Bài thuộc thể loại: Biên Khảo
Da Màu phỏng vấn Đặng Thơ Thơ
Tôi thường quan tâm đến cấu trúc và tính đa tầng của truyện. Có thể gọi phương pháp này là kỹ thuật kiến trúc chăng, cứ tạm cho là vậy đi. Ý tưởng đóng vai trò chính trong truyện của tôi, nó như chủ đề của một kiến trúc. Tôi thích những ý tưởng kỳ quặc hay khiêu khích một chút.
Da Màu phỏng vấn Nguyễn Thúy Hằng
Tự cảm xúc sẽ điều khiển được cấu trúc của truyện. Tất nhiên, trong cảm xúc này, phải có độ tự chủ cao để vừa đi theo tính ngẫu nhiên vừa giải quyết được những tình tiết do mình tạo ra, và phải hướng nó đến một kết thúc không làm phá hỏng toàn bộ nội dung trước đó.
Da Màu phỏng vấn Nguyễn Hiệp
Tôi thường viết theo kiểu búp bê Nga, lồng nhau, đồng dạng. Con ngoài cùng/cái vỏ thấy được chỉ là cảm giác “hiện tại”. Tôi luôn cố gắng và ước muốn sao cho người đọc có thể dễ dàng lấy ra bất kỳ con búp bê bên trong nào để ngắm nghía, trò chuyện. Không hẳn là truyện lồng truyện hay lắp ghép hay phân mảnh, thật ra mỗi “con búp bê” là một lớp ý.
Da Màu phỏng vấn Trần Nguyên Đán
Tôi được dạy trong chủng viện rằng những bài giảng đòi hỏi phương pháp, kỹ thuật, cấu trúc, tính hợp lý, và tôi hay làm thế khi soạn bài và giảng. Nhưng khi viết truyện hay làm thơ, tôi lại quên rằng tôi cần phải làm thế. Như thế lại hóa hay khi mình có thể… quân bình.
Da Màu phỏng vấn Lê Minh Phong
Trong sáng tác, tôi hướng đến tẩy trắng nhân vật; tôi đặt nhân vật trong một không gian thế tục hỗn độn, có sự đan xen giữa không gian huyễn ảo và không gian thực; sử dụng hình thức đối thoại rỗng, tránh xa mọi diễn giải, khước từ một đại tự sự và hầu như chối bỏ hoàn toàn cốt truyện theo mô thức truyền thống.
Da Màu phỏng vấn Nhã Thuyên
Giai đoạn sửa chữa này với tôi vừa hưng phấn vừa mệt nhọc, không có sự dào dạt ban đầu, nhưng có sự hưng phấn của lý tính tỉnh táo và nghiêm khắc, cái hưng phấn được gạch bỏ mình, được “giết” mình: tôi cố gắng cắt bỏ mọi thứ thừa thãi, dễ dãi, kể lể… để khi đọc lại, mình có cảm giác “đúng” nhất, “thực” nhất.
Da Màu phỏng vấn Lam
Đây là một tác giả còn rất trẻ và hầu như không có ý định trở thành nhà văn, hoặc có nhu cầu tiết lộ danh tính. Chúng tôi tôn trọng sự riêng tư này và muốn cám ơn tác giả đã đồng ý sử dụng truyện cho chuyên đề.
Việc phát hiện ra cây bút này, viết một cách ẩn dật và hầu như không quan tâm và có liên hệ trong môi trường văn chương, nhưng với bút pháp và kỹ thuật cứng cỏi ngay từ khởi đầu (truyện tham gia trong chuyên đề mới chỉ là truyện thứ hai của tác giả) khiến chúng tôi thấy rất thú vị và hy vọng sẽ có dịp được đăng tải thêm nhiều tác phẩm của tác giả trong một ngày gần đây.
Da Màu phỏng vấn Lưu Diệu Vân
Cho những nhân vật hư cấu hứng chịu mọi điềm gở, LDV viết truyện ngắn này như vẽ lá bùa hộ mạng cho chính tình yêu mình (một cách thật phi lý, tất nhiên).
Da Màu phỏng vấn Bỉm
Thành thử, nhìn bề ngoài, truyện của tôi giống như nhật kí của một bệnh nhân tâm thần phân liệt. Qua đó tôi muốn hướng đến một ý cụ thể – cái làm sườn cho toàn bộ nội dung truyện.
Da Màu phỏng vấn Nguyễn Nhật Minh
Nói một cách đơn giản, việc phân tích thực tại khiến anh ta bị đánh mất thực tại của mình. Thực tại bây giờ trở nên ảo. Ảo một cách hợp lý. Đó là một sự chuyển biến. Sau đó tôi tìm cách đặt anh ta vào một nỗi lo sợ, hay một nỗi ám ảnh nào đó.
