Trang chính » Dịch Thuật, Sáng Tác, Sang Việt ngữ, Truyện ngắn Email bài này

vượt qua con đường


♦ Chuyển ngữ:
0 bình luận ♦ 15.04.2013

Nếu nàng không yêu thích chó thì nàng sẽ không tình nguyện làm công việc đặc biệt này. Nàng nhận việc khi lớp học của nàng ở trường yêu cầu dành một số thời gian cho việc giúp đỡ người già, mà phần lớn những công việc này lại có vẻ buồn chán. Như là đi thăm khu nhà dành cho người già nam và nữ, pha trà cho họ, trò chuyện cùng họ; nàng chả thích điều đó, nàng cũng không phải là người giỏi bắt chuyện chút nào cả chưa kể là phải có khả năng nói to đủ để một người điếc có thể nghe. Giọng nàng vốn dĩ khẽ khàng êm dịu. Nàng cũng không thích cái việc đi mua hàng dùm cho ai đó, nàng không thạo lắm việc kiểm tra cho đúng số tiền được thối lại. Các nữ nhân viên kiểm toán ở siêu thị quá nhanh trong việc lên hóa đơn tính tiền những món hàng khác nhau. Cũng chả thích đẩy xe lăn đi dạo công viên. Thế nhưng dắt chó của bà cụ Matthew đi dạo, công việc này coi bộ còn có cái gì đó nàng có thể yêu thích được. Nàng không thể đi mỗi buổi chiều, thế nhưng nàng có thể mang chó chạy một chặng khá dài trong công viên vào những ngày chủ nhật và vào những chiều đẹp trời, khi ban ngày dài hơn, nàng cũng sẽ cố tới rước chó đi dạo sau buổi học vài ngày trong tuần. Nàng khởi sự công việc lòng đầy hưng phấn.

Cái mà nàng không thể thích ứng được lại chính là bản thân chú chó. Togo là một chú chó to bự, có nửa phần lai giống Alsatian, một loại chó Bec-giê của Đức, một nửa lai giống gì mà lông dài xoăn, luôn rối bù nhơ nhớp. Ngay khi mới gặp lần đầu, nàng đã từng có lần đưa ra đề nghị muốn tắm và chải chuốt cho nó, nhưng bà Matthews đã nổi giận bởi gợi ý này, bà tin chắc là con vật tội nghiệp đó sẽ bị cảm lạnh, và khi vừa thấy cái lược Togo lùi lại kêu ăng ẳng nhe hàm răng ra. Nàng chỉ có thể buộc hoặc tháo dây xích cho chó, bao nhiêu đó thôi mà nó cũng không dễ dàng để cho làm đâu. Những cuộc đi dạo khi trời chập choạng tối không mệt lắm, bởi vì không có thời gian để đưa nó ra công viên, do đó nó phải bị xích dây suốt. Mặc dù thế cũng khó điều khiển nó. Nó có vẻ không được huấn luyện cũng chả có khuôn phép gì. Nó chả bao giờ đứng lại khi nàng bảo nó đứng, không bao giờ chạy lại khi nàng gọi nó đến, đến nỗi cứ mỗi thứ bảy, khi nàng được dặn dò để cho nó được tự do chạy giữa những bụi hoa kim tước và những cây non ở công viên, nàng sợ rằng mình có thể trở về nhà bà cụ Matthews mà không có con chó, để rồi phải thú nhận rằng con chó đã chạy mất tiêu. Bà Matthews không chịu công nhận là Togo không có nề nếp phép tắc và rất khó điều khiển, chả hơn gì cái việc bà ta để cho nó bốc mùi. Chỉ có điều bất nhẫn là bà ta không nên làm trái lời hứa của bà bày ra chuyện vớ vẩn rách việc thành dịch vụ công ích để rồi khiến cho cô gái cứ phải hứng lấy cái trách nhiệm khó chịu này.

