Trang chính » Âm Nhạc, Biên Khảo, Nghệ Thuật, Nhận Định Email bài này

Tôi và một vài giọng hát đẹp của nền tân nhạc Việt nam

 

 

bia-NhuCanhVacBay

 

Có thể nói, ngoài văn chương là bộ môn nghệ thuật mà tôi trực tiếp dự phần, âm nhạc và điện ảnh gắn bó với tôi mật thiết nhất. Trong bài tản văn này tôi muốn đề cập tới tân nhạc Việt nam cùng một số giọng hát gần gũi khiếu thưởng ngoạn của tôi nhất.

Tôi thích nghe nhạc từ tuổi hoa niên. Giờ đây, nhớ lại, tôi nhận ra sở thích riêng tư của mình thay đổi nhiều phen theo thời gian. Thuở thiếu thời, đầu thập niên 1960, tôi mến chuộng những ca sĩ có thanh giọng rõ ràng, trong sáng và những bài hát có ca từ "dễ ăn sâu vào lòng thính giả mộ điệu". Trong tâm tưởng tôi vẫn còn nguyên vẹn nỗi háo hức khi được các chị dẫn đi coi những chương trình Đại nhạc hội ca kịch tổ chức tưng bừng vào trưa chủ nhật. Trước khi vở kịch chính do ban thoại kịch Kim Cương hay Thẩm Thuý Hằng trình diễn là chương trình ca vũ nhạc quy tụ những tên tuổi thời danh: ca sĩ Phương Dung, được xướng ngôn viên giới thiệu là "con nhạn trắng Gò công", nhu mì trong chiếc áo dài trắng trình bày "Những đồi hoa sim", nhạc Dzũng Chinh phổ thơ Hữu Loan, "Khúc hát ân tình" của Xuân Tiên, hay "Đố ai" của Phạm Duy. Hoặc Thái Thanh với ban Thăng Long hợp xướng "Ô mê ly" của nhạc sĩ Văn Phụng. Xong một bài, dẫu được vỗ tay tán thưởng nhiều hay ít, khán giả thường nghe lặp lại điệp khúc "Ðể đáp lại tấm thịnh tình của khán giả, …" Thỉnh thoảng, chương trình còn góp mặt một số giọng ca nam được ưa chuộng: ca sĩ mang hai dòng máu Việt Ấn vang danh với "Hận Ðồ bàn" của nhạc sĩ Xuân Tiên, hoặc những những nam ca sĩ được ca ngợi có chất giọng "tê-no" trong làng tân nhạc Việt nam như Thanh Hùng (1) tuyệt vời với "Vọng ngày xanh" của Khánh Băng, Cao Thái dài hơi chất ngất trong ca khúc "Mexico" bằng Pháp ngữ, hay Hùng Cường truyền cảm độc đáo qua ca khúc "Ông lái đò" của Hiếu Nghĩa, bắt đầu với đoạn ca ngâm hoà tiếng đàn tranh và tiếng sáo da diết:

"Trên sông một bóng con thuyền
cắm sào đợi khách không phiền lòng ai.
Hôm nào có một chàng trai
về đây trút sạch những ngày đau thương…",

rồi rưng rưng thuật chuyện:

"Một dĩ vãng từ nghìn xưa chiếu dội.
Mỗi chiều buồn sống lại giữa hồn ông…"

Nhưng trong nhạc phẩm nói trên, ca sĩ Hùng Cường chưa thật sự thi thố chất giọng "nam cao" của mình, mà phải nghe anh trình bày "Vọng ngày xanh", thính giả mới có thể nhận ra tài năng thật sự của anh. Ca khúc này được thâu âm vào dĩa nhựa vào năm 1963, theo tôi là một trong ít ca khúc mang âm hưởng nhạc bán cổ điển tây phương tuyệt vời nhất của tân nhạc Việt nam.

Xin mời quí độc giả thưởng thức:

Nếu ca sĩ Phương Dung thành công tột bực trong lãnh vực Đại nhạc hội, thì tiếng hát của ca sĩ Hoàng Oanh vẫn được các chương trình nhạc phát thanh và sản xuất dĩa nhựa gởi tới thính giả mến mộ. Tôi vẫn thường xuyên đón nghe chương trình Nhạc yêu cầu của đài Sài gòn hay Quân đội, mà trước mỗi bài xướng ngôn viên kiên nhẫn đọc trọn tên người yêu cầu và người được tặng. Hoàng Oanh là ca sĩ đàn chị của Phương Hồng Hạnh, Phương Hoài Tâm, Phương Hồng Quế, Thanh Phong, v.v… Chị theo học nhạc lý của nhạc sĩ Nguyễn Đức, một "lò" đào tạo ca sĩ vang tiếng một thời, và xướng ngâm của bà Hồ Điệp, một tên tuổi lẫy lừng trong bộ môn thi ngâm, nên chị phát âm chuẩn mực, tròn trịa. Ca sĩ Hoàng Oanh còn có biệt tài phát âm giọng địa phương, nên diễn đạt tuyệt khéo các ca khúc viết về Huế của nhạc sĩ kiêm ca sĩ Duy Khánh, hoặc, như trong ca khúc "Mưa trên phố Huế" của nhạc sĩ Lê Dinh và Minh Kỳ phổ thơ Tôn Nữ Thuỵ Khương sau đây:

Ngoài một vài giọng hát nêu trên, còn có nhiều giọng ca chuyên trình diễn trong các phòng trà ca nhạc như Minh Hiếu, Bạch Yến, Lệ Thanh, Thanh Thuý, Yến Vỹ, Mỹ Thể, v.v… mà chỉ thỉnh thoảng tôi mới có dịp nghe tới.

Vào giữa thập niên 1960, sở thích nghe nhạc của tôi chuyển hướng sang nhạc Anh, nhạc Pháp. Tân nhạc Việt nam chỉ trở lại với tôi từ khi nhạc Trịnh Công Sơn bắt đầu thịnh hành với một loạt ca khúc "da vàng" phổ biến rộng rãi trong giới sinh viên, học sinh; hoặc những nhạc phẩm có lời ca ảnh hưởng triết lý hiện sinh như "Lời buồn thánh" được ca sĩ Bạch Yến thâu âm vào dĩa nhạc: "Chiều chủ nhật buồn, nằm trong căn gác đìu hiu…", "Diễm xưa" qua tiếng hát Khánh Ly: "Mưa vẫn mưa bay trên tầng tháp cổ. Dài tay em mấy thuở mắt xanh xao…", "Xin mặt trời ngủ yên" với giọng ca Lệ Thu: "Một ngày, ngày đã qua. Ôi, một ngày, ngày chóng qua…" Và chỉ trong một thời gian ngắn, tại Sài gòn, một đội ngũ ca sĩ trẻ với những khuynh hướng tân nhạc khác nhau như Thanh Tuyền, Thanh Lan, Julie Quang, Giao Linh, Elvis Phương, Sĩ Phú, Anh Khoa, Duy Quang, Lê Uyên Phương, v.v… song hành theo những nguồn nhạc độc đáo của các nhạc sĩ Từ Công Phụng, Vũ Thành An, Ngô Thuỵ Miên, Cung Tiến, Lê Uyên Phương, Trường Sa, Nguyễn Trung Cang, Lê Hựu Hà, v.v… đồng loạt nổi danh, thi nhau tranh tài cùng thế hệ ca nhạc sĩ đàn anh đàn chị. Kỹ thuật thâu âm băng tape, băng cát-sét hai chiều dần dà lấn lướt phong trào dĩa nhựa.

