Trang chính » Bàn tròn, Bàn Tròn: Chính trị, Biên Khảo, Dịch Thuật, Nhận Định, Sang Việt ngữ Email bài này

Đừng bắn người đưa tin vì tiết lộ những sự thật khó nghe.


♦ Chuyển ngữ:
0 bình luận ♦ 7.01.2011

(Nhật báo The Australian ngày 08.12.2010)

 

 Julian Assange cartoon drawing

 Chân dung Julian Assange (họa sĩ: John Springs; nguồn: The New York Review of Books)

Vào năm 1958 một chàng Rupert Murdoch trẻ tuổi, khi đó là chủ nhân và chủ bút của báo The News ở Adelaide, viết rằng: “Trong cuộc đua giữa bí mật và sự thật, có vẻ tất yếu là sự thật sẽ luôn thắng.”

Nhận định của chàng có lẽ phản ánh việc cha chàng Keith Murdoch vạch trần sự kiện binh sĩ Úc đã bị hy sinh vô ích bởi các cấp chỉ huy người Anh bất lực trên bờ biển Gallipoli. Người Anh cố gắng bịt miệng ông, nhưng Keith Murdoch không chịu im tiếng và các nỗ lực của ông dẫn tới việc chấm dứt chiến dịch Gallipoli thảm bại.

Gần một thế kỷ sau, WikiLeaks cũng xuất bản một cách không úy kỵ những sự kiện cần phải được công khai.

Tôi lớn lên trong một thị trấn nông thôn ở Queensland nơi người dân nói lên ý kiến của mình một cách bộc tuệch. Họ không tin tưởng ở chính quyền lớn, cho đó là một cái gì có thể thối nát nếu không theo dõi kỹ. Những tháng ngày đen tối của sự thối nát trong chính quyền Queensland trước cuộc thanh trừng Fitzgerald là chứng cứ cho điều xảy ra khi các chính trị gia siết họng báo chí để khỏi tường trình sự thật.

Những điều đó đã lưu lại trong tôi. WikiLeaks được tạo dựng chung quanh những giá trị cốt lõi đó. Ý tưởng chính, được thai nghén trong nước Úc, là sử dụng các công nghệ internet theo những phương thức mới nhằm tường trình sự thật.

WikiLeaks đẻ ra một kiểu báo chí mới: báo chí khoa học. Chúng tôi làm việc với những đầu ra truyền thông khác để mang tới cho quần chúng tin tức, nhưng cũng để chứng minh rằng nó có thật. Báo chí khoa học cho phép bạn đọc một mẩu tin, rồi nhấn trực tuyến để thấy văn bản gốc mà câu chuyện đó dựa trên. Theo cách đó bạn có thể tự mình đánh giá: Câu chuyện đó có thật? Nhà báo đó có tường trình nó chính xác?

Các xã hội dân chủ cần một nền truyền thông mạnh và WikiLeaks là một phần của nền truyền thông đó. Truyền thông giúp giữ cho chính quyền trung thực. WikiLeaks đã tiết lộ vài sự thật tàn khốc về các cuộc chiến Iraq và Afghanistan, và đăng tải lần đầu những câu chuyện về nạn tham nhũng cấp tập đoàn.

Người ta đã nói rằng tôi phản chiến: xin công bố ở đây, tôi không phản chiến. Đôi khi các quốc gia cần phải lâm chiến, và đơn giản là có những cuộc chiến. Nhưng không có điều gì sai trái hơn là một chính quyền nói dối với dân về các cuộc chiến, rồi đòi hỏi chính các công dân ấy mang mạng sống và tiền đóng thuế của mình ra trả giá cho những lời nói dối. Nếu một cuộc chiến là chính đáng, thì hãy nói sự thật và người dân sẽ quyết định có nên ủng hộ nó hay không.

Nếu bạn đã đọc bất cứ cái nào trong những nhật ký chiến tranh Afghanistan hay Iraq, bất cứ công điện ngoại giao Hoa Kỳ nào, hay bất cứ tin tức nào về những điều WikiLeaks đã tường trình, hãy xét xem quan trọng tới đâu để cho toàn ngành truyền thông được phép tường trình những điều này một cách tự do.

