”

– Vậy thì ai mới được?

– Làm sao tớ biết. Không chừng chính là mấy thằng cớm cũng nên, để có cớ bắt và ép nó phải khai ra chuyện buôn lậu.

– Lúc bỏ đi khỏi căn nhà đó, cậu nghĩ tới điều gì?

– Tới cái thằng khốn đó. Hắn là kẻ đã chiếm chỗ của tớ trên cái giường, cướp đi cái mùi thơm của Rosa, cả mùi chăn chiếu. Tớ thầm nghĩ, “Thôi cho mày hưởng đó. Chẳng gì mày cũng đã bạc đầu trong khám năm năm rồi.”

– Cậu không nghĩ gì tới anh chàng người Đức sao?

– Không!

Đó là chuyến hải hành thứ hai mươi mốt của Hans Schneider trên sóng nước nam Thái Bình Dương. Theo thói quen, cái vẫy chào đầu tiên hắn là dành cho những con hải âu đang đậu trên ống cống dẫn từ nhà bếp ra. Anh chàng người Đức này mê Valparaíso lắm. Lúc nào hắn cũng tuyên bố đây sẽ là chuyến viễn du cuối cùng của mình, rằng hắn sẽ neo thuyền mãi mãi để cưới một trong các cô gái trong quán Roland làm vợ. Thế nhưng lúc nào hắn cũng trở lại đứng trên boong tàu vào giờ phút nhổ neo, vẫy vẫy bàn tay trắng trẻo, ánh mắt như muốn ghi lại hết những hình ảnh của núi non chập chùng và các nàng con gái ở đó.

Khi thằng Đen bước vào quán rượu Roland, khách khứa đang ngồi tụm năm tụm ba dưới cái bánh lái của con tàu S.S. Hol, giờ đây đã chế lại thành một cái đèn. Tên đàn ông nghe như trong máu huyết dạt dào trở lại một niềm đam mê xưa cũ. Cũng phải thôi, năm năm tù tội vừa qua chính là sự thôi thúc mạnh mẽ nhất. Những cô gái lén lút ra vào phòng thăm viếng chỉ là để thoả mãn nhu cầu sinh lý phần nào cho tù nhân mà thôi. Thằng Đen đang đi kiếm Rosa. Hắn thèm đôi vú còn rắn chắc của ả vẫn rõ ràng trong trí nhớ của mình, đôi môi ả đầy đặn, niềm ham thích khiêu vũ, sự chung thuỷ đặc biệt của ả mỗi lần hắn cần đến ả bên cạnh. Hắn thấy một nhóm thuỷ thủ người Panama đang cho thấy gốc gác của họ qua điệu nhạc miền nhiệt đới, và cả vài tên ma cô hãnh tiến.

– Rosa và anh chàng người Đức đâu rồi?

– Ở Herzog, lúc nào họ cũng ở đó.

Vẫn là cái khách sạn cũ kỹ đó. Hai người đi lên phòng. Người đàn bà cởi đồ trong im lặng. Nhìn thân xác đã quá quen thuộc đó, anh chàng người Đức chỉ vuốt ve ả, bảo rằng đã khuya rồi, hắn thấy mệt và chỉ muốn có người ngủ chung trong mấy tiếng đồng hồ. Người đàn bà hiểu ý, kề sát đầu vào hắn. Mùi keo xịt tóc làm hắn buồn nôn, nhưng hắn vẫn ôm lấy ả và cả hai ngủ thiếp đi.

– “Tớ thấy hắn lúc vừa bước vào Roland. Hắn đang ngồi trò chuyện với mấy người Panama. Tớ định bỏ đi, nhưng có một điều gì mạnh mẽ hơn là sự sợ hãi, báo cho tớ biết là thời điểm đó đã đến. Chẳng ai có thể sống suốt đời để chờ đợi. Tớ tìm trong ngăn của cái túi xách và thấy như được che chở bởi làn hơi lành lạnh của con dao hiệu Solingen nằm trong đó. Ngay lúc ấy, Rosa và tên người Đức bước vào. Họ khoác vai nhau, không đếm xỉa gì tới sự có mặt của tớ hay của thằng Đen. Cả hai ngồi xuống ở một góc tối, chỗ chất những cái phao cấp cứu. Thằng Đen bước từng bước một đến gần họ. Hắn không nói không rằng, chỉ đứng ngay trước mặt hai người. “Đen! Anh đi chỗ khác đi!”, Rosa kêu lên.”

Hans Schneider ra hiệu muốn rút lui vì đã biết rõ tên đàn ông này. Nhưng thằng Đen đã chận hắn lại:

– Cứ ngồi đó đi, ông bạn. Tôi biết ông là người tử tế.

Cả ba gọi rượu vang rồi cùng ngồi uống, trao đổi với nhau những câu rời rạc. Rosa vuốt ve cánh tay trần của thằng Đen, “Anh làm gì ở đây vậy?”

– “Tớ cũng bước đến bàn của họ. “Tao đây!”, tớ nói cộc lốc.”

– Tao thấy rồi! Thằng Đen đáp. “Mày với tao còn một món nợ để thanh toán với nhau.”

– Đồng ý. Mày muốn thì cứ việc tính sổ đi. Nhưng trước hết tao phải nói rõ cho mày biết tao không phải là người bỏ cocaine vào túi mày. Tao không thích làm công việc đi vác xác những người xa lạ.

– Chuyện đó tao cũng biết rồi.

– Vậy thì mày muốn gì?

– Mình có thì giờ mà. Đêm còn dài. Có khi còn dài bằng cả năm năm.

Alberto lùi lại mấy bước. Một ánh thép xuyên qua làm tan loãng không gian, rồi mọi vật như nhuốm trong một màu đỏ thẫm. Trên cái sàn gỗ hôi hám, người ta có thể nghe hơi thở đứt quãng của Hans Schneider. Con dao đã đâm phập vào ngực hắn, xé toang làn không khí của đêm, cướp đi mạng sống của anh chàng người Đức chỉ trong chớp mắt.

Alberto nắm chặt con dao. Hắn nhìn thằng Đen bằng con mắt đầy hận thù rồi sửa soạn vung dao lên lần nữa, nhưng đã quá muộn. Những cú đấm của thằng Đen vào mặt hắn liên tiếp đến nỗi khi phải buông vũ khí ra, hắn tá hoả tam tinh, chỉ biết nằm đợi một nhát dao đâm vào bất cứ chỗ nào trên cơ thể mình.

– “Nhưng không có gì xảy ra cả. Tớ tỉnh dậy trong một cái ghế bành, khắp người đau ê ẩm, và hết sức kinh ngạc khi thấy mình còn sống.”

– Lúc đi ra khỏi chỗ đó, cậu còn nghĩ tới điều gì nữa?

– Đến hai chữ “ngộ sát”, và đến thời hạn ở tù: “Năm năm, nhưng vì tớ phạm tội lần đầu, chắc ba năm họ sẽ thả tớ ra.”

Alberto đi đến đồn cảnh sát. Trên đường đi, hắn ghé mua một tờ nhật báo, mấy bao thuốc lá và một cái bàn chải đánh răng. Lúc đi ngang bến cảng, hắn chẳng ngạc nhiên gì khi thấy một đám người đang đứng lóng ngóng cạnh chiếc tàu. Ở bến cảng này không có điều gì là bí mật cả. Bây giờ cả Valparaíso đều đã biết trên chiếc tàu Panama vừa có một chỗ trống.

o O o

bài đã đăng của Luis Sepúlveda


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)