Để bây giờ, sau 40 năm ở trọ quê người, trải qua nhiều thời kỳ tân nhạc Việt nam chuyển biến theo mệnh nước, sở thích và cảm nhận của tôi về các giọng ca lại thay đổi thêm lần nữa. Tôi xin được chia sẻ cùng bạn đọc theo thứ tự a b c dưới đây:

– Tôi bắt đầu để ý tâm đắc giọng hát của ca sĩ Anh Dũng từ khi nghe anh trình bày ca khúc "Mấy dặm sơn khê" của nhạc sĩ Nguyễn văn Đông trong dĩa nhạc "Gởi người em gái" phát hành năm 1997, tiếp đó là những "Tìm em nơi chân trời", "Tôi có em chiều thu" hay "Vạt nắng trong chiều" của nhạc sĩ Phan Bá Chức là người đã hướng dẫn anh về nhạc lý và kỹ thuật ca hát (2). Âm giọng ca sĩ Anh Dũng vững chãi, trữ tình, hơi ngân khoẻ và dài, điều kiện tất yếu để có thể luyến láy, ngắt đổi giai điệu tuỳ theo xúc cảm, thí dụ trong trường hợp anh trình bày ca khúc "Còn chút gì để nhớ", thơ Vũ Hữu Định, nhạc Phạm Duy, mang âm hưởng dân nhạc thượng du, góp mặt trong băng hình Paris by Night "Chúng ta ra đi mang theo cả quê hương". Mà, theo lời ca sĩ Anh Dũng, đó là nhạc phẩm ưng ý nhất của anh, vì gợi anh nhớ lại nhiều kỷ niệm êm đềm ở miền cao nguyên Đà lạt, là nơi anh sinh trưởng (2); và theo ý tôi, cũng là một trong những nhạc phẩm được anh ca diễn thành công nhất từ trước tới nay:

– Trong một chương trình vô tuyến truyền hình của trường trung học Mạc Đĩnh Chi vào cuối thập niên 1960, lần đầu tiên tôi được nghe giọng hát thiên phú thảnh thót của một cô nữ sinh có biệt danh Hoạ Mi. Rồi sau đó, thỉnh thoảng lại thấy chị xuất hiện trên màn ảnh vô tuyến, chuyên trình bày những ca khúc về quê hương. Ðược biết, chị là một trong số ít ca sĩ Việt nam tốt nghiệp trường Quốc gia âm nhạc Sài gòn, và được nhạc sĩ Hoàng Thi Thơ hướng dẫn trên con đường ca hát, tham gia trình diễn cho các phòng trà ca vũ nhạc danh tiếng nhất ở Sài gòn trước 1975. Sự nghiệp ca hát của chị thăng tiến từ đó. Ca sĩ Hoạ Mi rời Việt nam, định cư tại Pháp vào năm 1988. Nơi xứ người, chị vẫn tiếp tục nghiệp dĩ ca hát như một nghề tay trái. Bắt đầu từ đó, thính giả có thể nhận ra chất giọng của chị đã không còn vô tư thuở nào, mà mang mang u hoài, có lẽ vì vậy, tiếng hát chị càng thêm điêu luyện và mượt mà truyền cảm.

Cá nhân tôi đặc biệt yêu thích ca sĩ Hoạ Mi trình bày "Tiếc thu" của Thanh Trang hay "Trong nỗi nhớ muộn màng" của Ngô Thuỵ Miên. Nhưng, một dịp tình cờ, tôi xem được đoạn phỏng vấn chị trong chương trình "Sức Sống Mới" của đài truyền hình Việt nam, nhân lúc chị về thăm quê hương dịp tết ta 2010 (3), tôi quyết định chọn ca khúc này gởi tới độc giả. Chúng ta hãy rũ lắng tâm tư, nghe ca sĩ Hoạ Mi hé lộ một mảnh tình riêng qua ca khúc "Em đi rồi", nhạc sĩ Lam Phương sáng tác dành tặng người nghệ sĩ tài hoa này:

– Có một vài giọng ca, thoạt nghe qua lần đầu, chưa thấm, phải dành cơ hội nghe đi nghe lại đôi ba lần nữa, tâm tư người nghe mới cảm nhận trọn vẹn nét hài hoà tuyệt vời giữa giai điệu, lời ca của người viết nhạc cùng phong cách diễn đạt của người hát. Đó là trường hợp giữa cá nhân tôi và ca sĩ Quang Tuấn.

Trong một lần qua Cali thăm bạn năm 2002, tôi được bạn giới thiệu tiếng hát Quang Tuấn, một tên tuổi mà tôi chưa từng nghe qua trước đó. Tôi chưa cảm ngay. Phải hơn nhiều năm sau, có dịp nghe lại, tôi thảng thốt nhận ra chất giọng ấm áp, phơi phới sinh lực và nhạc lý vững chắc của nam ca sĩ này. Anh chọn lọc kỹ càng bài bản để trình diễn. Tôi cho rằng, giọng hát anh thích hợp với những ca khúc tiền chiến trữ tình như "Em đến thăm anh một chiều mưa" của Tô Vũ, "Nhặt cánh sao rơi" của Vũ Thành, "Hình ảnh một buổi chiều" của Lâm Tuyền và Dạ Chung, v.v… và những nhạc phẩm có tiết điệu dồn dập như trong hợp khúc "Mơ hoa & Lỡ cung đàn" của Hoàng Giác.

Kèm theo đây, tôi trân trọng gởi tới quý bạn một ca khúc tuyệt đẹp của nhạc sĩ Thanh Trang phổ thơ Kim Tuấn, sáng tác theo điệu tango Nam Mỹ la-tinh nhưng vô cùng đậm đà việt nam tính, bài "Nói với mùa thu" qua tiếng hát Quang Tuấn:

– Ca sĩ Quỳnh Giao xuất thân từ một gia đình nghệ sĩ. Mẹ chị là ca sĩ Minh Trang, một tiếng hát vang danh lừng lẫy trong thập niên 1950 qua những ca khúc của nhạc sĩ Dương Thiệu Tước. Trước 1975, Quỳnh Giao đã từng tốt nghiệp thủ khoa lớp dương cầm và được một nhân viên của Trung tâm Văn hoá Pháp hướng dẫn về thanh nhạc và kỹ thuật xướng âm nhạc cổ điển tây phương (4).

