Bài thuộc thể loại: Biên Khảo
Sứ mạng giáo dục nhân văn: Tâm hồn Việt Nam, con đường thế giới
Trong truyền thống và ý chí khai mở dân trí mà các tiền nhân xứ Quảng này, những vị như Phan Chu Trinh, Phan Khôi, đã đi trước, tôi xin lấy mệnh đề tri thức nầy của Kant để bàn đến một nội dung giáo dục nhân văn cho thế hệ sinh viên Việt Nam đương thời, đặc biệt là cho miền Trung, và riêng cho đại học Duy Tân mà tôi có được vinh hạnh tham gia giảng dạy.
Tiếng nói nghệ thuật: Trực Thăng ‘Made in Vietnam’ của Lê Quang Đỉnh
Những lời phát biểu của người dân trong video về trực thăng… từ người đã trực tiếp trải qua cuộc chiến, đến người trưởng thành sau chiến tranh, đều giống nhau ở chỗ cái nhìn của họ về biểu tượng cuộc chiến là chiếc trực thăng đã thay đổi, như một thứ “diễn biến hòa bình”. Nhưng tại Việt Nam…
Liệu Việt Nam là đối trọng mới của Mỹ với Trung Quốc?
Lạc giữa hàng lối mới về địa chính trị và gia tăng căng thẳng giữa Mỹ và Trung Quốc ở Đông Nam Á, đó là thực tế khiến Việt Nam bị lâm vào thế khó xử về chính trị. Có một câu nói trong giới chính trị ở Việt Nam là nếu nhượng bộ Trung Quốc thì mất nước, nhưng nếu đi theo Hoa Kỳ thì mất Đảng.
Khái Niệm Critical Thinking Nhân Đọc Bài Viết của Nguyễn Hữu Liêm
Tôi tự vấn là thầy và trò sẽ critique cái gì đây trong một không gian học thuật có sợi chỉ đỏ xuyên suốt, có một học thuyết đỉnh cao dẫn dắt tư duy? Hay là chúng tôi sẽ critique cái gì đấy trừ cái ấy ra?
Thảo Trường, nhà văn dấn thân với nỗi ý-thức không rời…
Tác-phẩm của Thảo Trường đã phiền hà không ít giới trí thức và lãnh đạo nhất là những người điều khiển guồng máy chiến-tranh và đồng thời đối với giới văn-nghệ sĩ, ông cũng đã không cùng một chiếu …. [Văn của ông] là của những con người không lối thoát, không tin chiến thắng của vũ khí, luôn đi tìm chân-lý, những tín hiệu mới cho cuộc đời và phận người!
Tiếp cận "Nữ ca sĩ hói đầu"- Ionesco dưới cái nhìn của phân tâm học
Các nhân vật nói năng một cách hết sức phi lý bởi vì họ chẳng ý thức được mình nói gì, một đời sống tình thần rỗng tuếch, nhạt nhẽo, tê liệt mọi năng lực cảm xúc và nhận thức được biểu hiện qua những lời lẽ hoàn toàn vô nghĩa, vô cảm khi họ nói về mình cũng như những người khác. Con người dường như bị mù…
Nguyễn Mạnh Trinh Phỏng vấn nhà văn Thảo Trường
Đời sống của tôi chỉ nghèo nàn trong ba cái “thời chiến, thời tù, rồi thời loạn”, suốt cả một đời “quanh quẩn” trong những “khe núi” ấy, tôi không biết uống rượu, nhảy đầm, đánh bạc, lại cả không biết xã giao, thậm chí trong thực tế còn không biết nói chuyện với … đàn bà ….
Thảo Trường – nhân chứng cuối cùng
Dù mang bạo bệnh, ông ra đi thanh thản sau giấc nghỉ trưa, thỏa lòng khi viết xong tác phẩm để đời làm tròn thiên chức của ngòi bút, và điều mong mỏi nhất là ông luôn luôn muốn “quên”, thì nay nằm trong quan tài đóng kín, Thảo Trường đã quên.