Buổi chiều hôm ấy quả là khủng khiếp. Nàng phải nán lại trường lâu hơn bình thường, mặc dù đã sang tháng ba, bầu trời đầy mây mù, bắt đầu u ám và một cơn mưa phùn đã làm cho mặt đường trơn trợt. Togo có vẻ cáu kỉnh hơn thường lệ. Nó lệt bệt đi theo sau, ngừng lại hàng nhiều phút ở những cột đèn và thùng rác, phản ứng dữ dội ở những nơi không thích hợp nhất, mặc cho nàng có kéo mạnh dây dắt để cố hướng nó ra khỏi vệ đường. Nó qúa mạnh để nàng điều khiển và nó nhận ra điều đó. Nàng gần như tin rằng nó đang ác cảm với mình, nó có vẻ thích thú tỏ cho nàng biết nó bướng bỉnh không buộc phải làm bất cứ gì nàng muốn, giống như đang thách thức rằng đi đến chỗ công cộng với một con thú lôi thôi lếch thếch và ngược ngạo đến như thế cũng không phải là điều tệ hại lắm.

Họ tới khu ngựa vằn băng qua một ngọn đồi. Xe cộ chạy vun vút, điều vẫn luôn xảy ra trong giờ cao điểm. Nàng sẽ phải dừng lại một lúc trước khi có thể bước khỏi vệ đường, đặc biệt trong lúc trời nhá nhem. Từ những lời bình phẩm của cha khi ông đang lái xe mà nàng nghe được, đã khiến nàng ý thức rằng, không dễ gì nhìn thấy những người đi bộ trên đường đâu. Nàng đứng yên và kéo ghì Toto lại. Nhưng Toto không muốn bị sai khiến bởi môt cô học trò nhỏ, và sau một hồi do dự, nó cũng giựt ngược lại. Nó chạy ra khỏi vệ đường, ra giữa dòng xe cộ qua lại, vặn mạnh sợi dây xích nàng đã xoắn vòng trong tay để có thể nắm được chặt hơn. Nàng băng mình chạy theo con chó nhưng không thể nào bắt kịp. Nàng cảm thấy cái mấu dây da bị gãy đứt, nàng nghe tiếng phanh xe hãm rít lên và ai đó la hét. Nàng còn kịp nghĩ " Mình phải nói ra sao với bà Matthews đây?" trước khi đầu óc bềnh bồng choáng váng thế rồi nàng nghĩ là mình đang ngất đi.

Nàng thấy mình đứng ở một bên đường xa hơn. Nàng thấy đám người chen chúc nhau, bao quanh những chiếc xe đang đậu. Hai người tài xế đã rời xe của họ và đang sỉ vã lẫn nhau, khi đám đông chao động , nàng thấy cái mui xe đỏ bị bẹp dí khi đụng vào phần sau của cái xe tải lớn màu vàng. Nàng cũng thấy một vệt loang thẫm trên mặt đường. Máu. Máu làm cho nàng cảm thấy buồn ói và đầu lại bềnh bồng lơ mơ. Nàng ngần ngừ, hiểu rằng mình phải đi đến len vào đám người hiếu kỳ kia để tận mắt nhìn mới được, có lẽ mình sẽ cố gắng giải thích rằng Togo đã kéo dây như thế nào, mình đã không đủ sức để kìm nó lại ra sao. Thế rồi ai đó có thể sẽ hỏi ai là chủ của nó. Ai đó sẽ tới và thông báo tin khủng khiếp này cho bà Matthews.

Khi nàng còn đang cân nhắc điều này nàng nghe tiếng còi của xe cảnh sát và xe cấp cứu. Nàng nghĩ thầm chắc có ai ở một trong những chiếc xe đó bị thương nặng và tất cả là do lỗi của chính mình. Sự dũng cảm tan biến và rồi nàng quay đầu rời khỏi nơi xảy ra tai nạn, bắt đầu đi lên ngọn đồi về nhà mình hai chân run lẩy bẩy. Nàng nghĩ " Mình sẽ đi về và kể cho mẹ" Thế nhưng sau đó nàng nhớ là bà Mattthews đã yêu con chó của bà ghê gớm đến mức nào, ăn nói làm sao đây khi nó được xem như người bạn duy nhất của bà ta, và thật kinh khủng cho bà ấy làm sao, khi mở cánh cửa trước và nhìn thấy người cảnh sát nói rằng con chó của bà đã chết. Ngoài ra người cảnh sát còn có thể nói rằng hoàn toàn đó là do nàng, lỗi của cô gái. Trước hết nàng phải tới nhà bà Matthews cái đã, để loan báo tin này một cách nhẹ nhàng cũng như giải thích là nàng đã cố hết sức tránh để không xảy ra tai nạn.

