Bài thuộc thể loại: Biên Khảo
Obama, Hồ và món nhân quyền tại Bạch Ốc
Người thông dịch của ông Hồ, không phải Chủ Tịch Trung Quốc, đã thốt ra mấy chữ “universal value” (giá trị phổ quát). Thật ra, điều ông Hồ thực sự nói là “nguyên tắc phổ quát” (universal principle) – một thứ ngôn ngữ rập khuôn lấy làm nền cho chính sách không suy chuyển của Trung Quốc.
NỖI ĐAU [ĐÁU] CỦA TRỰC GIÁC (hay là tiếng gầm của sư tử)
Theo nhà phê bình Đỗ Lai Thúy, “Liệu có phải đặc trưng riêng của Hoàng Ngọc Hiến là chủ nghĩa độc đáo? Hay lỳ lợm? Có lẽ người làm phê bình ở Việt Nam ít nhiều cũng buộc phải lỳ lợm? … Chính sự chống lại lược thuật một cách hệ thống, chống lại lối tư duy kinh viện con tằm ăn lá dâu rồi nhả ra tơ… này tạo ra sự độc đáo [của] Hoàng Ngọc Hiến …
XEM TRANH “HẬU ẤN TƯỢNG” TẠI SAN FRANCISCO
Tôi rất mê tranh Ấn Tượng, mê Monet…vì dễ hiểu. Cách nay một tháng, một người bà con mà cũng là bạn thân cho biết Ấn Tượng Âu châu chịu ảnh hưởng của hội họa Nhật bản nhưng tôi còn bán tín bán nghi, vì chưa có tài liệu kiểm chứng. Thì đây là một dịp may. Tôi quyết định về nhà mua vé qua mạng để xem hai cuộc triển lãm này.
ĐỐI THOẠI GIỮA LINH MỤC VÀ NGƯỜI HẤP HỐI
Anh bạn, niềm khoái lạc thể xác luôn luôn là tài sản quý giá nhất của tôi. Tôi thờ phụng nó suốt đời tôi, và tôi muốn lìa trần trong tay nó: cái chết đang đến gần, sáu mỹ nữ đáng yêu hơn cả ban ngày đang ở phòng bên, tôi để dành các nàng cho giây phút này đây, để cùng vui trong bữa tiệc trần gian với tôi ….
Nói chuyện với Lê Bi, tác giả tập thơ Địa Chỉ Của Một Người
Như anh thừa biết, ở [hải ngoại] [nhà văn Việt] hầu như muốn viết gì thì… viết, có tiền thì cứ việc in. Chẳng sợ ai và chẳng cần ai. Đã không bị kiểm duyệt, chèn ép như văn chương trong nước, họ lại còn thoải mái hơn cả những người viết bằng tiếng Mỹ.
Lòng Trần
Ni cô Diệu Tâm nuốt ực nước miếng. Một nỗi xót xa làm nước mắt bà ướt đẫm. Có cái gì chống đối trong từng thớ thịt, khớp xương của bà. Bà vụt nghĩ, nếu có một muỗng nước mắm chui vào bao tử bà thì có lẽ những chấn động, phản đối trong cái cơ thể mỏi mòn sinh lực của bà sẽ dịu xuống ….
Chút tình Đông Á
Điều dễ dàng cảm nhận nhất của “sự Âu hóa” trong tư tưởng người Việt là tình trạng tiếng Việt đang bị bộ môn ngữ pháp tàn phá tận cội nguồn trong chương trình giáo dục ngày nay, khi các nhà ngôn ngữ học cố nhồi nhét tiếng Việt vào những phạm trù hoàn toàn xa lạ của ngữ pháp phương Tây. Một việc làm cực kỳ vô lý…
Ký ức giữa nhớ và quên
Tôi cũng chưa đọc cái viết nào của Trịnh Y Thư, trước tập truyện này. Tôi mới chỉ đọc một cái dịch của anh – tiểu thuyết Đời nhẹ khôn kham (The Unbearable Lightness of Being) của nhà văn Pháp gốc Czech Milan Kundera. Và vì tôi cũng là người dịch MK, nên vậy là giữa anh và tôi có một điểm liên hệ chung, ngẫu nhiên.
Lâm Hảo Dũng: Quê Nhà Khuất Cuối Chân Mây
Những chàng Kinh Kha của Lâm Hảo Dũng và những nhà thơ trẻ khác, những chiến binh khác lại giống như những tội đồ thời Trung cổ, bị đẩy ra chiến trường chứ không hề có ý thức chọn lựa.
