Bài thuộc thể loại: Dịch Thuật
Plasma
Nghệ thuật thay vì là một vật làm ra bởi một người lại là một quá trình khởi động bởi một nhóm người. Bất cứ điều gì một người nói ra đều trở về như một lỗi lầm. Ghi lại các sự kiện hay con số là vô dụng. Nếu nó là một ý tưởng hay, nó mang lại một thay đổi vĩnh viễn.
Cưỡng Đoạt
Một buổi sáng chúng tôi thức giấc và nhận ra rằng biên giới không còn nữa – chúng tôi đã bị sát nhập vào mẫu quốc. Dĩ nhiên không ai nói thẳng với chúng tôi bởi vì chúng tôi sống trong hoang dã, nhưng một người thợ đi nhặt củi và những cành cây rụng nói cho chúng tôi biết lính tráng đã tràn ngập thị trấn và chiếm đóng cái khách sạn duy nhất.
Tai Nạn
Mày chui ra khỏi xe. Trong xe mày chỉ có mày, trong xe kia có ba đứa nhỏ cỡ mười mấy, lái chiếc Camaro lớn tuổi hơn tụi nó và còn mới. Tai nạn là lỗi của mày, và mày bước tới để nói vậy với tụi nó.
Đi bộ tới cái xe mà mày đã phá hoại, mày chợt nghĩ…
Và những con sóng
…một đấng siêu anh hùng người Việt toàn thân phủ bột mì, khoác tấm khăn choàng nồng nặc cái mùi đậm đặc xa hoa của những món chiên béo ngậy, vầng hào quang vàng chói như phản chiếu màu da tôi lấm lem nâu đất bởi cà phê.
Radio câm ♦ Khuyết điểm lập trình
Em viết kể anh nghe suốt mùa hè,
những câu chuyện lặng thinh còn niêm kín trong phong bì.
Tình yêu chúng mình,
thứ ngôn từ lạc điệu qua hành trình chuyển ngữ,
Vào lúc nửa đêm ♦ Cá chép
chẳng có gì để sủa
ngoại trừ, có lẽ, những ý nghĩ
của một anh già nọ
gửi những hồi ức mình
ra ngoài tản bộ nửa đêm
Ur
Bố tôi không bao giờ muốn nói về Ur. Hầu như ông tan biến vĩnh viễn vào nơi ấy. Khi dùng tiếng Tây Ban Nha, ông phát âm chữ ấy một cách gượng gạo nhưng với một sự chăm chút vô cùng tỉ mỉ: U-rờ. Vốn là đứa tò mò, tôi không ngừng tự hỏi: Chỗ ấy ở đâu?
Phỏng vấn bài Không-Thơ
Những cuộc chuyện trò thơ bị do thám
bởi những đặc vụ viên khinh bỉ thơ,
và có những thị trấn thơ
hoàn toàn trống vắng,
Gửi một người chăn cừu
Chúc anh có cả vòng những rặng san hô, và đầy đủ bánh mì
để chứng tỏ con người không thể sống bằng tình yêu mà thôi.
Chúc anh sự dứt khoát của những thiết bị phi nhân tính,
khi dọn con đường xuyên qua rặng núi
Phim lạ
Bài tụng ca cho thất bại của tôi mở đầu như một cô gái thức dậy trong mơ
chợt nhận ra bề mặt giấc ngủ của nàng trên đám mây không chải chuốt,
Sếp lên cao ♦ Chúng ta là những kẻ được việc
chúng ta là những kẻ năng suất cao từng mang cao vọng đi trên dây cao
giữ thăng bằng chồng giấy trên đầu
không có lưới bên dưới
Những người bất đồng chính kiến hôm nay: Salman Rushdie
Đây là thời buổi buồn nản đối với những ai tin vào quyền đẩy lùi các giới hạn của tự do, quyền thử thách rủi ro, cũng như đôi khi quyền biến đổi cách nhìn thế giới của các nghệ sĩ và các công dân bình thường đang bị áp bức. Không còn gì khác ngoài việc tiếp tục khẳng định tầm quan trọng của đức tính can đảm này…
Bài học/A Lesson ♦ Giả thiết…/A Hypothesis…
Đạo mạo giết một con muỗi
Đạo mạo phát biểu chung chung
The dignified killed a mosquito
The dignified made a commonplace statement
Những người bất đồng chính kiến hôm nay: Liệu Diệc Vũ
Tại sao Mao lại thoát khỏi sự khinh tởm của cả thế giới? Bởi nền độc tài Trung Quốc xét cho cùng chưa bao giờ đổi thay bản chất từ ngày vị chủ tịch của nó qua đời năm 1976. Chế độ này đồng ý với các phương pháp máu me của Mao, tiếp tục tàn bạo, sát nhân, đạp lên các giá trị phổ quát…
Câu chuyện cô con gái xinh đẹp Ralinavut
Vừa khi các cô con gái khôn lớn
là lũ sói xuất hiện.