Cánh Đồng Bất Tận – từ góc nhìn nữ quyền luận
Không đủ kiên nhẫn sống cuộc sống nghèo túng, nhàm chán suốt đời là tâm-thế-sống chung của thế giới đàn bà trong Cánh đồng bất tận, làm nên âm-hưởng-nữ-quyền chủ đạo của tác phẩm. Người vợ Út Vũ không cam chịu tình trạng hai túi áo quanh năm “mỏng kẹp lép”. Những người đàn bà quê mùa khác không cam chịu…
Ngọc Quýnh Hoa hay Ngọc Kinh Hoa: về cách đọc và hiểu một câu trong bài thơ tiên của chúa Liễu
Với riêng cách đọc ngọc-quỳnh-hoa, có hai cách hiểu chính sau đây: (1) Đó là tên của Mẫu Liễu (là “Quỳnh Hoa” hay “Ngọc Quỳnh Hoa”); (2) Đó là tên một loài hoa (là “hoa Ngọc Quỳnh”…. [Nhưng thật ra,] chúng ta có thể tạm kết luận rằng: ngọc-quýnh-hoa là cách đọc đúng…
TƯỞNG NIỆM NHÀ VĂN THẢO TRƯỜNG
Tin từ gia đình cho biết, nhà văn Thảo Trường vừa qua đời tại tư gia ở Huntington Beach vào lúc 3 giờ chiều ngày 26 tháng 8, 2010, hưởng thọ 74 tuổi. Từ …
Tôi đọc Thảo Trường
(đọc trong ngày ra mắt Những Miểng Vụn của Tiểu Thuyết của Thảo Trường – 31/8/08)
Đọc sách là một hành trình riêng tư, mỗi người tiếp cận cuốn sách theo …
Tự do ngôn luận như là một quyền hạn không thể bị tước đoạt
Trong vòng chưa đến 72 tiếng đồng hồ, một loạt websites tên tuổi ở hải ngoại bị bọn tin tặc giấu mặt đánh sập. Không cần phải bỏ công suy nghĩ cũng nhìn thấy được …
Một nẻo quê chung
Dù cho trôi nổi khắp chốn sông hồ, dù cho phiêu bạt trong ngàn phương lữ thứ, dù có bươn chải đắm chìm trong chốn lợi danh, dù có say sưa miệt mài trong cõi văn chương hay mãi tĩnh lặng quán tưởng trầm tư nơi thâm sơn cùng cốc, rốt cuộc rồi chúng ta cũng phải nói lời tạm biệt với cõi đời, để về một cõi Quê chung, về với nơi mà ta đã thực sự từ đó ra đi.
Nhà văn và Nhà xí
Giá trị thưởng ngoạn của văn chương bị giới hạn trong phạm vi ngôn ngữ và trình độ văn hóa. Nhưng nhà xí, cũng như nụ cười, có tính thưởng ngoạn phổ cập hoàn vũ …. Trong tứ khoái, người ta có thể nhịn được ba món đầu, nhưng không ai, dù hiền nhân quân tử, phàm tục hay thánh nhân, có thể nhịn được cái khoản chót.
Câu Chuyện của Dòng Sông
Anh có một tình yêu sâu xa đối với nước với dân mình, nhưng thể hiện ra không phải chỉ với những tình tự thuần cảm tính, mà với kiến thức, tính toán, với sự lên tiếng một cách bền bỉ có ảnh hưởng quốc tế, với sách vở được xuất bản đều đặn, nhằm bảo vệ dòng sông ấy, cũng là bảo vệ sự sống của dân Việt Nam trong đồng bằng sông Cửu Long…
Bản di chúc 71 chữ
Những lời lẽ trong một bản di chúc, lại gọi là “di chúc lịch sử”, cần được ghi lại trung thực, chính xác, nguyên trạng, chứ không thể ghi… đại để, đại khái, đại loại. Cũng không cần phải “biên tập”, “biên chế”, không cần phải sửa sang cho chỉnh đốn hơn, thêm thắt cho đầy đủ hơn, tỉa tót cho gọn ghẽ hơn, gọt dũa cho văn vẻ hơn.
Đọc ‘Những Cơn Mưa Mùa Đông’ của Lữ Quỳnh
Những Cơn Mưa Mùa Đông xoay quanh ba nhân vật chính, chú bé Vũ, ông già, và mẹ của Vũ. Hai nhân vật phụ là Cung (bố của Vũ) và người đồn trưởng (chồng sau của mẹ Vũ). Câu chuyện xảy ra ở một vùng quê miền Trung không tên. Những cơn mưa mùa Đông lạnh lẽo bao trùm lên vùng đất này…
Họa sĩ Jorge Colombo sử dụng chức năng Brushes trong iPhone – phần 2
Họa sĩ Jorge Colombo sử dụng chức năng Brushes trong iPhone, dùng ngón tay vẽ những cảnh trí đô thị, sinh hoạt xã hội xảy ra trước mắt mình
“NHỮNG NGƯỜI LÍNH THỢ” – câu chuyện không thể bị lãng quên
NHỮNG NGƯỜI LÍNH THỢ là một tập sách viết về những người Việt Nam bị chế độ bảo hộ trưng dụng làm lính thợ trên đất Pháp. Tập sách nhằm để người Việt thế hệ hiện nay biết những đồng bào ra đi trong các cuộc hành trình ấy đã bị rơi vào hoàn cảnh như thế nào. Đồng thời, để lịch sử nước Pháp không quên những người lính thợ này…
Họa sĩ Jorge Colombo sử dụng chức năng Brushes trong iPhone – phần 1
Trong thời đại hậu hiện đại đa hóa, đa diện, khi con người lúc nào cũng bị ám ảnh bởi những thủ tục, tiến hành, quy trình, v.v… những điều gọi là process, cách vẽ bằng ngón tay của Jorge Columbo giúp ta tìm lại sự trẻ trung, tinh nguyên của mọi trải nghiệm.