Nhờ chất giọng thanh tao và có căn bản nhạc lý khoa bảng, tiếng hát Quỳnh Giao thích hợp đặc biệt với những bài song ca hoặc hợp ca giọng bè. Sau đây là ca khúc "Nắng chiều" của Lê Trọng Nguyễn, qua tiếng hát Hùng Cường hoà cùng kỹ thuật đệm giọng sắc sảo của ca sĩ Quỳnh Giao, theo tôi là một trong những di sản âm nhạc tuyệt vời của nền tân nhạc Việt nam trước 1975:

Ở ngoài nước hiện nay, sánh cùng các ca sĩ đàn chị như Kim Tước, Mai Hương, ca sĩ Quỳnh Giao, sau nhiều năm vắng tiếng, lại tiếp tục theo đuổi con đường ca hát. Trở lại nhạc trường lần này, bên cạnh những tác phẩm thính phòng "kén thính giả" của các nhạc sĩ lão luyện Vũ Thành, Hoàng Trọng, Phạm Duy, Dương Thiệu Tước, Lê Trọng Nguyễn, v.v…, Quỳnh Giao còn chứng tỏ bản tính đa dạng và phóng khoáng khi trình bày thêm các ca khúc giá trị của một số nhạc sĩ thời danh khác như Trịnh Công Sơn, Ngô Thuỵ Miên, Lê Uyên Phương, Từ Công Phụng.

Xin mời quý bạn đọc lắng nghe sau đây ca khúc "Hoa vàng mấy độ", để thấy ra một hương sắc khác của dòng nhạc Trịnh Công Sơn, toả ngời qua giọng hát vang vang óng ả của ca sĩ Quỳnh Giao:

– Từ nhiều năm qua, trong các phòng trà và sân khấu ca nhạc đông đảo khách mộ điệu ở Sài gòn, khán giả thấy xuất hiện một một nữ ca sĩ mang tên Quỳnh Lan với phong cách trình diễn khác lạ: ngồi hát với cây đàn tây ban cầm tự đệm (5).

Tôi biết và để ý mến chuộng giọng hát trầm uất như một tiếng thở dài của người nữ ca sĩ này trong một lần tình cờ vào tin mạng truy tìm nhạc Việt. Tôi có thói quen, khi gặp phải một cái tên chưa biết, tôi chỉ tò mò nghe thử, nếu danh mục các ca khúc đính kèm tương đối đáp ứng sở thích tôi, vì tôi nghĩ rằng, cách kén chọn bài bản để trình bày bảo đảm phần nào phẩm chất giọng ca của người hát. Và ca sĩ Quỳnh Lan đã không làm tôi thất vọng.

Tôi xin chọn nhạc phẩm "Cô đơn" của nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9 để gởi tới quý bạn đọc kèm theo đây:

– Là ái nữ của nhạc sĩ Phạm Duy và ca sĩ Thái Hằng, Thái Hiền cùng với anh là ca sĩ Duy Quang và ban nhạc gia đình The Dreamers bắt đầu sự nghiệp ca hát qua những ca khúc tiếng Anh trong thập niên 1960 và những sáng tác dành cho tuổi hoa niên của Phạm Duy như "Tuổi mộng mơ", "Tuổi thần tiên", "Chú bé bắt được con công", v.v… Sau khi di tản cùng đại gia đình vào tháng 4 năm 1975 qua Hoa kỳ, Thái Hiền vẫn đeo đuổi nghề hát. Giữa thập niên 1980, cao điểm vượt biển thuyền nhân Việt nam, nhạc sĩ Phạm Duy cho ra đời "Lá diêu bông – Thông điệp mùa xuân 1985" gồm một số ca khúc mang danh "Thông điệp nhân văn" phổ thơ Hoàng Cầm: "Lá diêu bông", "Quả vườn ổi", "Cỗ bài tam cúc", "Ðạp lùi tinh tú", v.v… với phần hoà âm tân kỳ, linh động của Duy Cường. Băng nhạc này, gạt qua phần lý giải những ẩn ý chính trị của nhạc sĩ Phạm Duy mở đầu mỗi bài hát từng gây tranh luận sôi nổi một dạo, với tôi, là một trong những điểm son rực rỡ, ghi dấu mốc điểm trưởng thành của giọng hát dịu dàng, thanh thoát của ca sĩ Thái Hiền. Tiếp đó, cùng với ca sĩ Tuấn Ngọc, Thái Hiền thâu chung CD "Lời gọi chân mây" góp nhặt những ca khúc chọn lọc, cũng với phần hoà âm kỹ lưỡng, công phu của Duy Cường, chị đã định vị là một trong những ca sĩ hàng đầu của nền tân nhạc Việt nam.

Xin nhờ giọng hát không kiểu cách, thánh thót như tiếng hót một loài chim ngợi ca thời tiết, mà vẫn chuyên chở đậm đà cảm xúc của Thái Hiền, tôi hân hạnh giới thiệu cùng quý độc giả nhạc phẩm "Chiều tàn", một sáng tác ngoại lệ dòng nhạc đại chúng của nhạc sĩ Lam Phương:

"Mặc dù không học nhiều lý thuyết về nhạc lý nhưng Vũ Công Khanh (tức Vũ Khanh) biết rằng anh có được một giọng ca tuyệt vời…" (6). Thật vậy, tiếng hát của ca sĩ Vũ Khanh trau chuốc, ấm lửa đam mê, gờn gợn nam tính, và vì vậy, vô cùng mặn mà truyền cảm. Có thể kết luận mà không ngại quá lời, anh là một trong vài giọng ca nam sáng giá nhất hiện nay ở ngoài nước.

Sau đây là ca khúc "Chờ em muôn kiếp" của nhạc sĩ Quốc Vượng, một trong nhiều ca khúc trữ tình biểu hiện đậm nét bản sắc tài hoa của người ca sĩ này:

– Tiếng hát của ca sĩ Xuân Phú đến với tôi cũng tương tự như trường hợp ca sĩ Quỳnh Lan. Cách chọn nhạc của anh đáp ứng tương đối sở thích cá nhân tôi. Thanh giọng anh nồng nàn cá tính, thích hợp với loại âm nhạc trước 1975, là điều hiếm thấy trong hoàn cảnh loạn phát ca sĩ hiện nay, trong cũng như ngoài nước, và theo tôi, vô cùng "ăn nhạc" của Từ Công Phụng và Ngô Thuỵ Miên.