Đứa con gái bỏ đi cùng bầy sói.
Đồng bò, sương móc, hoàng hôn
Không có khoảng xa nào, bầy sẻ khi nắng tắt
rửa con đường của ta trong bài hát gọi mưa.
Trong những bóng râm này không có ngày mai
nhưng ta để nó rơi lên mình phi tạo tác.
Toàn bộ nó
Vụ ngoại tình này là vết nứt trên trần phòng máy giặt.
Vụ ngoại tình này là mẩu da toạc từ móng tay cái tôi.
Xứ của hiện tồn
Rõ ràng một câu chuyện không ngả nghiêng
sẽ hiếm khi đứng vững. Nhưng đôi khi
tôi thấy mình ở xứ của hiện tồn, bất lực
trước ách chuyên chế của những sự thể
Vở múa rối bóng cho mẹ tôi trong sáu cảnh
1. Cái Bóng Thanh Lịch Của Bà:
Nó có thể nhảy lò cò qua đường theo chiều ngang
trong tấm áo choàng đen bằng da của nó
changed / biến dạng
and the winds calmed
like a girl whose awkwardness
folded into the night
… bóng hình của người đàn ông
đã dẫn mình qua con đê bỡ ngỡ
Những việc thường lệ trong nhà
Khi Mẹ mất
tôi nghĩ: giờ thì mình sẽ có một bài thơ chết.
Điều ấy không thể tha
vậy mà rồi tôi cũng tha thứ cho mình
Vụ án con tàu ma
Tên tôi là Wolf. Mặc dù tên thật của tôi là một tên khác nhưng ai cũng gọi tôi là Wolf. Có lẽ vì khuôn mặt tôi giống “chó sói” chăng? Thật ra tôi có một đôi tai nhọn hoắt, cặp mắt xếch và miệng rộng gấp mấy lần người thường. Thoạt đầu tôi cũng khá bận tâm về điều đó, nên tôi đã để tóc dài…
Con gái người nuôi ong
Đạo mạo áo choàng, trưởng tràng của bầy ong,
Em đi giữa đám tổ đầy vú,
Tim ta dưới chân em, em gái của tảng đá.
Từ tuyến đầu của việc viết
thêm trống không, thêm mệt nhọc
như mọi khi với cơn run bên trong,
sự tuân hành, phải, và thuần phục.
Và như thế mi lái tiếp đến tuyến đầu của việc viết
Bông hoa Yên Tử/The Flower of Mount Yên Tử ♦ Tiếng kẹt cửa/A Door’s Screech
Vọng trong cơn mơ thành tiếng sét
trên giường cũ
mặt đất rộng lại về
sediments fill my ears
shrimps and fish stir in my palms
Bức thư từ tổ tiên tôi
bọn ta vắt sữa bò hay đưa thư hay bỏ xứ,
thất tán tới Nam Phi, Connecticut, Missouri,
và cuối cùng, tới California tìm vàng—
Galatea
Mình sẽ gặp anh chàng trong quán cà phê (bọn chúng hay lai vãng ở đó),
đứa con trai có gò má nhọn như dao và đôi môi như mũi tên hình trái tim của Cupid,
Trưởng Nữ ♦ Di Dân ♦ Hè Sàigòn
Ở xứ này họ nói tôi sẽ chẳng bao giờ xinh, nhưng tôi muốn mình
đẹp—
Cái đẹp kinh hồn làm đàn ông phải chết,
cái đẹp dấy khơi ngàn chiến hạm.

Bình Luận mới