Thăm hỏi nhà thơ Trần Phù Thế
Trong các sách vở khi định nghĩa “Bậu”: chữ nôm, nghĩa em, mầy như chữ em bậu, bậu bạn, qua bậu … như lớn nói với nhỏ, chồng nói với vợ … Trong những định nghĩa ấy đều không có trách móc, giận hờn, nhưng sao ca dao mỗi khi nhắc đến “bậu” lại dường như chữ “bậu” được dùng để gọi nhau khi lúc dỗi hờn, lúc cơm không lành canh không ngọt ….
WikiLeaks đáng khen hay đáng phạt
Có thể, đối với Assange, truyền thông cũng như sex, anh chỉ ưa tiếp cận với sự thật …. Làm tình mà đeo condom, khác gì đọc các bản tin chính thức trên báo lề phải. Về phần chính quyền Thụy Điển, không hiểu có chịu áp lực nào từ phía Mỹ không, nhưng việc truy nã Assange về tội “hiếp dâm” có vẻ đi vào đường mòn in vết chân công an Việt Cộng trong vụ Cù Huy Hà Vũ.
Đừng bắn người đưa tin vì tiết lộ những sự thật khó nghe.
Các xã hội dân chủ cần một nền truyền thông mạnh và WikiLeaks là một phần của nền truyền thông đó. Truyền thông giúp giữ cho chính quyền trung thực. WikiLeaks đã tiết lộ vài sự thật tàn khốc về các cuộc chiến Iraq và Afghanistan, và đăng tải lần đầu những câu chuyện về nạn tham nhũng cấp tập đoàn.
Trần Anh Hùng và những chia sẻ xung quanh Rừng Na Uy
Tôi thấy điện ảnh Việt Nam hiện nay đã thoát ra khỏi cái “bụi bặm” của kiểu văn chương tuyên truyền mà hướng vào cuộc sống hiện đại. [Những người làm phim] đã biết sử dụng chất ngôn ngữ riêng biệt của điện ảnh để kể chuyện.
việt nam khai quốc: sự đối đầu (chương 6, phần 3)
Phong trào chống nhà Đường vẫn phát triển mạnh mẽ dưới lớp vỏ của một cuộc sống bề ngoài có vẻ ổn định… [và được] lãnh đạo bởi các gia đình quân nhân và những quan chức bất mãn đã đặt hy vọng ngày càng lớn vào Nam Chiếu để cân bằng sức ép của nhà Đường.
Cuộc chơi của trí thức trên thế giới mở rộng
Cả Lưu Hiểu Ba – giải Nobel Hòa Bình năm 2010, lẫn Mario Vargas Llhosa – người lấy Nobel Văn Chương cho Pêru, đều làm chứng cho một điều: không thể tách biệt các vấn đề thẩm mỹ ra khỏi những vận động xã hội – chính trị. Chúng khẳng định rằng ý thức về bản thân của một nhà văn luôn luôn được thúc đẩy bởi lịch sử ….
Hai Vẻ Đẹp của Nhất Linh
Tôi tự hỏi tại sao bức tranh này lại là cảnh phố chợ ở Sài Gòn mà không phải là cảnh chợ Hà Nội hay một làng quê đất Bắc? Dịp nào mà cha tôi trong thập niên 20 của thế kỷ trước đã có phòng triển lãm tranh ở Sài Gòn và Nam Vang?
Bầu trời không mái che – symphony thơ
Điểm đặc biệt, khác lạ (so với chính anh) trong tập thơ nằm ở chỗ nó tạo nên những đường ống ngôn ngữ. Tôi từng biết đến những lỗ sâu đục trong dòng ý thức người nghệ sĩ thông qua văn bản nghệ thuật, những lỗ sâu đục tạo ra sự bộc phát khoảnh khắc, sự thăng hoa phút chốc, hay nói theo kiểu nhà Phật là đốn ngộ.
DIỄN VĂN TRAO GIẢI NOBEL HÒA BÌNH 2010
Ông Lưu đã nói rằng “Sự vĩ đại của tinh thần phản kháng bất bạo động là ngay cả khi con người phải đối diện với bạo quyền và khổ hạnh, nạn nhân vẫn đáp lại hận thù bằng yêu thương, thành kiến với lòng khoan dung, ngạo mạn với đức khiêm tốn, tủi nhục với phẩm giá, và bạo lực với trí tuệ.”
