Bài thuộc thể loại: Sáng Tác
Chuyện Bé Phượng- chương 8-10
Nếu phải chọn một đứa xấu nhất trong tất cả bọn mồ côi của Cô Nhi viện này thì ai cũng phải nhắc đến con Alice. Nó lai tây đen. Mái tóc của nó xoắn tít. Mầu hung đỏ. Khuôn mặt của nó to bè, cặp mắt lồi ra, tròn và to như hai con ốc mít. Đôi môi của nó dầy tụp, không đỏ mà cũng không thâm hẳn, nhưng ngả màu tái tái.
Có một ngôi Sao Sa
Tiếng chuông cuối cùng vừa dứt,
lũ búp bê bắt đầu cử động.
Chúng từ các quầy, kệ
ngồi dậy,
CẮN RỨT, CHA VÀ CON | OÁN NIỆM
vậy là thí chủ vẫn cố chấp cựu thù, hãm hại mãi
sẽ xẩy tay văn minh tinh thần đấy
tâm và tay người sẽ vấy đầy uất hận
thí chủ cần dũng khí đối mặt tiên tổ
nu na nu nống – xứ mêman | kỳ 4
trong một ánh chớp của sự sáng
gã nhận ra mình cũng là một phần của sự sống
từ đó
thần chết trở nên vô tư hơn nhưng không phải vì thế mà gã không tiếp tục tàn sát
cuộc sống dường như luôn được làm mới theo cách khắc nghiệt nhất.
Cánh cửa sổ mở ♦ Một chuyến đi rút ngắn
Bà ơi, đứa bé gái gọi, có ông kia nằm chết trên cầu thang! Mình hãy để ông ngủ, bà ta nói. Mình phải nhẹ chân bước qua thôi. Ông ta đang ở vào thời điểm trong cuộc sống mà ở đó dường như không thể quay trở lại điểm ban đầu hay đi tới điểm cuối cùng…
THEO TỪNG CÁCH RIÊNG | VÀ NGÀY THỨ TÁM ĐỨC CHÚA TRỜI MINH XỬ VỤ LY HÔN
Ngài ban cho mẹ tôi tất cả sông, suối, kênh, rạch trên thế giới, trong khi cha tôi được phần biển, hồ, phá, vịnh, đồng bằng, đầm lầy.
Sau khi kể lể về tình yêu của mình dành cho đàn bướm chấp chới đôi cánh như thủy tinh lung linh, ca khúc nỉ non của bọn ếch nhái trong các lùm cây và phần mọng nước ngọt lịm ẩn trong những trái chanh dây, mẹ tôi cầu xin quyền có được những khu rừng già,
Trước khi thất trận
Truyện dài đầu tiên tôi đọc trong đời, năm lên 7 tuổi, là cuốn Thằng Vũ của Duyên Anh do anh cả tôi mua làm quà sinh nhật cho em út. Tôi rất ngạc nhiên vì tựa sách mang tên mình nên tò mò mở ra xem và bị cuốn hút vào câu chuyện của thằng Vũ với con Thúy, thằng Vọng…
Tìm Lại Thiếu Nhi Trên Đất Mỹ
Trong suốt một thời gian dài sau đó, người tôi vẫn còn lâng lâng vì cuộc gặp gỡ với hai nhà văn Thiếu Nhi ngày trước. Bao nhiêu kỷ niệm thuở ấu thời qua những vui buồn với tờ Thiếu Nhi đã làm sống lại trong tôi thật nhiều hình ảnh lẫn cảm xúc mạnh mẽ và sâu lắng. Tôi không còn cảm giác mất mát Thiếu Nhi trong những ngày cuối cùng của Sài Gòn nữa, mà thấy như từ đây trở đi sẽ mãi mãi có Thiếu Nhi trong tay, và trong tim, cho đến lúc năm cùng tháng tận.