Nhạc phẩm "Mùa thu mây ngàn", một trong những thành công đầu tiên của nhạc sĩ Từ Công Phụng đã được giới sinh viên, học sinh vào giữa thập niên 1960 đặt biệt yêu thích, được giọng hát Xuân Phú diễn tả sau đây:

 

*

 

Trở ngại lớn nhất cho những tài năng trẻ hiện nay khi trình bày các sáng tác thuộc thời đại mà họ không sống qua là họ phải cố gắng đặt mình vào hoàn cảnh ra đời của nhạc phẩm, để có thể truyền đạt cảm xúc tới giới thưởng ngoạn. Những Như Quỳnh, Ngọc Hạ, Anh Dũng, Trần Thái Hoà, Anh Tuấn, Thế Sơn, Nguyên Khang, v.v… ở ngoài nước, và Quỳnh Lan, Quang Dũng, Xuân Phú, Khắc Dũng, v.v… ở trong nước đã phần nào vượt qua được thử thách này.

Ở vai trò thính giả, thưởng thức một bộ môn nghệ thuật là một tác động lệ thuộc vào cảm xúc, mà cảm xúc lại là một bản năng cá biệt của tâm thức. Vì vậy, đánh giá một tác phẩm nghệ thuật, sáng tạo cũng như trình diễn, là một việc làm liều lĩnh, khó lòng tránh khỏi tính chủ quan, vì sở thích cá nhân không có đơn vị cân đo, cũng không có hệ thống so sánh. Ngôn ngữ Việt nam bình dân thường dùng cách nói đơn giản: "Thích vì hợp tạng!" Khi tôi lắng nghe hoặc nhớ lại một vài giọng hát, một số ca khúc của nền âm nhạc kéo dài hai thập niên 1955-1975 ở miền Nam, tôi xin được nêu ra một nhận xét, rằng mỗi một tiếng hát nổi danh thuở đó đều có cá tính. Không thể nhầm lẫn Thái Thanh với Thanh Thuý, Khánh Ly với Lệ Thu, Thanh Lan với Julie Quang, Phương Dung với Hoàng Oanh hay Nhật Trường với Duy Khánh, … Và, có nhiều tiếng hát "hợp tạng" riêng biệt với kiểu cách sáng tác của một số nhạc sĩ. Thái Thanh chuyên "trị" nhạc Phạm Duy, Khánh Ly với nhạc Trịnh Công Sơn, Thanh Thuý với nhạc Trúc Phương, Hà Thanh với nhạc Nguyễn văn Đông, v.v…

Làm sao tôi có thể bôi xoá được những rung động tột cùng trong ký ức âm nhạc khi nghe lại một Thái Thanh điêu luyện rưng rưng kể chuyện "Quê nghèo" của Phạm Duy, một Lệ Thu nấc nghẹn trông vời "Chiếc lá cuối cùng" của Tuấn Khanh, một Khánh Ly rướn giọng đam mê sau khoảnh khắc gặp gỡ chiều mưa đưa tiễn "Cuối cùng cho một tình yêu" của Trịnh Công Sơn phổ thơ Trịnh Cung, một Thanh Lan khắc khoải ngẩn ngơ cất tiếng "Gọi người yêu dấu" của Vũ Ðức Nghiêm, một Julie Quang bồi hồi nũng nịu hoài niệm "Ngày xưa Hoàng thị" của Phạm Duy phổ thơ Phạm Thiên Thư, một Nhật Trường bóng bẩy thuật chuyện tình mong manh cấm kỵ "Hồn bướm mơ tiên" của Mai Trường và Tô Vân, …

Di sản âm nhạc đồ sộ đó được tôi hồi tưởng bằng thính giác của kỷ niệm theo vận nước thăng trầm. Từ thuở ấu thơ tới giờ. Nhấp nhoáng gần kề 60 năm. Nhiều nhạc sĩ, nhiều giọng ca, giờ đây, đã vĩnh viễn chia tay giới mộ điệu. Chết nhưng không mất. Vẫn còn đó những thanh âm tươi tắn, rộn ràng điệu đàn, nồng nàn giọng hát qua những thước băng ghi âm, một gia tài quý báu của người nghệ sĩ ký thác cho hậu thế. Âm nhạc, vì vậy, không phải chỉ để giải trí mà còn là những dấu tích. Ðể ghi lại những cuộc tình vỡ vụn. Ðể tưởng niệm những cái chết bất ngờ, hụt hẫng trong thời chiến. Cuộc chiến tranh nào cũng có ít nhất hai chiến tuyến. Nhưng, những cái chết, tự nó, không có chân dung. Như cố nhạc sĩ Hoàng Trọng và Dạ Chung đã phác hoạ trên khung nhạc một "Người tình không chân dung", tôi xin được nhặt ra và xem như ca khúc tiêu biểu cho một nền âm nhạc, tuy thành hình trong bối cảnh chiến tranh nhưng vô cùng đa dạng, được thâu âm trước 1975 tại Sài gòn, qua giọng hát của ca sĩ Khánh Ly:

Và cũng với ý nghĩ như trên, để kết thúc bài viết này, xin mời quý độc giả theo dõi ca sĩ Như Quỳnh cùng các vũ công của Paris by night ca diễn nhạc cảnh "Đêm chôn dầu vượt biển", một sáng tác của nhạc sĩ Châu Đình An, được thâu hình và ghi âm năm 2005 trong chương trình "30 năm viễn xứ", đánh dấu một giai đoạn bi thảm cùng cực trong lịch sử Việt nam sau chiến tranh:

 

 

(tháng 12.2010)

 

(1) http://www.daichung.com/112/19_CasiThanhHung.shtm

(2) http://forum.tkaraoke.com/tkf_postst243_Tieu-su-ca-si-Anh-Dung.aspx

(3) http://de.video.yahoo.com/watch/6935451/18026602

(4) http://vi.wikipedia.org/wiki/Qu%E1%BB%B3nh_Giao_(ca_s%C4%A9)

(5) http://www.thanhnien.com.vn/News/Pages/200939/20090924000728.aspx

(6) http://www.scribd.com/doc/501708/Ca-s-V-Khanh

 

 

 

.

bài đã đăng của Ngô Nguyên Dũng


14 bình luận »

  • Chu Hà viết:

