Bài thuộc thể loại: Biên Khảo
Cơn Ác Mộng và Sự Phản Kháng
Tôi cho rằng họ có thể sống thật gần gũi với nhau như thế là nhờ vào sự cố gắng giữ gìn phong cách lịch sự, tương kính, tự túc tự cường, và làm việc chăm chỉ nghiêm túc. Một xã hội kém lễ độ hơn có lẽ sẽ đòi hỏi phải có đất rộng hơn, hay hàng rào cao hơn, hay nhà phải nuôi chó để canh phòng.
Phán quyết mới nhất về tự do ngôn luận tại Hoa Kỳ
Phát biểu có khả năng mạnh vì nó có thể kích thích sự hành động, đồng thời gây đau khổ. Trong trường hợp này, Tối Cao Pháp Viện Hoa Kỳ, một bên bảo thủ, bên kia cấp tiến …[với] sự đồng thuận của 8 trên 9, bảo vệ ngay cả lời phát biểu gây tổn thương … để bảo đảm rằng [nước Mỹ] không bóp nghẹt diễn đàn công cộng.
Đạo Văn và Vi Phạm Tác Quyền
Khán giả không bị thiệt thòi bởi trường hợp “bổn cũ soạn lại” trong địa hạt nghệ thuật giải trí, chỉ có những tác giả kém may mắn, khi tác phẩm của họ không le lói màu hoàng kim của những báu vật lấy cắp.
Osho giữa lòng cuộc đời : một giới thiệu ngắn về Osho (1931-1990)
Bia mộ của Osho có khắc những giòng sau đây: Osho – Chưa bao giờ sinh, chưa bao giờ chết, chỉ đến thăm trái đất này giữa 11 tháng 12 năm 1931 –đến 19 tháng Giêng năm 1990.
Phan Xuân Sinh: gợi những tiếng vang trong đáy lòng
Tuệ Sỹ là một bậc chân tu, ngài đã đứng bên ngoài của tất cả hệ lụy của cuộc sống. Còn tôi là thằng trần tục, thô lỗ …. Tôi viết được là vì những dâu bể của dòng đời cuốn hút lấy tôi mà tôi không thể nào dứt ra được.
Phan Xuân Sinh: Two Versions in English
Pour me another drink, my friend
Sitting with you here has lifted my spirit
Tomorrow’s tasks are of no consequence
Forget them so we won’t be troubled
Hollywood, phụ nữ Á châu & phê bình
Phiến diện, châm biếm, tự hào về chủng tộc đặt không đúng chỗ, chia rẽ Đông-Tây, giận dữ, chỉ nhìn thấy cái xấu của Hollywood, bài viết của tác giả Jessica Hagedorn, tiếc thay, không có một quan điểm nào cho thật mới mẻ. Biết rồi, khổ lắm.
Có Hay Không Dòng Văn Học Đồng Tính ở Việt Nam?
Theo quan điểm của người viết, nền văn học của Việt Nam chưa có dòng văn học đồng tính, nó chỉ là một hiện tượng mà thôi, dẫu biết rằng đã có khá nhiều tác phẩm văn học viết về đề tài.
Vỗ Cánh Chim Bay
Khi viết lại, gõ lại những lời nhạc của ông, tôi viết theo trí nhớ, gõ theo tiếng hát vang vang trong trí …. Nỗi xao xuyến bồi hồi một thuở tràn trề sức sống, lý tưởng đầy ắp muốn ôm ghì quả đất muốn níu cả mặt trời, tưởng tượng mình có thể dời sông lấp biển ….
Phụ Nữ Á Châu Trong Phim Ảnh: Không hả hê, Không May Mắn[1]
Trong bộ máy Hollywood, phụ nữ Á châu chỉ là đối tượng của sự thèm muốn hay trò cười; chúng ta hiện diện để cung phụng tình dục, màu sắc và da thịt trong cái thế giới thật sự thuộc về đàn ông da trắng. Nó cũng tương tự như cái Toni Morrison gọi là “sự hiện diện [lấy lệ] của người Phi châu” trong văn chương.