WikiLeaks không phải là nơi duy nhất đăng tải các công điện ngoại giao Hoa Kỳ. Các đầu ra truyền thông khác, gồm The Guardian của Anh, The New York Times, El Pais ở Tây Ban Nha và Der Spiegel ở Đức đã đăng tải cùng các bức công điện đã được sửa chữa ấy.

Vậy mà chính WikiLeaks, trong vai trò phối hợp viên của các nhóm khác đó, đã nhận những cuộc tấn công và lời cáo buộc hiểm ác nhất từ chính quyền Hoa Kỳ và các chư hầu. Tôi đã bị tố cáo là phản bội, mặc dù tôi là một công dân Úc, không phải Hoa Kỳ. Đã có hàng chục cú điện thoại nghiêm trọng tại Hoa Kỳ yêu cầu cho các lực lượng đặc biệt của Hoa Kỳ “bắn hạ” tôi. Sarah Palin nói tôi cần phải bị “săn lùng như Osama bin Laden,” một dự luật của phe Cộng Hòa đặt trước Thượng Viện Hoa Kỳ tìm cách tuyên bố tôi là một “mối đe dọa liên quốc gia” và do đó cần phải bị loại trừ. Một cố vấn cho văn phòng Thủ Tướng Canada đã lên truyền hình quốc gia kêu gọi ám sát tôi. Một blogger Mỹ đã kêu gọi bắt cóc con trai 20 tuổi của tôi, tại nước Úc này đây, và phương hại nó không vì lý do nào khác hơn là trả đũa tôi.

Và người dân Úc nên ghi nhận không chút tự hào sự bợ đỡ ô nhục của Julia Gillard và chính quyền của bà đối với những luận điệu đó. Các quyền hành của chính quyền Úc có vẻ như hoàn toàn nằm dưới sự khiển dụng của Hoa Kỳ chẳng hạn như về việc có nên hủy bỏ chiếu khán Úc của tôi hay không, hay nên theo dõi hay sách nhiễu những nhà hỗ trợ của WikiLeaks. Bộ Trưởng Tư Pháp Úc đang làm mọi việc ông có thể làm để giúp cho một cuộc điều tra của Hoa Kỳ rõ ràng là nhắm vào và nhằm buộc tội những công dân Úc và gửi họ sang Hoa Kỳ. Thủ Tướng Gillard và Ngoại Trưởng Hoa Kỳ Hillary Clinton đã không có lấy một lời chỉ trích dành cho các tổ chức truyền thông khác. Đó là vì The Guardian, The New York TimesDer Spiegel lâu đời và lớn, trong khi WikiLeaks vẫn còn trẻ trung và nhỏ.

Chúng tôi là kẻ ở thế hạ phong. Chính quyền Gillard đang tìm cách bắn người đưa tin vì họ không muốn sự thật được tiết lộ, trong đó có thông tin về chính các cuộc đổi chác của họ về ngoại giao và chính trị.

Phải chăng chính quyền Úc đã có một hồi đáp nào cho rất nhiều những đe dọa bạo lực đối với tôi và những nhân sự khác của WikiLeaks? Người ta tưởng rằng một thủ tướng Úc sẽ bảo vệ các công dân của bà chống lại những điều đó, nhưng tới nay chỉ có những lời tố cáo phạm pháp hoàn toàn vô căn cứ. Thủ Tướng và đặc biệt là Bộ Trưởng Tư Pháp lẽ ra phải thi hành nhiệm vụ của mình với phẩm giá và vượt trên xung đột. Hãy yên chí, hai người họ chỉ muốn an thân. Họ sẽ không làm nhiệm vụ của mình.