    Cám ơn tác giả Ngô Nguyên Dũng đã có một bài “điểm nhạc” súc tích, mới lạ và đầy nhân bản, chưa kể là lời văn rất nên thơ như thường thấy nơi những bài dù là bài viết của ông… Tuy nhiên, gián tiếp hay trực tiếp cho Hùng Cường là một giọng ca đẹp thì tôi thấy cần phải xét lại. Lý do: qua hai bài do HC trình bày mà tác giả NND trích dẫn, nhất là bài thứ hai, tựa đề “Nắng Chiều”, thì cách trình bày và diễn tả bài hát của HC rất “dẹo” như cố hữu, chứ không phải dẹo vừa vừa, mà lại còn dẹo theo kiểu cách sến, cái lối sến đặc biệt à la… HC (để phân biệt với các lối sến đặc thù khác, mỗi ca sĩ sến có mỗi kiểu cách sến khác nhau, HC sến kiểu HC, Chế Linh sến kiểu CL, vân vân, cứ như là mỗi người có riêng một “trademark” cho kiểu cách sến của mình). Vẫn biết là ông ta rất “có giọng”, hiểu theo nghĩa “big voice” (không “big voice” sao được khi ông ta dám chơi bài loại như “Vọng Ngày Xanh” như tác giả viện dẫn). Nhưng tiếc một điều là HC không biết khai thác đúng mức cái của trời cho đó…

    Nói rộng ra trong vấn đề thưởng thức, người xem/nghe có thấy ra chuyện dẹo của ca sĩ hay không thì cũng còn tuỳ. Và nhỡ mà có thấy ra rồi mà có phản ứng gì về chuyện dẹo đó hay không thì cũng vẫn là… còn tuỳ. Nhưng đã dẹo rồi thì, không cần phải nói, không phải là tài năng thực sự vì rõ ràng là tài năng thực sự… không cần phải dẹo. Nhưng oái ăm thay, có phải là ai cũng đồng ý như thế không? Ai dám chắc là trong cái không gian văn hoá của cái gọi là mass culture của người Việt Nam ta, không thiếu người có đầu óc phê phán (critical thinking), hay ngược lại?

    Xin chú thích về chữ dẹo mà tôi dùng nãy giờ:

    Nó là chữ không có trước 75, nghe được nhiều nhất là từ trong nước, đặc biệt là trong giới dân chơi trong Nam. Tuy nó đã trở thành một từ rất phổ thông, tôi nghe mà lúc đầu không hiểu nó nghĩa là gì, sau nghe riết rồi mới hiểu. Hiểu ra rồi thì cho đến nay cũng không biết phải viết chữ đó ra làm sao vì thật sự tôi đọc cũng không nhiều, nên chưa có dịp được thấy chữ đó bao giờ. Tôi viết bằng “d”, dù không biết là viết như thế có đúng không(?), mà không bằng “v” như trong “vặn vẹo”, bởi vì cách phát âm của nó rõ ràng là “d”, y chang như là cách phát âm chữ “dê” theo lối miền Nam vậy.

    Nói ngắn gọn, nghĩa của chữ này theo tôi hiểu, nhẹ là làm bộ làm tịch một cách quá đáng, sống sượng, nặng thì giống như là lả lơi ong bướm, ở bất cứ một cấp độ nào, y như nghĩa của chữ “flirt” trong tiếng Anh vậy. Thí dụ của nhẹ là trong lớp học một nữ sinh đứng lên trả lời thầy, mà khổ một nỗi là ông thầy này lại điển trai như Alain Delon ngày xưa hay Brad Pitt thời bây giờ chẳng hạn, thì người nữ sinh này bèn phải làm duyên làm dáng làm bộ làm tịch như thế nào để tạo sự chú ý của thầy, để rồi từ đó biết đâu duyên tình sẽ chớm nở… Cái hình ảnh làm điệu làm bộ như thế này nếu tự nhiên thì không nói gì, nếu dở thì y như là đóng kịch một cách vụng về. Tuy nhiên, nói về nghĩa của chữ dẹo đây, thì hay hay dở gì cũng không thành vấn đề, cũng bị/được xem là “dẹo”, hay còn gọi là “dẹo hàng”. Còn nặng là như trong một quán bia ôm, nữ tiếp viên A hỏi bạn: “Ê, mày bửa nay mắc chứng gì mà “dẹooo…” dữ vậy mảy?” thì có nghĩa là người bạn này bữa đó đã lả lơi với ai đó một cách đặc biệt hơn bình thường…

    Đi xem ca nhạc, ca sĩ nào làm bộ làm tịch một cách quá mức cần thiết thì cũng bị/được kêu là dẹo.
    Và nếu sến là đẹp, thì tôi nghĩ chữ đẹp cần phải được định nghĩa lại.

  • một bạn đọc viết:

    Kính chào ông Chu Hà,

    Về chữ “Dẹo”, trong “VIệt Nam Tân Từ Điển” của Thanh Nghi, bản in năm 1951, nhà xuất bản Thời Thế, Sài Gòn; cuốn “Việt Nam Tự Điển” của Lê Văn Đức & Lê Ngọc Trụ, bản in năm 1970, nhà xuất bản nhà sách Khai Trí, Sài Gòn; và cuốn từ điển mới nhất “Từ Điển Từ Ngữ Nam Bộ” của Huỳnh Công Tín, nhà xuất bản Khoa Học Xã Hội, năm 2007, đều không có ghi chữ “Dẹo”.

    Nhưng trong cuốn Đại Nam Quốc Âm Tự Vị của Huình Tịnh Paulus Của (Huỳnh Tịnh Của), bản in năm 1895, nhà xuất bản Rey, Curiol & Cie, Sài Gòn, và nhà xuất bản Văn Hữu, Sài Gòn tái bản năm 1974, thì chữ “Dẹo” được cắt nghĩa như sau:

    – Dẹo(chữ nôm): cách thế, màu mè, bộ tịch, bày ra .
    – Coi dẹo: Nhắm coi thế thần, nhắm chừng đỗi, coi mòị
    – Nhắm dẹo: id (như nhau,đồng nghĩa trước)
    – Định dẹo: Định chừng, ước chừng. Khéo định dẹo!
    – Phải dẹo: Nhắm thế, nhắm ý.
    – Nhắm dẹo nó muốn trốn. Coi bộ nó muốn trốn.” (trang 229)

    Trân trọng

  • Chu Hà viết:

    Wow, thật là thần kỳ (miraculous)! Cám ơn ông Một bạn đọc đã sửa sai và soi sáng cho cá nhân tôi về chữ dẹo.

    Vậy số tôi đúng là có “quới nhân phò trợ”.

    Hy vọng là sẽ được ông chỉ giáo thêm nữa trong tương lai.

    Kính.

  • một bạn đọc viết:

    Kính chào ông Chu Hà,
    Khi đọc ý kiến của ông, tôi thấy ông viết:

    “Tôi viết bằng “d”, dù không biết là viết như thế có đúng không(?), mà không bằng “v” như trong “vặn vẹo”, bởi vì cách phát âm của nó rõ ràng là “d”, y chang như là cách phát âm chữ “dê” theo lối miền Nam vậy.”; nên tôi chỉ có ý giúp ông đi tìm cách viết chữ “dẹo” là “d” hoặc “v” theo từ điển cho chính xác thôi, chứ không dám “sửa sai” hay “chỉ giáo” gì hết ông à . Kính mong ông thông cảm và bỏ lỗi cho.

