Rừng này của ai tôi nghĩ tôi biết.
Nhà anh ở mãi trong làng, tuy nhiên;
Chẳng hay có kẻ dừng lại trên yên
Ngắm rừng của anh đang ngập trong tuyết.
Chú ngựa của tôi hẳn thấy oái oăm
Dừng chân giữa rừng và hồ băng lạnh
Đồng không lán trại và đường hiu quạnh
Trong buổi chiều tăm tối nhất của năm.
Nó lắc nhẹ chuông trên chiếc dây cương
Để hỏi tôi nhầm lẫn gì không biết.
Chỉ tiếng động khác là trò vờn quét
Của gió hiu hiu và tuyết như lông.
Cánh rừng yêu kiều, tối thẳm và sâu,
Nhưng có những lời hứa tôi phải giữ,
Và nhiều dặm đường nữa tôi mới ngủ,
Và nhiều dặm đường nữa tôi mới ngủ.
.