Nghĩ đến sự gay go mình đang phải đối diện nàng lo sợ quá và nhận ra hẳn là mình đã đi rất nhanh đến mức kinh ngạc . Nàng về đến tiệm tạp hóa và quầy báo ở đầu đường High Street lúc nào không biết. Nàng thấy Sybil Grainger bước ra khỏi quầy báo, nàng đã kịp nói " xin chào " làm bộ tỉnh khô như không có gì bất ổn xảy ra, thế nhưng may thay Sybil có vẻ không nhìn thấy nàng. Nàng rẽ vào ngã tư đến đường Grange, thấy nhẹ nhõm vì đã không phải tiếp chuyện ai cả. Đường Grange cũng có vẻ ngắn hơn thường lệ; giờ nàng còn phải đi dọc đường Fenton Crescent cho đến lúc tới ngõ hẻm nơi bà Matthews ở, đi vào một trong những dãy biệt thự cũ được gọi là Khu Thiên Đường.

Tim nàng đập thình thịch khi nàng mở then cánh cổng nhỏ bằng gỗ và đi một đoạn ngắn lên tới bực cửa, nhẩm lại cho chắc ăn điều nàng phải nói với bà ta và với tay ấn cái chuông báo cửa. Khi cái chuông áp sát mặt gỗ, âm vọng của chuông hun hút nghe không rõ. Lạ lùng thay. Từ phía bên kia cánh cửa, nàng nghe tiếng gì đó giống tiếng sủa ăng ẳng đầy đe dọa của con Togo. Hẳn là thần kinh mình bị sao đó nên mới tưởng tượng ra những điều vô lý này. Có lẽ lúc ngất đi ở ngoài đường chỗ đó, nàng đã té đầu đập xuống và thần kinh bị chấn động. Nàng rờ rẫm làn da đầu dưới mái tóc mềm mượt nhưng không tìm thấy bất cứ một vết thương nhỏ nào. Nàng đứng chờ. Bà Matthews bị chứng đau khớp nên luôn luôn phải mất một lúc lâu bà ta mới mở cửa được vả lại với những thông báo mà bà sắp nhận được thì cũng không cần vội vã làm gì.

Tiếng chân chậm chạp bước tới, hơi lệt sệt một chút lết dọc hành lang. Cánh cửa mở ra nàng tự trấn tĩnh tinh thần để sửa soạn nghe những lời quở trách mà nàng chắc chắn phải đón nhận.

Nhưng bà Matthews nhìn ra ngoài, thái độ của bà ta thật kỳ quái. Thay vì hỏi ngay "Togo đâu rồi?" bà ta chả hỏi gì người đến, mà nhoài người ra trước và nhìn ra ngoài dò xét kỹ từ đầu đến cuối dãy biệt thự chỉ dài có một khúc như thể bà đang tìm kiếm cái gì hoặc người nào có thể đang tới hoặc đang đi trên con phố. Cái đầu với mái tóc xám lưa thưa nhô ra ngoài sát đến nỗi cô gái phải lùi lại, nàng mở miệng bắt đầu để giải thích. Thế nhưng cái mà nàng nhìn thấy ở lối đi sau lưng bà già khiến miệng cứng lại không thốt nên lời.

Ở phía trong cùng lối đi là con chó. Togo. Togo, rõ đúng là nó rồi, hoàn toàn không bị thương gì cả, cái vòng đeo cổ và phần cuối của dây xích vẫn còn buộc vào thân kéo lê đằng sau.

Nàng chợt nghĩ nó sắp nhảy xổ tới và tấn công mình đây. Thế nhưng thay vì thế, nàng thấy rằng nó đang lùi lại, toàn thân co rúm lùi xa nàng được chừng nào hay chừng nấy. Nó kêu lên những tiếng kỳ lạ, không phải là tiếng tru, không phải là sủa mà kiểu như là đang rên rỉ than van. Nàng nhận thấy nó đang run rẩy. Trước đây nàng chưa hề bao giờ thấy nó run. Hai con mắt vàng của nó trợn trắng, lớp lông ngắn quanh mõm dựng đứng lên

Nàng bắt đầu nói. Nhưng bà Matthews có vẻ như không nghe thấy nàng nói. Bà quay lại để trấn an con chó đang khiếp hãi. Bà nói: "Có chuyện gì đã xảy ra với mày vậy Togo? Làm như thể mày đang nhìn thấy ma vậy hả?"

bài đã đăng của Catherine Storr


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)