    Trân trọng

  • Nguyễn Hiền viết:

    Tôi không có tài liệu để tra cứu lại, nhưng theo trí nhớ của tôi, bài hát ‘Ông lái đò’ có 4 câu thơ mở đầu như sau:

    Tôi đã gặp một chiều trên bến nước,
    Ông lái đò ngồi đợi khách sang sông
    Gió đưa nhẹ đôi hàng lau lả lướt
    Ông lái buồn đưa mắt mỏi mòn trông

    Hay là có 2 phiên bản? Xin anh Ngô Nguyên Dũng giải dùm.

  • Ngô Nguyên Dũng viết:

    Thưa Anh Chu Hà,

    tôi rất đồng ý với Anh về phẩm chất giọng hát của nghệ sĩ Hùng Cường. Dù sao chăng nữa, cá nhân tôi lúc nào cũng trân trọng tài năng và kiểu cách diễn đạt của người nghệ sĩ cũng như cảm nhận của đại chúng đối với mỗi giọng ca.

    Với tôi, khi tôi nghe lại một ca khúc cũ, một tiếng hát đã xa, tôi nghe không phải bằng tính thẩm âm của một người rành rẽ nhạc lý mà bằng xúc cảm của hoài niệm. Mà, trường hợp của ca sĩ Hùng Cường chỉ là một trường hợp riêng lẻ vào thời điểm tân nhạc Việt nam còn phôi thai, được tôi chọn ra vì nhận thấy, ít có ai trình bày trội hơn anh ca khúc “Vọng ngày xanh” (có lẽ còn có thêm ca sĩ Thanh Hùng, nhưng tôi không tìm được bản ghi âm ca khúc này trên tin mạng).

    Riêng nhạc phẩm “Nắng chiều” được tôi đính kèm trong đoạn viết về ca sĩ Quỳnh Giao, không phải (chỉ) vì giọng hát của Hùng Cường, mà, như tôi đã viết, vì muốn giới thiệu tới độc giả kỹ thuật hoà giọng của ca sĩ Quỳnh Giao. Kiểu cách luyến láy của ca sĩ Hùng Cường hoà cùng thanh giọng của ca sĩ Quỳnh Giao, khiến cho bài hát thêm phần lôi cuốn, theo tôi, là một bản song ca có một không hai của tân nhạc Việt nam. Điều này làm tôi nhớ đến một băng hình gần đây của Asia có màn trình diễn chung của ca sĩ Khánh Ly và Chế Linh: chị Khánh Ly hát loại nhạc sở trường của anh Chế Linh và ngược lại.

    Một giọng hát, theo tôi, nếu cân nhắc kỹ lưỡng, không thể “đẹp”, nếu không khơi dậy tâm tư người nghe những cảm xúc ghi dấu những hình ảnh, những kỷ niệm “đẹp”. Cảm xúc này lệ thuộc vào thời điểm, địa lý, khiếu thưởng ngoạn, v.v… là những yếu tố, tôi lặp lại lần nữa, rất chủ quan, được tôi nhắc tới trong bài viết với ý định san sẻ cùng bạn đọc, không phải với mục đích thuyết phục.

    Trân trọng.

  • ActionMinded viết:

    Một bản nhạc hay hoặc dở không phải về kỹ thuật mà về làn điệu có lôi cuốn được nhiều người hay không. Ca sĩ hay hoặc dở không nhất thiết cứ phải chính quy, phải hát đúng nốt đúng nhịp điệu mà là được nhiều người ưa thích.

    Ngày xưa còn ở thành phố tôi bị định/thành kiến về loại nhạc sến (từ sein là tên các cô gái nhà nghèo phải làm vú em hoặc ở đợ trên thành phố), nhạc cải lương (nhạc nhà quê), ca sĩ Lính Chê (Chế Linh, Giang Tử, Hùng Cường v.v), sau này có Tuấn Vũ v.v. và v.v. Sau này có dịp về miền quê, có dịp gần gũi với tầng lớp dân chúng còn giữ nhiều bản sắc dân tộc (chưa bị vọng ngoại) và những năm sống ở ngoại quốc tôi mới nghiệm ra rằng mình đã suýt đánh mất cái gì quý nhất. Hiện nay tôi vẫn thưởng thức nhạc giao hưởng, operas nhưng không thể rung cảm bằng những câu vọng cổ, tiếng đàn guitar phím lõm, tiếng nhị/đờn cò, tiếng đàn bầu, tiếng ca quan họ, giọng ngâm thơ Huế hoặc Ru Hời Bình Định. Những giọng ca trước đây tôi cho là quê mùa thì nay mới thật thấm thía. Nói vắn tắt “âm thanh nào làm rung động lòng người chính là âm nhạc”.

  • Ngô Nguyên Dũng viết:

    Thưa Anh Nguyễn Hiền,

    tôi nghĩ rằng, ca khúc “Ông lái đò” (còn có tựa là “Hình ảnh hai cuộc đời”) của nhạc sĩ Hiếu Nghĩa chỉ có một bản duy nhất, nhưng được các ca sĩ trình bày khác nhau ở phần ngâm thơ dạo đầu.

    Nhạc bản được ca sĩ Hùng Cường trình bày bắt đầu bằng đoạn ca ngâm:

    “Trên sông một bóng con thuyền …” (1)

    Còn bản được các ca sĩ Hoàng Oanh, Duy Khánh, Ngọc Sơn, v.v… ca diễn lại mở đầu với:

    “Tôi đã gặp một chiều trên bến nước …” (2)

    Theo luận đoán của tôi: phiên bản được Hùng Cường ca ngâm là bản chính, vì anh là người đầu tiên trình diễn thành công ca khúc này; còn bản được các ca sĩ khác ca diễn là bản được rút ngắn bốn câu lục bát đầu tiên.

    Anh có thể kiểm chứng bằng cách xem và nghe lại các liên mạng đính kèm dưới đây:

    (1): http://www.loinhacviet.info/lyrics/detail/3140-ong-lai-do-hinh-anh-hai-cuoc-doi.html
    http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=wQEVXANzeP

    (2): http://www.loinhacviet.info/lyrics/detail/11362-ong-lai-do.html
    http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=L2yjUu5IPd
    http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=nXKxAZzqQE
    http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=2cLOJTmi6G

    Hy vọng tôi đã giải đáp thoả đáng phần nào thắc mắc của Anh.

    Trân trọng.

