Bài thuộc thể loại: Dịch Thuật
Làm Sao Yêu Một Lữ Khách Thời Gian
Đừng.
Hay ít nhất, tìm mọi cách để đừng yêu – làm gì thì làm,
đừng theo cái anh chàng bàn tay đầy cát bụi sao trời,
cứ nắm tay mình và hứa sẽ đưa mình bay xa.
Đừng viết sử thành thơ
Đừng viết sử thành thơ, vì vũ khí chính là
Sử gia. Và tên sử gia chẳng hề ớn lạnh
Khi đặt tên nạn nhân và chẳng buồn nghe
Tiếng đàn thùng kể lể. Và lịch sử là liều thuốc mỗi ngày
Một cuộc đời tự do
Làm cách nào mà những tác giả ấy lại có thể dùng những ngôn ngữ thô tục như thế để mô tả Đài Loan chứ? Tôi không hiểu chữ ‘sichu,’ thành ra tôi tra tự điển. Làm cách nào mà họ dám nói Đài Loan là bộ phận kín của Trung Quốc và không thế lực ngoại lai nào được đụng đến.
Espresso ♦ Dạ khúc
Cà phê đen được dọn ra ngoài trời
giữa đám ghế bàn lòe loẹt như sâu bọ.
Những món chưng cất quý giá
đầy sức mạnh ngang với Có và Không.
Tấn khổ hài kiểu cách
Năm hai mươi tuổi nàng rạng ngời và khả ái,
Hội nhóm đều dự đủ, nhảy nhót luôn được mời;
Nàng nắm bắt môn luận lý ký hình và ánh mắt
Của những gã đàn ông được nàng nhìn lại đã thấy có lời.
Một con diều… ♦ Vịt trời ♦ Bọn trẻ đường ray
Bạn tôi nói linh hồn một người
chỉ nhẹ bằng đốm lửa điếu thuốc,
nhưng linh hồn nào buộc trên kia,
sợi dây chùng và lên cao dần,
chút duyên giao ngộ cùng Nguyễn Xuân Hoàng
Và từ tri ngộ đậm sâu đó, hơn mười năm sau, tôi thử thách mình, dịch bài thơ Nụ Hôn của ông qua tiếng Anh, và gửi tặng chính tác giả…
Anywhere, Anytime*
I fear that we won’t see each other again, ever. Between you and I lie many rivers and mountains, abysses, valleys, oceans and skies. Even fog, lightning and thunder. Nights and days. Confucius, morals and values. And…
Barbara (English version)
When the blue car drove through the street puddle, my shirt was splashed with water and it evoked a memory of your laugh, sharp and dry. All at once I felt as if our happiness had too been doused like a person walking in a torrential rain.
Đêm ♦ Cà-bùm ngày mưa
Chào mừng quý khách đến Nam Waziristan.
Tôi là Taliban.
Tôi đã viết ra bài thơ của họ tựa là “Thơ Tôi.”
Với tôi nó là một quả bom tự chế.
Bài Ca Tư Tưởng (hay là: Bài Ca Cho Tôi)
Nhưng chúng ta phải không được nói về những thời kỳ trước thời Đại Tái sinh, nếu không chúng ta sẽ bị phạt giam ba năm trong Lầu Trừng giới. Chỉ duy có những người già là hay thầm thì về điều ấy vào những độ hoàng hôn, ở Nhà Vô dụng. Họ thì thầm về nhiều điều lạ lẫm, về những tòa tháp…
Băng ghế công viên ♦ Tiền sảnh khách sạn
Sáng kẻ đuổi theo, tối kẻ được theo.