Thơ Mỹ trong thế kỷ mới
Nhưng tiên đoán con đường tương lai của thơ cũng giống như cố gắng tiên đoán thị trường chứng khoán (Wall Street là nghề tay kia của tôi). Cả hai liên tục kháng cự lại việc bị chụp bắt theo cách đó. Và thơ thì còn hơn nữa bởi vì nó phát sinh từ một điều gì không thể uốn nắn được trong hồn người. (Thơ—nhờ ơn Chúa—là con vật luôn luôn vuột thoát.)
Việt Nam khai quốc: Biến động chính trị thời nhà Đường (Chương 5, phần 5)
Khó mà đánh giá được mức độ của cuộc nổi dậy vào năm 767 bởi vì có quá ít tài liệu còn giữ được đến nay nhưng chắc là phải có thiệt hại lớn …. Hơn nữa việc phải gọi quân từ ngoài đến cứu viện cho thấy là Đô Hộ Phủ đã bất lực. Mặc dầu thời gian của cuộc nổi dậy không dài, nhưng phần tư thế kỷ kế tiếp đó đã cho thấy việc cai trị của nhà Đường ở Việt Nam bị gián đoạn.
Đọc một bài thơ "lục bát mới" trước 1975 của Thành Tôn
Bài thơ là một chứng minh về sự không ngừng tìm tòi, sáng tạo của người thơ, đặc biệt nhà thơ trẻ, trong việc canh tân giòng thơ lục bát, không phải hôm nay, mà hôm qua, không phải bây giờ, mà cách đây gần 50 năm.
Sự canh tân cho thơ là một việc làm chung. Không phải cái ngôi vị được dành riêng cho một cá nhân nào.
Hãy tưởng tượng… cùng Hoàng Ngọc Tuấn
Lần đầu tiên, tôi biết đến Hoàng Ngọc Tuấn qua một truyện dài mang tên “Tuổi trẻ hư không” in nhiều kỳ trên tạp chí Bách Khoa (không rõ vì sao truyện này sau đó không in thành sách). Nội dung truyện chỉ quanh quẩn nói về tâm trạng một chàng trai trẻ vừa rời bỏ lục tỉnh đến Sài Gòn…
Một đêm ngao du với Vũ Ngọc Giao
Chỉ sống ngây thơ cái sống hay chỉ đái hồn nhiên cái đái, ta còn gì để hạnh ngộ hay biệt ly, ta còn chi để quên và nhớ. Có thể nói, Sơn đã cưỡng bức cái “Gate, gate, paragate, parasamgate, bodhi svaha” (Chảy đi, chảy đi, chảy trôi đi, chảy trôi tất cả đi…) trong Bát nhã Tâm Kinh thành ‘đái đi em, đái nữa đi em, em chưa đái mà hồn ta đã ướt.’
‘Không chồng mà chửa mới ngoan’
Trong cái nhìn của kẻ đi chinh phục thì kẻ ngoan cố giữ bản tính, bản chất, bản sắc của mình là ngu ngốc, khó bảo, không vâng lời. Trong cái nhìn của kẻ tự vệ không muốn bị đồng hoá thì ngoan cường mới là khôn ngoan… mới là giá trị phải phát huy để sống còn và không bị tha hoá, mất chất.
Khuất Vô Minh phỏng vấn Bỉm về tập “pHụt”
Tôi nói rồi, độc giả có toàn quyền cảm thụ. Tập thơ chỉ cần lưu dấu trong lòng họ chừng nửa tiếng là tôi cảm thấy mình may mắn lắm rồi. Tôi cho rằng không một cái gì được phép nhớ quá lâu. Một tác phẩm tốt, cần được quên khi nó đã làm xong nhiệm vụ…

Bình Luận mới