  • Camillia Ngô viết:

    Trước giờ tôi vẫn thích đọc văn Ngô Nguyên Dũng, nay đọc cái đầu bài “Tôi và một vài giọng hát đẹp của nền tân nhạc Việt Nam”, thấy… kỳ kỳ.

    Đọc đầu bài, cứ tưởng ông Ngô Nguyên Dũng cũng là một trong những giọng hát đẹp của nền tân nhạc Việt Nam, mà trong đó ông là giọng hát đẹp nhất, nên đứng trước những giọng hát kia. “Tôi và…”

    Hay có thể tưởng ông Ngô Nguyên Dũng là một ông thầy dạy hát hay ông bầu, chuyên đào tạo hay tổ chức trình diễn cho những giọng hát đẹp ấy. “Tôi và…”

    Đọc vào bài, mới biết ông Ngô Nguyên Dũng chỉ là một thính giả ưa nghe những giọng hát đẹp của nền tân nhạc Việt Nam.

    Vậy thì có lẽ sửa cái đầu đề thành “Một vài giọng hát đẹp của nền tân nhạc Việt Nam”. Vậy là đủ. Hay nều muốn đem mình vào, thì sửa là “Một vài giọng hát đẹp của nền tân nhạc Việt Nam mà tôi yêu thích”…

    Chứ trong cái đầu đề “Tôi và một vài giọng hát đẹp của nền tân nhạc Việt Nam” thì hai chữ “Tôi và” đứng trước có vẻ giương oai cho cái ego một cách rất… không thích nghi.

    Lời thật, mất lòng. Nếu lời góp ý này không đúng, thì xin tha thứ cho độc giả kém cỏi này. Cám ơn nhà văn Ngô Nguyên Dũng.

  • black raccoon viết:

    Tui có quen một anh bạn người Hoa Chợ Lớn, anh ta nói bản nhạc Nắng Chiều của Lê Trọng Nguyễn được người Hoa bên Đài Loan rất thích. Họ có dịch ra cả tiếng Hoa để hát đặt tên là Việt Nam Tình Ca, thời VNCH trước 75. Cũng như trường hợp bản Thiên Ngôn Vạn Ngữ của Đài Loan được các nhạc sĩ VN thời ấy dịch ra nhạc Việt là Mùa Thu Lá Bay vậy. Mà VN cũng còn nhiều nhạc sĩ gốc Hoa làm nhạc Việt. Như nhạc sĩ La Hối với bãn Xuân Và Tuổi Trẻ nổi tiếng, là một.

    Sự giao lưu văn hoá văn nghệ thì không biên cương. Rất đồng ý . Nhưng, trên một bình diện bình đẳng và tự do thì nó mới ĐẸP. Có phải vậy không ?

    Ngã hựu lai đáo tịnh nhựt hải biên
    Hải phong y cựu xuy trừu hải diện
    Na dạng nhiệt tất na dạng y luyến
    Chỉ hửu cựu nhựt nhân nhi bất kiến

    Bất cảm lai đáo tịnh nhật hải biên
    Hải hà kiều diễm ứng trước hải diện

    Na dạng nhiệt tất na dạng y luyến 
    Chỉ hửu cố nhân ly khứ đa niên

    Na vãng sự
    Y mạc mạc
    Đáo ngã nhãn tiền
    Thị mộng cảnh
    Hoàn thị ước tưởng
    Kim nhân thường hoàn niệm

    Na mộng cảnh
    Hà nhật năng
    Hồi đáo nhãn tiền
    Nễ hựu tại
    Ngã đích thân biên
    Vô hạn tình
    Tình đích triền miên
    (Lời Hoa của VN Tình Ca)

    nhớ ngày xưa

    giờ còn đâu nữa
    hiện trước mắt anh
    chỉ là cảnh mộng
    chỉ là hoài mong
    người nay hay nhớ thôi

    cảnh mộng đó
    của những ngày nọ
    làm sao quay trở về
    người em gái
    tựa sát lòng anh
    là tình của ta
    tình vô hạn triền miên

    http://www.youtube.com/watch?v=tZDNLXtzQow
    http://www.youtube.com/watch?v=bBPmaoid4FQ&feature=related

    http://raccoon3805.blogspot.com/2010/12/trong-theo-arthur-f.html

  • Chu Hà viết:

    “Một bản nhạc hay hoặc dở không phải về kỹ thuật mà về làn điệu có lôi cuốn được nhiều người hay không…” (ActionMinded): đây rõ ràng là một thí dụ tiêu biểu cho việc “lấy lượng làm phẩm” không hơn không kém.

    Vân vân…

    “Một giọng hát, theo tôi, nếu cân nhắc kỹ lưỡng, không thể “đẹp”, nếu không khơi dậy tâm tư người nghe những cảm xúc ghi dấu những hình ảnh, những kỷ niệm “đẹp”. Cảm xúc này lệ thuộc vào thời điểm, địa lý, khiếu thưởng ngoạn, v.v… là những yếu tố, tôi lặp lại lần nữa, rất chủ quan, được tôi nhắc tới trong bài viết với ý định san sẻ cùng bạn đọc, không phải với mục đích thuyết phục.” (Phản hồi tôi từ tác giả NND)

    Nói như thế, một là, nói cho gọn, cũng na ná như nói: Vợ tui thì tui cứ việc khen, ai không chịu thì không can chi tới tui cả. Hai là, nói như thế chẳng khác nào tác giả đã làm như thể là sân chơi này là của riêng của tác giả, để tác giả muốn “san sẻ” sao thì “san sẻ”, không phải với mục đích thuyết phục. Tuy nhiên để chìu ý ông thì tôi cũng xin không nói gì thêm mà cũng không thắc mắc khiếu nại gì cả mặc dù tôi còn thấy một vài điểm không thuyết phục khác. Nhưng, về những gì tôi đã nói thì cho tôi được minh xác đôi lời:

    Trong việc góp ý về giọng ca đẹp hay không đẹp của nghệ sĩ HC, tôi đã tuyệt nhiên không đề cập một cách TIÊU CỰC đến BẢN CHẤT giọng ca của người nghệ sĩ này hiễu theo nghĩa CHẤT GIỌNG, từ âm sắc (timber) cho tới âm vực (voice range), vân vân của ông, mà chỉ mới chuyên chú vào việc ông ta diễn tả và trình bày bài hát như thế nào mà thôi. Ngược lại là nếu có đề cập theo nghĩa đó thì tôi đã có phần nào tích cực trong đó (như “có giọng” hoặc “big voice”…).

    Vậy trong phản hồi tôi của tác giả, khi ông viết: “tôi rất đồng ý với Anh về phẩm chất giọng hát của nghệ sĩ Hùng Cường.”, nếu tác giả có hàm ý chê bai giọng hát đó trên phương diện chất giọng thì nhân đây tôi xin minh xác với ông là tôi đã không phát biểu như thế.