Vai trò của Đạo Phật trong xã hội hiện nay
Sự băng hoại đạo đức, sự phá sản những giá trị tinh thần trong xã hội chúng ta hiện nay đang gióng lên những hồi chuông báo động. Xã hội chúng ta đang đứng trước những cơn địa chấn tinh thần khiến toàn thể toà lâu đài đạo lý của cha ông bị lung lay dữ dội. Bức tranh truyền thống đạo lý tốt đẹp bao đời đã loang lở quá nhiều. Luân thường bị đảo lộn, giềng mối bị xới tung.
Lang thang… ‘Quán’
Đó là những cái nhìn lỗi phạm của người lớn đã an vị, nặng tính bảo thủ, ngun ngút đạo lý phong kiến cũ kỹ, mà nếu như họ cũng bị tung ra chiến trường cầm súng và bóp cò, nhìn thấy máu đổ, nhà cháy, tan hoang xơ xác những cánh đồng chết chóc, cảnh dân nghèo bồng bế chạy loạn, họ sẽ nghĩ gì?
Màu thời gian và cách nhìn đời trong “Thơ Bạc Tóc” của Ngu-Yên
Hai chữ “bạc tóc” , tác giả dùng làm tựa cho thi phẩm thứ sáu của ông cũng là một cách nào đó mang dấu tích của một sắc màu thời gian qua nhiều biến thiên của trời đất. Ngoài ra, cái nghĩa “bạc tóc” không hoàn toàn đồng nghĩa với “tóc bạc”, mà nó còn nói lên sự tương phản giữa hai từ này nữa. Thông thường người ta khi nói “tóc bạc”…
Nguyễn Lương Vỵ: ‘Chẳng biết về đâu khi sương tan’
Tôi chú ý đến đối tượng cảm xúc của thơ Nguyễn Lương Vỵ. Ví dụ: người Việt thường nói đến người yêu, đến mẹ, đến chị, nhưng ít người nói đến con, và ít hơn nữa, đến cha. Anh nói về cha mình mãnh liệt như một nỗi ám ảnh.
Thi Sĩ Thiêng Liêng—Poeta Sacer
Từ giây phút trong cái vòng tròn thiêng ấy chỉ còn duy nhất THI SĨ sót lại, bắt buộc đảm nhận quyền lực của vua chúa, đảm nhận phẩm chất của giới quý tộc, thói quen nghi lễ của linh mục, bản năng chiến đấu của người quân nhân, tri thức về sự thật của quan tòa, nỗi say mê ngây ngất của nghệ sĩ, của nhà bác học—từ giây phút ấy nhà thơ đã vượt hẳn tầm vóc của nhà thơ.
Đọc lại Kỷ Vật cho Em (*)
[Trong] một truyện ngắn của Lê Văn Thiện trên tạp chí Bách Khoa trước 75, có tựa “Xuất ngoại bằng trực thăng võ trang” có đoạn viết đại ý: Không biết quốc vương Shihanouk có ngồi ỉa như tụi mình?… Sao cứ bắt ra trận đánh nhau hoài? Muốn tranh bá đồ vương thì lãnh tụ hai bên chọn bãi đất đẹp, hai người tha hồ quần thảo, kẻ thắng thì được, ai thua thì mất hết. Sao lại bắt dân đen phải hứng chịu?
Lời kết của một tập đoàn phản động / The Conclusion of a Reactionary Clique
Vì tin vào định hướng, tránh sự xuyên tạc của kẻ địch
Tao quyết làm những bài thơ minh hoạ mà nội dung bằng hình thức, hoặc cao hơn.
Because of the belief in the policy, the retirement programme
I will make works not turning their backs to national art.
Edith Grossman, người dịch tác phẩm của Garcia Marquez, bênh vực nghệ thuật dịch
Dịch có thể cũng lâu bằng, hay lâu hơn, thời gian viết một quyển sách. Nghệ thuật dịch, Grossman và các dịch giả khác đều nói, không phải chỉ tìm chữ thích hợp. Dịch là sự kết hợp của chữ nghĩa và âm nhạc, trung thực và cảm giác, cùng với sự quân bình để không bị rơi vào tình trạng bị áp bức quá mức bởi nghĩa đen … hay quá sáng tạo mà đánh mất … tác giả.
viết/chữ
Biết thế, các nhà nước toàn trị trị dân bằng chữ. Họ bắt người dân xài một số chữ và cấm xài một số chữ khác. Ở Trung Quốc, theo tin cho biết, người ta không thể google hai chữ “dân chủ” hay “nhân quyền.” Và nhất là ba chữ “Thiên An Môn.”
Lắm lúc, thêm một chữ thì chia lìa, bớt một chữ mà đoàn tụ.
