Trang chính » Sáng Tác, Tùy bút Email bài này

TÔI

 

 

IMG_0512

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Tôi để ý con đường mòn ấy mấy ngày nay, mỗi khi ra sân đứng nhìn mặt trời ấm áp, chân muốn đi mà không dám. Tôi nhớ là mình đã ở bên cạnh nó mấy năm rồi, nhưng cũng nhớ là chưa bao giờ thấy nó. Cũng có thể là tôi không bao giờ để ý đến nó, khi trước mắt tôi, bên hông nhà tôi còn có những con đường rộng rãi im lặng, những hàng cây đầy những bông hoa vào mùa xuân, lôi cuốn những bước chân người mỗi ngày.

Tôi suy nghĩ, tôi có nên thử bước đi không. Cái suy nghĩ dùng dằng như mặt võng đung đưa trong ngày hè. Tôi nhớ lại cách bàn tay người mẹ lắc võng ngang qua rồi giữ nó lại, tạo nên một cái ngắt quãng trong tâm trí đứa bé trai vài tuổi, chưa bao giờ tận hưởng một cảm giác. Cho tới khi lớn hơn một chút, đứa bé thình lình nhớ lại sự chao nghiêng ấy, bây giờ là một cảm xúc khác. Khi ấy nó cười, nhưng bây giờ nó khóc.

Tôi nhìn chăm chú vào con đường. Thật ra nó không phải là một con đường mòn. Nó không hề có dấu vết của con đường, hay sự khai mở rón rén nào đó từ bàn chân con người. Con đường ấy nằm trong trí tôi. Tôi đã vẽ nó ra trong trí tôi, từ một bãi cỏ, đôi mắt phóng tầm nhìn ra xa hơn, xa hơn, từ đó nó trở thành một con đường mà tôi ao ước bước đi. Tôi đã ao ước bước đi từ lâu lắm rồi, từ những ngày không nhớ ra.

Thời gian buổi sáng thật lý tưởng, nhất là khi nghe tiếng chim hót từ những bụi cây, từ trong tâm trí. Tiếng chim là một tặng phẩm của tạo hóa không phải trả tiền. Nắng cũng là một tặng phẩm dành cho những tâm hồn già nua cần được an ủi. Tôi đang nghĩ đến một con đường mòn, nắng nhảy nhót dưới đất khi tôi bước qua và tiếng chim trong tai tôi không một ai nghe ngoài chính mình. Chưa hề có một con thú dữ nào bước qua đó.

Tôi suy nghĩ điều gì đang làm tôi do dự. Tôi không cần suy nghĩ cũng biết điều tôi đang do dự. Tôi muốn phóng đại sự do dự ra thành một bức tranh lớn đủ để tôi có thể nhìn thấy tất cả những chi tiết. Tôi đã do dự như thế hàng trăm năm qua, chính sự do dự này làm tôi đã bỏ mất rất nhiều cơ hội để sống với mình. Tôi đã sống cuộc đời nhiều người muốn, mà không sống cuộc đời của tôi muốn. Tôi đã bước qua những mảnh đời tôi không muốn.

Con đường đang thu hút tầm mắt tôi. Bước qua một ranh giới, qua một vùng đất khác là một sự quyến rũ ngọt ngào. Tôi chần chừ. Tôi vẽ ra một cảnh đời khác trong đó chỉ có một mình tôi bước, không ai bước với tôi, không có ai nhìn tôi bước. Tôi đắn đo nghĩ rằng mình có thể bước được không. Tôi đã quen cách cùng bước đi với nhiều người, dẫm trên bước chân họ đã bước qua. Bước chân trên con đường mòn chưa hề có dấu chân người, có phải là điều tôi đã từng ao ước.

Tôi thử bước một vài bước. Tiếng chim hót trong ngăn trên của trái tim tôi. Tạo nên một con sóng nhỏ lăn tăn vào bờ, vuốt ve những ngón chân trần, bàn chân trần. Sự trần trụi ngọt ngào của trái cấm trong vườn Eden ngày xưa. Con đường không còn là một sáng tác mới của một người quanh năm làm thơ. Nó là một bài thơ đã hoàn tất và sẽ được phổ nhạc ngay bây giờ đây. Dù cho đã phổ nhạc nó sẽ không bao giờ được ai hát ngoài chính tôi bẳng giai điệu lạ lùng đang ngân nga trong lòng tôi.

Tôi tiếp tục bước. Tôi vướng một bụi gai. Tôi loay hoay gỡ bụi gai và cảm thấy thất vọng vì con đường không êm đềm như trong mơ tôi thấy. Nhưng trong mơ tôi cũng thấy một thiên đường nắng ấm. Trong mơ tôi thấy một bờ cỏ non. Trong mơ tôi thấy một người nào đó đi lại gần tôi, bàn chân trần, tất cả trần trụi như giấc mơ. Trong mơ tôi thấy tôi chảy máu vì bụi gai nhưng tôi không thấy đau đớn. Tôi đưa bàn tay lên, nhìn vết máu, tôi liếm nó vì đó là máu của mình.

Con đường dẫn tôi đi xa hơn, mặc dù tôi vẫn bị những gai góc vướng chân. Tôi không sợ gai góc nữa. Tôi sợ sự bỏ cuộc. Đi tới một bìa rừng. Tới một dòng suối. Thiên nhiên đột nhiên im vắng như thời Thiên Chúa tạo dựng. Tôi ngỡ như nhìn thấy Adam và Eve thời hồng hoang lẩn khuất đâu đó trong những vòm lá xanh. Tôi đứng im lặng, và khóc. Tôi nghe nghìn giọt lệ, rớt xuống đời làm sóng lênh đênh. Tôi khóc vì khi đã đến nơi rồi thì tôi lại sợ hãi. Tôi muốn quay trở lại con đường mòn.

 




ảnh đặng thơ thơ

bài đã đăng của Trần Nguyên Đán


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)