Để đi đến xám trắng đen, Nguyễn Trung đã là…
“Là bởi vì với nó, tôi có thể nói lời thô mộc giản dị mà không phải bóng bẩy rườm rà, trực tiếp mạnh mẽ mà không phải vòng vo tiểu xảo. Với nó tôi có thể đưa ra những hình ảnh sâu xa từ vô thức chứ không phải hình ảnh bên ngoài, nhiều màu sắc.”
ĐOÀN TẦU “THỐNG NHẤT” (hay là “quân tử dĩ hậu đức tải vật” [1]
Theo Đỗ Lai Thúy, phê bình văn học Việt Nam, cũng như sáng tác văn chương, thường chậm hơn thế giới …. Nó phải đi trên chuyến tàu tốc hành để đuổi bắt thế giới. Các phương pháp phê bình, vì thế, không tuần tự nối tiếp, mà gối tiếp nhau … như những đợt sóng, cái trước chưa qua thì cái sau đã xô tới … tạo ra sự không thuần nhất.
ĐẶNG THÂN: ĐIỂN HÌNH CỦA VĂN HỌC HẬU-ĐỔI MỚI
Công lao của Đổi mới, có thể nói, đã mở ra một thức nhận: không có mã đọc vĩnh cửu, thời nào có mã đọc ấy. Chỉ một hai năm sau [sự xuất hiện của Nguyễn Minh Châu], các truyện ngắn của Nguyễn Huy Thiệp, Phạm Thị Hoài được người đọc tiếp nhận một cách dễ dàng, hồ hởi, mặc dù “khó đọc” hơn Nguyễn Minh Châu nhiều.
Tản Mạn Văn Học với nhà phê bình Bùi Vĩnh Phúc
Những người viết Việt, bây giờ, dù đã rời xa quê hương từ bất cứ miền nào trên đất nước, cái gốc rễ địa lý ấy, theo tôi, không còn phân biệt họ một cách quá rõ rệt như khoảng một, hai thập niên trước nữa.
đàm thoại với nhà văn Trần Doãn Nho
Lên án chuyện đưa tình dục vào văn chương cũng là một … sự kỳ thị, kỳ thị với cuộc sống …. Với phân tâm học, tình dục đóng một vai trò khá quan trọng trong việc hình thành cá tính, quan điểm sống cũng như quan hệ với xã hội. Nó là một sức mạnh vô thức, phần nào chi phối các hành vi, cử chỉ và thái độ của con người.
Rimbaud. Tâm hồn nào không lầm lẫn
Cuốn sách mở đầu lời tựa tràn bờ dài gần 100 trang như một cuốn sách trong cuốn sách, dưới mỗi bài thơ đều có chú giải / giải mã, mới thấy nhà văn kiêm dịch giả Huỳnh Phan Anh “yêu” Rimbaud đến dường nào, vì yêu nên đã dồn hết sức dồn hết tâm cho ước mơ toàn cảnh của mình…
Hủy thiêu sợ hãi
“’Sông Nile có thể uốn và rẽ, nhưng điều không thể là nó không bao giờ cạn’. Dòng sông tự do cũng như vậy, hiện đang vỡ bờ ở đây.
Nguyễn Đức Sơn: Vòng Quay Sinh Tử
Đọc thơ Nguyễn Đức Sơn, có lúc tôi như thấy hai thế cực Đông/Tây của mình được phối hợp. Đó cũng là một hạnh phúc không nhỏ cho những con người trong thế hệ “bị xẻ đôi” của chúng tôi.
Hoa Giữa Rừng Gươm
Tôi sẽ được hứng khởi bởi gương hai chị em đương đầu với bọn côn đồ của Mubarak. Nếu họ có thể dùng chân lý như vũ trang để chống cự bọn ác ôn của Mubarak, liệu tất cả chúng ta có thể làm như vậy được không?
Nếu biến cố Thiên An Môn xảy ra hôm nay
Theo báo Wall Street Journal Asia phát hành hôm 31 tháng Giêng 2011, chính phủ Trung Quốc chặn hai chữ Egypt và Cairo từ các nguồn tìm kiếm internet. Hành động trẻ con đó của giới lãnh đạo đảng Cộng Sản Trung Quốc cho thấy họ luôn sống trong bất an, bị động và luôn nằm trong thế thủ hơn là thế công.