Nhà kỹ nghệ và doanh nghiệp Việt nam – Trương Văn Bền (1884-1956) (phần 2)
“Ngoài Bắc, phong trào cách mạng Việt Nam quốc dân đảng do Nguyễn Thái Học cầm đầu nổi lên nhiều chỗ …. Tôi không bỏ lỡ vội chụp lấy vụ này, lấy tên Việt-Nam đặt cho xà-bông, gọi Savon Việt-Nam để nêu lòng ái quốc đang bồng bột ở trong xứ, xà-bông Việt-Nam là của người Việt làm cho người Việt, người Việt yêu nước phải dùng đồ Việt Nam.”
Nhà kỹ nghệ và doanh nghiệp Việt nam – Trương Văn Bền (1884-1956) (phần 1)
Người Anh, Mỹ thường gọi những người đầu đàn trong kỹ nghệ là “captains of industry” (dịch nghĩa là “chỉ huy trưởng kỹ nghệ”) … mang lại phúc lợi cho người dân, cho đất nước không kém các đơn vị quân sự bảo vệ đất nước. Vì thế tôi gọi ông Trương Văn Bền là người “chỉ huy trưởng kỹ nghệ” đầu tiên của Việt Nam ở đầu thế kỷ 20.
Ba mươi lăm năm sau cuộc chiến, phản bội là câu chuyện của Việt Nam
Tuy nhiên, sự phản bội không chỉ giới hạn trong việc buôn bán phụ nữ và trẻ em nay đã thành nạn dịch. Thật ra, nó đã trở thành câu chuyện của chính Việt Nam …. [C]huyện bị lừa phỉnh, bị phản bội, vẫn tiếp tục đóng khung lịch sử đất nước Việt Nam.
Nhạc lính
Họ, những người chiến bại cùng giòng máu ấy, sau khi, “tiếng ồn ào của những cuộc xung sát đã im bặt” (cách nói của Bảo Ninh), tiếp tục hứng chịu khổ nạn: khổ nạn hòa bình. Người lành lặn thoát chết thì đi ở tù, người tàn tật thì, cho đến bây giờ, 35 năm sau, vẫn còn là những công dân … không-có-hạng trên đất nước của mình!
Hỏi và Đáp với Tatjana Soli—Tác giả của Những Người Ăn Sen
Sau một thời gian, nhiều người không thể nào thoát được tình trạng nghiện-chiến-tranh này và theo đuổi nó như tự đi tìm cái chết. Ngay cả khi họ về với đời sống dân sự họ vẫn không thể nào trở lại cuộc sống bình thường. Họ bị ám ảnh bị mê hoặc bởi cơn nghiện. Chiến tranh đã mang cho họ cảm giác hối hả thúc giục cũng như lẽ sống của cuộc đời.
đọc Milan Kundera
Một cuốn truyện cho dù dựa lên những sự kiện… về nước Tiệp khắc của những năm đầu mở vòng tay đón chào chủ nghĩa cộng sản, vẫn không thể được xem như một báo cáo chính trị; điều mà Kundera hy vọng khi cuốn sách đến tay người đọc là nó phải được đọc trong tinh thần văn chương…
Trò chuyện cùng Trần Hoài Thư về Thư Ấn Quán & Thư Quán Bản Thảo
Đối với những người viết trẻ, đặc biệt những người viết ở hải ngoại, tôi rất ngưỡng phục. Không ngưỡng phục sao được, khi mỗi ngày 8 tiếng đồng hồ môi miệng họ phải dành cho tiếng Anh, tiếng Mỹ. Họ là những người mang sức sống cho chữ nghĩa, qua kiến thức mà họ du nhập, và qua tấm lòng thiết tha với tiếng mẹ mà họ có lẽ rất khó khăn để gìn giữ.
Ở Tù Với Trần Dạ Từ Và Bạn Hữu
Mọi người nhìn nhau, không thấy ai đấu tố. Sau đó cũng không thấy hình phạt. Chúng tôi cũng chỉ lặng lẽ cười với nhau. Ít lâu sau, khi nghe tin anh Nguyễn Mạnh Côn chết, lại nghe kể trước khi chết miệng anh còn kêu cơm cơm. Tự nhiên, tôi bỗng thấy mình khóc.
Đền Cờn và nữ thần Cửa Chúa (Nghệ An) ở thế kỉ XVII trong ghi chép thực địa của giáo sĩ Đắc Lộ, từ góc nhìn nhân loại học lịch sử
ở bài viết này và những bài viết sau, chúng tôi sẽ sử dụng một nguồn tư liệu khác, có kết hợp với nguồn tư liệu Hán Nôm, để tiếp tục soi rọi vào lịch sử của xưng hiệu TVTN cũng như của đền Cờn.

Bình Luận mới