Thời Thiếu Niên Đọc Sách Của Tôi & Những Sinh Hoạt về Báo Thiếu Nhi
Ngoài các báo như Trẻ Em, Nhi Đồng Họa Bản, Cậu Ấm Cô Chiêu, tuổi trẻ chúng tôi còn được cung ứng rất nhiều loại sách mỏng chỉ 32 trang, như Truyền Bá, Hoa Mai, Hoa Xuân, Sách Hồng … đăng trọn mỗi kỳ một truyện của một tác giả nổi tiếng như Khái Hưng, Nhất Linh, Tô Hoài, Đỗ Đức Thu, Trần Tiêu …. phần sau và cả trang bìa trong cũng còn có các mục linh tinh khác như ô chữ, tò mò, vui cười, danh ngôn, thủ công ..v..v..
nu na nu nống – xứ mêman | kỳ 3
Ngày xưa
khi mọi loài muông thú cũng như con người và các đồ vật có thể hiểu tiếng nói của nhau
có một cây đàn violon biết nhậu
mỗi sáng nó uống cả ngàn mét khối nắng
trời có bao nhiêu gió nó nuốt hết bấy nhiêu
đến chiều tối nó la cà trong các quán xá
Những Người Áo Trắng- Phần Thứ Hai – Chương II
Tự nhiên tôi lại nghĩ đến chàng thanh niên hồi sáng. Ngày hôm ấy về, tôi đã soi mặt vào tấm kính cửa rồi tự hỏi không hiểu mặt tôi lúc đó có được tự nhiên không. Tôi thử lại vài dáng điệu của tôi lúc gặp chàng và tôi thấy tự mãn. Nhiều lúc tôi lo sợ cho cái tâm trạng ấy. Tôi yêu ư?
Những Người Áo Trắng- Phần Thứ Nhất- Chương I
Chúng tôi đồng cảnh ngộ mồ côi như vậy cả. Nhưng chúng tôi còn hơn con bé bên kia. Bởi vì chúng tôi đã quên được, hay đúng hơn là đã vượt được quãng thời gian đầu tiên đau khổ nhất. Còn nó, nó vẫn còn nhớ mẹ, nhớ chị Loan của nó. Cho đến bao giờ nó mới quên được mẹ nó và chị nó đi. Nghĩ đến điều đó, tôi thấy thật là mai mỉa.
Tiếng Kèn
Gã mù. Sự mù lòa không tương xứng với vẻ võ biền nên trông gã có vẻ tội nghiệp. Hình như ngày trước gã đã đi lính. Hình như gã đã bị hỏng mắt sau một cuộc hành quân. Hình như vợ gã đã bỏ, để bây giờ gã sống lủi thủi độc một thân mình giữa thành phố chen chúc chật chội này. Lai lịch của gã mù mờ về những dữ kiện “hình như” theo kiểu đó.
tháng mười, buồn cười ta thật điên rồ
tháng mười, những hồn thơ nhàn nhã
thường mang căn bệnh oái oăm thích thú được cô đơn
thèm ngậm hạt mưa bay chạnh lòng bi ai mùa thu tắt thở
xa xỉ chăng, tâm hồn như sợi khói hoang vu
Chiếc Áo Tây Vàng
Thiếu nữ cảm thấy những móng sắc của bà ta bấu cứng lấy da thịt mình. Ngay khi đó thì nàng biết mình vừa làm một chuyện sai lầm. Nàng đã tiếc cái áo một cách dại dột nên thay vì bỏ chạy đi, nàng đã xông tới.
lăn lộn với Rorschach
hắn cứ càm ràm về những ẩn dụ dát đủ ve chai lấp lánh
trong lúc tôi nở phình hiện nguyên hình
hỗn loạn diễn dịch mùi ham muốn lưng chừng
bén góc từng lá bài tưởng chừng như bất phân bất bại
Nhật Tiến, Khánh Trường, và 12 Năm Hợp Lưu
Nhà văn Nhật Tiến, người cha tinh thần đỡ đầu cho Hợp Lưu, người chủ trương giao lưu sớm nhất từ Mồ Hôi Của Đá, đã gánh chịu không biết bao nhiêu phỉ báng, một trong những lý do khiến ông buộc lòng rời khỏi ban chủ biên. Không ai có thể trách tác giả Thềm Hoang là một nhà văn thiên tả … một nhà giáo không gương mẫu, hay … thiếu đạo đức. Nhưng cũng không ai chịu hiểu tinh thần quang phục đất nước chỉ là một tinh thần hoang tưởng đầy ảo vọng.