Dịch và… dịch: một thoáng nhìn
Vậy, “phong khí”, tạm hiểu là cái tinh thần, cái phong cách, như khi người ta nói về “phong khí xã hội”, “phong khí chính trị”, “phong khí quan lại” dưới thời thực dân, “phong khí hiệp nghĩa” trong truyện võ hiệp của Lương Vũ Sinh, hay như trong tiêu đề của luận văn “Thơ Jazz: Tiết Tấu, Âm Thanh và Phong Khí Da Đen” của nhà văn Hoàng Ngọc-Tuấn.
Chúng ta nên dạy trẻ em về Holocaust như thế nào?
Một tác giả viết về một quyển tiểu thuyết về Holocaust cho người trưởng thành có thể bỏ đi một số điều sơ đẳng, không giải thích hoặc là không đề cập đến. Tuy nhiên một tác giả viết cho trẻ em không thể làm như thế, công việc của tác giả này gần như là bất khả thi: kể lại một câu chuyện Holocaust vừa phải đúng sự thật và không được phép ghê rợn quá đáng…
Tôi không có kẻ thù
Anh hy vọng rằng anh sẽ là nạn nhân cuối cùng của những tòa án dị văn chương khôn cùng của Trung Quốc, và rằng từ nay về sau sẽ không còn ai bị buộc tội vì lời phát biểu.
Joseph Brodsky
Vì những lý do không khó hiểu mấy, sự làm ra nghệ thuật ở những thành tựu cao nhất trong khoảng một trăm năm qua thường đã đòi hỏi một sự phát triển thượng thặng thứ tài năng của tâm thức được cùng ở hai nơi một lúc. Phấn khích trước những phong cảnh miền Nam nước Pháp đang được sinh động dựng thành…
Tôi và một vài giọng hát đẹp của nền tân nhạc Việt nam
Tôi thích nghe nhạc từ tuổi hoa niên. Giờ đây, nhớ lại, tôi nhận ra sở thích riêng tư của mình thay đổi nhiều phen theo thời gian. Thuở thiếu thời, đầu thập niên 1960, tôi mến chuộng những ca sĩ có thanh giọng rõ ràng, trong sáng và những bài hát có ca từ “dễ ăn sâu vào lòng thính giả mộ điệu”.
Cảm nhận văn chương của một “người nhà quê”
Dưới góc nhìn của người đọc thuộc thế hệ con cháu, trước những đổi thay của cuộc sống, đọc những bài viết của Lương Thư Trung cũng là cách để “ôn cố tri tân”, để biết thêm về một thời xa xưa của ruộng vườn, làng mạc quê hương.
Đọc Chuyện Kể Năm 2000 của Bùi Ngọc Tấn
Dù chất chứa rất nhiều chi tiết tương tự như cuộc đời của tác giả, đây không phải là hồi ký mà là tiểu thuyết. Với dạng tiểu thuyết tác giả có thể sáng tạo linh động hơn, không cần phải chính xác với từng chi tiết nhỏ ….[Nhưng] để được xuất bản quyển sách, còn những điều gì ông đã không thể viết?
Tâm tình giữa Hai Trầu và nhà văn Vũ Thất, tác giả truyện dài “Đời Thuỷ Thủ”
Nhà phê bình Uyên Thao viết một bài điểm sách về Đời Thủy Thủ khá dài, chê có, khen có. Nhà văn Viên Linh thì viết một bài Tổng kết văn học năm 1969 đăng trên tờ Khởi Hành, trong đó chê bai rậm rề các tác phẩm viết về lính khiến nhà văn Phan Nhật Nam tạc zăng nổi giận ….
Da Màu, Một Chặng Đường
Một cách ngắn gọn, chủ trương của Da Màu là kiến tạo một sân chơi văn chương không bị giới hạn bởi những biên giới của định kiến. Một sân chơi như thế cần được quản lý bởi một tập thể bao gồm những cá nhân trong khi có thể khác biệt nhau về một số quan niệm văn chương, nhưng…
Đọc Tập Truyện Ngắn Bốn Ngàn Năm Chen Lấn của Hoài Ziang Duy
Hoài Ziang Duy viết cứ như là chuyện thật trong đời ông, người đọc thấy được những xung đột trong nội tâm của nhân vật. Khi đã quen với cách viết của tác giả, độc giả dễ quí mến những ưu tư trăn trở của các nhân vật trong truyện của ông, vì họ là những mẫu người có thật…

Bình Luận mới