Mỗi lần WikiLeaks loan tải sự thật về các sự bạo lạm của các cơ quan Hoa Kỳ, các chính khách Úc tụng lên một bản đồng ca rõ ra là giả trá qua Bộ Ngoại Giao: “Các anh sẽ gây nguy hiểm cho mạng sống nhiều người! An ninh quốc gia! Các anh sẽ gây nguy hiểm cho quân đội!” Rồi họ nói chẳng có gì quan trọng trong những điều WikiLeaks loan tải. Hai điều này không thể cùng đúng. Điều nào mới đúng?

Không điều nào đúng cả. WikiLeaks có một lịch sử xuất bản dài 4 năm. Trong thời gian đó chúng tôi đã từng thay đổi cả những chính thể, nhưng chỉ cần để ý bạn sẽ thấy, không một cá nhân nào từng bị phương hại. Nhưng Hoa Kỳ, với sự đồng lõa của chính quyền Úc, đã giết hàng ngàn người chỉ trong vòng mấy tháng vừa qua.

Bộ Trưởng Quốc Phòng Hoa Kỳ Robert Gates nhìn nhận trong thư gửi quốc hội Hoa Kỳ rằng không có nguồn tin hay phương thức tình báo nhạy cảm nào bị lâm nguy khi các nhật ký chiến tranh Afghanistan bị tiết lộ. Ngũ Giác Đài nói rằng không có bằng chứng các bản tường trình của WikiLeaks dẫn tới việc có người bị hại ở Afghanistan. NATO tại Kabul nói với CNN họ không tìm ra một người nào cần bảo vệ. Bộ Quốc Phòng Úc cũng nói cùng một điều. Không binh sĩ hay nguồn tin nào của Úc bị phương hại bởi bất cứ điều gì chúng tôi đã công bố.

Nhưng các ấn phẩm của chúng tôi vượt xa mức không quan trọng. Các công điện ngoại giao Hoa Kỳ tiết lộ một vài sự kiện giật mình sau đây:

– Hoa Kỳ yêu cầu các nhà ngoại giao của họ đánh cắp chất liệu và thông tin cá nhân từ các giới chức Liên Hiệp Quốc và các tổ chức nhân quyền, gồm DNA, dấu tay, phim chụp con ngươi, số thẻ tín dụng, mật khẩu internet và hình căn cước, qua đó vi phạm các công ước quốc tế. Có thể giả dụ rằng các nhà ngoại giao Úc tại Liên Hiệp Quốc cũng có thể bị nhắm tới.

– Vua Abdullah của Arập Saudi từng yêu cầu Hoa Kỳ tấn công Iran.

– Các giới chức ở Jordan và Bahrain muốn chương trình nguyên tử của Iran phải bị ngăn chặn bằng bất cứ phương tiện nào có được.

– Cuộc điều tra của Anh tại Iraq đã được bố trí từ trước để bảo vệ các “quyền lợi Hoa Kỳ.”

– Thụy Điển là một thành viên ngầm của NATO và liên hệ tình báo với Hoa Kỳ được giữ kín đối với quốc hội.

– Hoa Kỳ đang dùng mọi thủ đoạn để buộc những nước khác nhận những tù nhân được thả ra từ Vịnh Guantanamo. Barack Obama đồng ý gặp Tổng Thống Slovenia chỉ với điều kiện Slovenia nhận một tù nhân. Nước láng giềng Kiribati của chúng ta ở Thái Bình Dương được cho nhiều triệu đôla để nhận nhiều tù nhân.

Trong phán quyết lịch sử của mình trong vụ án Hồ Sơ Ngũ Giác Đài, Tối Cao Pháp Viện Hoa Kỳ nói “chỉ một nền báo chí tự do và không bị câu thúc mới có thể vạch trần một cách hiệu quả sự dối trá nơi chính quyền.” Cơn bão đang vần vụ chung quanh WikiLeaks hôm nay củng cố thêm nhu cầu bảo vệ cho quyền của mọi cơ quan truyền thông được tiết lộ sự thật.
 

* Julian Assange là chủ bút và nhà đồng sáng lập trang mạng WikiLeaks.

 

 

 

.

bài đã đăng của Julian Assange


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)