NU NA NU NỐNG – XỨ MÊMAN | Kỳ 2
gã chăn bò lúc ấy mới tỏ ra mình cũng là người hiểu biết nói
các bậc thánh nhân đã dạy bảo con người hãy sống hồn nhiên như cây cỏ mây trời
thượng đế dưới dạng một ông lão cười nói
đấy là các ông thánh nói
không phải ta
mi đừng quên
các ông thánh cũng phải ăn
Vài Khuôn Mặt ở Sài Gòn…..gần 40 Năm Trước (trích đoạn truyện dài Mồ Hôi Của Đá)
Tuy nhiên Nguyệt cũng đủ thông minh để nhận thấy chẳng có tình thân thiết đúng nghĩa nào nẩy nở được trong xã hội này. Mỗi người tự đi trên sợi dây của chính mình. Kẻ tốt lành thì cố kìm giữ cho đứng vững, kẻ bất lương thì tệ mạt hơn, còn tìm cách xô ngã người khác để giành chỗ rộng thêm cho mình.
Nguyệt vụt tìm ra nguồn gốc của những cơn sợ hãi vẩn vơ của mình. Nó đúng là cái cảm giác của một kẻ thấy rõ mình đang đứng trên một sợi dây căng mà lại không phải là một kẻ chuyên nghiệp đi dây.
những ngọn đồi trong đời
từ một nơi cao ngất, hắn nhìn xuống
triền đồi cát bên trái, nơi họ tìm thấy
vết tích chuyến đi: hai bình cách nhiệt
cho cà phê và rượu trắng, một khăn quàng cổ
KHI CHỒNG BẠN GỌI BẠN MỘT TIẾNG RỒI IM BẶT
Một đứa trẻ đã từng dẫn bạn đi qua chông gai của cuộc đời, để cho bạn ôm chặt qua những vòng đua gắt gao chóng mặt, đã bồng bạn trên tay đi qua căn phòng rộng ồn ào bạn bè nghịch phá như giặc trong ngày cưới, đã dẫn bạn đi qua chiếc cầu khỉ dài, bên dưới là dòng kênh tối đen trôi đầy lục bình nhưng bạn cứ tưởng là bọn cá sấu ….
Portland & Seattle- Đi Giữa Mùa Covid và Cuộc Nổi Dậy Của Black Lives Matter
ùng Tây Bắc Hoa Kỳ nơi chúng tôi có những người bạn văn nghệ sĩ nổi tiếng đang sống ở đó như nhạc sĩ Từ Công Phụng, nhạc sĩ Vũ Thành An, nhà báo Mặc Lâm,… và đặc biệt, chúng tôi được dịp đến xem tận mắt những nơi đã và đang xảy ra những cuộc biểu tình
Tranh, tiếng nói cuối cùng
Suốt bao năm dài, anh hay dùng những màu âm u, lạnh lẽo, những màu tái ngắt, lạnh tanh. Bức tranh cuối cùng anh dùng màu hoàng kim, rực rỡ và ấm áp.
Sự im lặng của anh đang dàn trải trong tranh…
Độ Đường Vừa Lỡ
Đám đông như sinh vật kỳ quái. Như thân loài rắn thần phập phồng sự sống; cái thân rắn ấy không ngừng mọc ra những cái đầu méo mó hay những nhánh đuôi dị dạng. Ngọn đèn nê ông gắn trước quầy vé chợt lóe lên tia sáng èo uột rồi lịm tắt, như hơi thở hắt ra từ cái miệng há hốc của bệnh nhân hấp hối.
Phố màu hoa dại
Dưới gầm cầu, bây giờ hình như không chỉ có ba đứa trẻ nữa. Giữa tấm vải, tôi chợt nhận ra thêm khoảng năm, sáu, gương mặt nhỏ bé khác. Bao nhiêu cặp mắt nhìn chăm bẳm vào tôi, và tất cả gương mặt trở nên tối đậm hơn.
Con trai người thợ rèn
Người thợ rèn biết được nhiệt độ chính xác để cho ra những tấm kim loại với độ nóng hoàn hảo. Anh biết cách ấn mạnh tay của mình vào những chỗ nào và nương nhẹ tay ở những chỗ nào khác. Anh cũng biết cách chạm tay vào thân thể của vợ mình…
Tự do để hít thở – Freedom to breathe
Có hề chi khi nơi đây chỉ là một mảnh vườn tí ti, bao quanh bởi những tòa nhà năm
tầng như những cái chuồng trong sở thú. Tôi chẳng còn nghe tiếng động cơ của xe
máy, tiếng lải nhải của đài phát thanh, những phát biểu dai dẳng của loa phát thanh.
Basho & Mandela
Như Basho từng nói—
đây là con đường hẹp lên miền sâu thẳm—như Mandela từng nói
sự phân ly ngẫu nhiên sau trở thành phân ly như hợp tấu
nhịp nhàng

Bình Luận mới