Sáng muốn làm đầy tối bằng chính mình
và muốn nó vẫn là tối
để sáng vẫn còn làm đầy nó.
của đất trời nhắn gởi
Emptied second glass
Moon turns white and eye turns black
Suddenly cracked face
Cửa Mẫu / Mothergate
Mẫu nâng niu con ánh trăng
Tiếng chuyền cành, tiếng hú
Mother caressing child as the moonlight
sound of passing from bough to bough, the howling
Ngày Mãi Mãi Mưa Rơi
Khách sạn ấy trơ vơ như một ống xương khô rỗng cắm ngay dưới tâm điểm của vòm trời sa mạc nơi suốt ngày mặt trời đốt thiêu trên mái. Còn suốt đêm, ký ức của vầng dương vẫn máy động trong mọi gian phòng tựa hồn ma một đám cháy rừng xưa.
Một đêm chẳng hay ho gì ở San Pedro của Thế Giới
Tối nay
chắc tao đếch nghĩ ra được bài thơ nào hay ho
và dĩ nhiên là
chuyện của tao
Kẹo cam thảo đỏ
Nếu bất tử ta sẽ chẳng màng
đến thời gian. Ta sẽ làm hẹn và
lỗi hẹn chỉ bằng cái nhún vai. Nửa trên
cuốn lịch với bức ảnh đẹp
cũng đủ…
Luận về phụ nữ
Chỉ có loại đàn ông bị lú lẫn bởi dục tính mới định nghĩa chủng loài thấp bé, vai hẹp, mông to, chân ngắn này là phái đẹp vì vẻ đẹp tổng thể của phái nữ đã bị qui định bởi dục tính của đàn ông. Có nhiều lý do xác đáng để mô tả phụ nữ như chủng loài phi thẩm mỹ, thay vì coi họ là phái đẹp.
Chín giải đoán
Trong tháng tam hợp lá số tử vi của cô
đầy nghịch lý: cô sẽ thấy tiền của đột nhiên
chảy vào qua các ngả thông thường cũng như
bất thường, nhưng nên tránh…
cắt bỏ
Khi Henya tuột cái kéo sắc ra khỏi chiếc túi nhựa màu xanh có vẽ hình con gà bị cắt thành nhiều miếng, mắt bà bắt đầu tê dại, rồi khi bà đặt bàn tay bà lên đầu đứa cháu và rẽ mái tóc vàng óng, đang rụng xuống như những cuộn ren dưới những nhát kéo, thì mặt bà đã biến thành chiếc mặt nạ.
Rừng chiều tuyết đổ dừng chân
Rừng này của ai tôi nghĩ tôi biết.
Nhà anh ở mãi trong làng, tuy nhiên;
Chẳng hay có kẻ dừng lại trên yên
Khúc quành ♦ Một người, và bất kể
Một người, và bất kể là ai, trú ngụ trong đầu tôi như một căn nhà trống, hắn vào, hắn ra, hắn dộng từng cánh cửa sau lưng, bất lực tôi đành chịu nhịn sự gây hấn. Một người, và có lẽ là tôi, cầm trên tay những ý nghĩ riêng tư nhất của tôi…
vượt qua con đường
Nếu nàng không yêu thích chó thì nàng sẽ không tình nguyện làm công việc đặc biệt này. Nàng nhận việc khi lớp học của nàng ở trường yêu cầu dành một số thời gian …
cô điếm hạnh phúc
Đây là những tay hứng tình thường xuyên, hay mò đến nhà chứa đến mức tôi có thể phỏng đoán là sự thăng trầm của năm mươi phần trăm công việc làm ăn của tôi dính liền với sự lên xuống của khuynh hướng thị trường chứng khoán.
Aung Cheimt đi xem xi-nê
Trong vườn
Một xác chết phân hủy,
Trong khi đang nhấm nháp
Một bao đậu phộng rang muối.
Bất cứ nơi nào… ♦ Để không bỏ lỡ…
Có lẽ tôi đến từ một đất nước trên cao, hay có lẽ một đất nước dưới thấp, tôi không nhớ đất nước nào. Có lẽ tôi đến từ thành phố, nhưng thành phố nào trong đất nước nào thì tôi xin chịu. Có lẽ tôi đến từ vùng ngoại ô của một thành phố…

Bình Luận mới