GỬI CHO CÕI IM LẶNG – ký gửi Nguyễn Tôn Nhan
Tịch mịch rền điếc tai. Điếc hết thần hồn. Tôi thấy thi sĩ quàng vai những bóng mây điên. Bay và bay. Bay điên. Bay điên.
Tôi biết ơn Nhan nhiều lắm! Chữ của thơ là những lóng xương mây. Những lóng xương mây ngu ngơ tội nghiệp.
Từ Tân Mão đến Tân Mão
Mohamad Bouazizi, một anh bán rong trái cây 26 tuổi, đã tự thiêu để phản đối chính quyền, châm ngòi cho cuộc “Cách mạng Hoa Nhài,” khiến nhà độc tài Ben Ali của Tunisia đã phải bỏ nước ra đi. Choáng ngợp trước những khẩu hiệu rợp trời “Mừng Đảng, Mừng Xuân,” liệu người Việt có nhìn thấy, hay ngửi thấy hoa nhài trong năm Tân Mão?
Những ngày giáp Tết, trò chuyện cùng nhà thơ Âu Thị Phục An
Đúng là cuộc sống thường ngày có vẻ trôi đi và không quan tâm mấy đến những “dòng chữ ngoài luồng, ” nhưng thực tế khi có những cây viết dám bứt phá để quăng đi hết xích xiềng của ngôn ngữ (đến mức trần trụi) thì chúng ta, những người thầm lặng mong đợi và hưởng thụ sẽ vỗ tay và hưởng ứng rất mạnh mẽ.
MEKONG-CỬU LONG 2011 NHÌN XA NỬA THẾ KỶ TỚI
Bước vào thời bình, con sông Mekong đã trở thành mục tiêu khai thác của 6 quốc gia trong toàn Lưu Vực Lớn Sông Mekong [GMS, còn được gọi là Tiểu Vùng Sông Mekong Mở Rộng]. Cùng là những quốc gia ven sông nhưng mỗi nước lại có những ưu tiên phát triển khác nhau với những quyền lợi đôi khi mâu thuẫn.
Nghe “70 năm tình ca trong tân nhạc việt nam” của Hoài Nam
Qua sự giới thiệu của Hoài Nam, người nghe ở bên này chiến tuyến hẳn phải đồng ý với ông rằng người nhạc sĩ ở bên kia chiến tuyến ấy xứng đáng nhận một sự chào đón nồng ấm, dù cái oan nghiệt của cuộc chiến vừa qua đã xui khiến có lúc chúng ta là những kẻ thù không đội trời chung của nhau.
Hoàng Ngọc Hiến: một nhà Marxist “phải đạo”
Ông Phạm Xuân Nguyên mô tả ông Hoàng Ngọc Hiến là một người “không ra khỏi một khuôn mẫu ông được đào tạo”, “không tách khỏi truyền thống chủ nghĩa Marxist trong tư duy”. Mô tả vậy là rất chính xác.
Liệu phải đợi 30 năm nữa?
Ông Cao không phải là một nhà bất đồng chính kiến, [mà] là một thứ mà chính quyền Trung Quốc thấy còn đáng sợ hơn: một luật sư, trong khi theo sát luật lệ Trung Quốc, đã tìm cách đại diện những người bất đồng chính kiến, thành viên các nhóm tôn giáo thiểu số, và các nạn nhân khác bị Đảng Cộng Sản đàn áp.
Obama, Hồ và món nhân quyền tại Bạch Ốc
Người thông dịch của ông Hồ, không phải Chủ Tịch Trung Quốc, đã thốt ra mấy chữ “universal value” (giá trị phổ quát). Thật ra, điều ông Hồ thực sự nói là “nguyên tắc phổ quát” (universal principle) – một thứ ngôn ngữ rập khuôn lấy làm nền cho chính sách không suy chuyển của Trung Quốc.

Bình Luận mới