    Trân trọng.

  • Actionminded viết:

    Ông/Bà Chu Hà,

    Ô/B đã tự mâu thuẫn trong chính phản hồi mới nhất của mình. Thứ nhất xin Ô/B nhớ giùm rằng giọng ca và phong cách biểu diễn là hai chuyện khác nhau. Thí dụ có rất nhiều người thích nghe Thái Thanh và Ý Lan hát nhưng không thích nhìn họ diễn tả. Thứ hai, Ô/B khăng khăng cho rằng “Trong việc góp ý về giọng ca đẹp hay không đẹp của nghệ sĩ HC, tôi [Ô/B] đã tuyệt nhiên không đề cập một cách TIÊU CỰC đến BẢN CHẤT giọng ca của người nghệ sĩ” và “HC rất “dẹo” như cố hữu, chứ không phải dẹo vừa vừa, mà lại còn dẹo theo kiểu cách sến, cái lối sến đặc biệt à la… HC”. Nhưng sau cùng Ô/B lại “lòi” ra sự miệt thị của chính mình bằng cách kết luận rằng “…và nếu sến là đẹp, thì tôi [Ô/B] nghĩ chữ đẹp cần phải được định nghĩa lại.” Cũng như rất nhiều người khác, trong đó có tôi trong quá khứ, chữ sến (nhạc sến) đã được Ô/B đánh đồng một cách hồ đồ và tiêu cực theo cái nhìn rất ư là phiến diện của rất nhiều người ở thành phố, của những kẻ vọng ngoại quá lố, của những người đang đánh mất bản sắc dân tộc mà không hay biết. Một định nghĩa què quặt như thể không thể coi là một định nghĩa chân chính.

  • Chu Ha` viết:

    @ ActionMinded:

    1) Khi tôi dùng/nghe hai bài hát do HC trình bày để góp ý, và tôi có nói rõ như thế, thì rõ ràng là tôi chỉ có NGHE qua audio reference của tác giả bài chủ đưa ra mà góp ý thôi chứ có XEM (hay XEM+NGHE) đâu mà ActionMinded nói chuyện phong cách biểu diễn vô đây. Tôi chẳng tìm đâu ra trong bài chủ một cái video ref. nào ngoài cái ref. sau cùng về bài hát của Châu Đình An (mà tôi cũng chưa xem vì nhớ là đã xem đâu đó rồi) thì làm sao mà góp ý chuyện phong cách biểu diễn được.

    Tôi cũng không tìm thấy trong cách viết của mình có chổ nào tối nghĩa quá hay không để dẫn tới chuyện đó.

    Trong cách dùng từ ngữ của tôi, thì việc dùng nhóm chữ “cách trình bày và diễn tả bài hát…” để nói về việc thể hiện bài hát của người được nói tới (là nghệ sĩ HC) thì có gì sai, và như thế là có gì tối nghĩa quá mức hay không để đến nỗi phải dẫn đến việc lẫn lộn giữa “cách trình bày và diễn tả” và “phong cách biểu diễn” nếu giả dụ rằng nguyên nhân của sự lẫn lộn này là từ đây? Ngoài ra, “diễn tả” là NGHE người ta “diễn tả” cũng được vậy, chứ có nhất thiết phải là NHÌN người ta diễn tả thì mới được không thôi đâu.

    Rồi dẹo hàng hay không dẹo hàng bộ đợi XEM mới thấy sao? Nghe thôi không đủ à? Trong đời sống hằng ngày nghe thiếu gì những câu nói cụ thể như:” Nội NGHE nó nói không thôi là đủ biết nó dẹo cở nào rồi”. Huống hồ chuyện đang nói ở đây là chuyện hát hò.

    2) Nếu xem chất giọng là phần xác (physical), và việc diễn tả bài hát là phần hồn (spiritual), thì có gì mâu thuẩn hay phản thực tế khi nói đại khái như:”Cái thằng cha (hay con mẹ) đó giọng tốt vậy mà hát sao đĩ thoả quá trời”? Vậy khi tôi nói HC “có giọng” mà hát sến quá thì mệnh đề này đúng sai thì có thể chứ làm sao mà mâu thuẩn hay phản thực tế được.

    3) Miệt thị: khi tác giả NND cho HC là giọng ca đẹp, tôi cho là giọng ca sến, sến nặng, và biết đâu chừng không phải là “the King of Sến”, thì ActionMinded cho tôi là miệt thị thì cái đó tôi xin cám ơn ActionMinded một cách đặc biệt vì đã có nhã ý chiếu cố tới cá nhân tôi. Như thế, phần nào đó, ActionMinded đang nói về cá nhân tôi một cách cụ thể (“sự miệt thị của chính mình”). Và thiết nghĩ sân chơi này không phải là chổ để cho tôi biện giải hay giải quyết chuyện ba cái cá nhân lẻ tẻ của mình, ở thành phố hay trên rừng gì đó, nên tôi xin dừng nơi đây mà vẫn không cảm thấy thiếu sót gì cả trong việc hồi đáp ActionMinded. Nói như thế không có nghĩa là tôi chấp nhận là tôi như thế, mà điều đó để tuỳ người đọc.

    Trân trọng.

  • Lê Hải Phương viết:

    Bạn Actionminded nói những ai gọi nhạc Bô Lê Rô là nhạc “sến” là những kẻ “hồ đồ và tiêu cực theo cái nhìn rất ư là phiến diện của rất nhiều người ở thành phố, của những kẻ vọng ngoại quá lố, của những người đang đánh mất bản sắc dân tộc mà không hay biết”.

    Bạn làm ơn cho biết có phải điệu Boléro hay Tango Habanera mà các bài nhạc “sến” ở VN luôn luôn dùng thì nảy lên từ đồng quê VN hay là du nhập từ phương tây? Các điệu Boléro, Tango Habanera đậm đà “bản sắc dân tộc” nào?

    Những người yêu tiếng hát Thái Thanh, Duy Trác, Anh Ngọc, Mai Hương, Kim Tước, Châu Hà… qua những bài ca bất hủ như “Tình hoài hương”, “Hương xưa”, “Thuyền viễn xứ”,”Trường ca Mẹ Việt Nam”, “Nguyệt cầm”, “Mẹ Gio Linh”, “Tiếng xưa”… có phải là những kẻ “ở thành phố, vọng ngoại quá lố, đang đánh mất bản sắc dân tộc mà không hay biết”?

    Nền tân nhạc VN ra đời từ thập niên 30 với những bài ca tiền chiến không “sến” có phải là loại nhạc không có “bản sắc dân tộc”?

    Xin bạn trả lời giùm một cách không “hồ đồ và tiêu cực”. Cám ơn.

Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)