Trang chính » Dịch Thuật, Sáng Tác, Sang Việt ngữ, Truyện ngắn Email bài này

Vụ án con tàu ma

♦ Chuyển ngữ: 0 bình luận ♦ 31.10.2013

 

Nguyên tác là “ウルフ探偵 おかしな事件ゆうれいSL事件” (Những vụ án kỳ lạ của thám tử Wolf – Vụ án con tàu SL ma) xuất bản năm 1987.

Mitamura Nobuyuki (三田村信行) sinh năm 1939 tại Tokyo, là nhà văn chuyên viết truyện cho thiếu nhi. Ông tốt nghiệp khoa Văn chương đại học Waseda. Ngoài loạt truyện về những vụ án kỳ thú của thám tử Wolf ông còn viết một số trước tác và dịch thuật những truyền thuyết cổ điển.

 

Tên tôi là Wolf. Mặc dù tên thật của tôi là một tên khác nhưng ai cũng gọi tôi là Wolf. Có lẽ vì khuôn mặt tôi giống “chó sói” chăng? Thật ra tôi có một đôi tai nhọn hoắt, cặp mắt xếch và miệng rộng gấp mấy lần người thường. Thoạt đầu tôi cũng khá bận tâm về điều đó, nên tôi đã để tóc dài hòng che đi đôi tai, đeo kính râm và để râu xồm xoàm. Thế nhưng, rốt cục mọi người vẫn gọi tôi là Wolf , nên tôi ngán ngẩm và quyết định tự xưng là Wolf luôn.

Nghề nghiệp của tôi là thám tử tư. Khi bạn xuống tàu của hãng đường sắt tư nhân xuất phát từ nhà ga Taminaru của khu Fukutoshin náo nhiệt, ở một nơi gọi là “T” mà đồng lúa, ruộng rẫy hay rừng cây vẫn còn, bạn sẽ thấy phía trước nhà ga có một tòa cao ốc khiêm tốn, cũ kỹ. Văn phòng của tôi ở trong tòa nhà đó. Bạn sẽ nhận ra ngay vì khi lên đến lầu 3 bằng chiếc cầu thang nhỏ hẹp, ở bên tay phải nơi cửa ra vào có viết “Văn phòng thám tử tư Wolf”.

Tất cả những gì có trong phòng gồm có tôi cùng với một cái bàn giấy đầy vết trầy xước được mua ở một tiệm đồ cổ, một cái ghế dựa mà tay cầm đã hỏng, một cái điện thoại ám bụi, một cái ghế sofa đã mòn lưng dựa, một cái tủ mà trong ấy chẳng để bao nhiêu tài liệu. Đấy là những “chủ nhân” của căn phòng này. Tôi chưa từng khám phá ra âm mưu lừa đảo nào của bọn tội phạm cũng như phá được vụ án mạng nào. Vì thế chẳng có mấy người khách đến chỗ tôi cậy việc. Do đó, tôi thường gác chân lên bàn và ngủ gật. Thế nhưng, tôi cũng chẳng việc gì phải gấp gáp. Trên đời này chắc chắn sẽ có một vụ án dành cho tôi. A, ai đang gõ cửa thế kia? Hình như có khách. Thật là một việc hiếm thấy!

Tôi ngồi dậy trên cái ghế đã hỏng tay cầm, hắng giọng :

– Mời vào!

Cánh cửa mở ra và người bước vào là thằng bé Akira.

Akira vừa nhìn tôi vừa tủm tỉm cười :

– Anh rảnh quá nhỉ? Nãy giờ anh đang ngủ gật đấy à?

– Không phải thế! Đang làm việc ấy chứ.

– Không lừa được em đâu! Xem này, chẳng phải là còn dính ghèn đấy sao?

– Coi kìa, coi kìa! Chú mày cũng giống thám tử rồi đấy!

Tôi cười đau khổ rồi dụi mắt, tiện thể lại gác chân lên bàn. Đối với Akira, chẳng việc gì phải giữ lễ.

Akira là con trai của chủ tiệm bánh mì ở dưới lầu 1. Mỗi sáng, tôi đều đi mua bánh mì nên tôi và nó đã trở thành bạn. Nó còn là học sinh lớp 4 của trường tiểu học Wakabadai, nhưng nó rất thích những câu chuyện của Sherlock Holmes và Arsen Lupin nên suốt ngày nó đến văn phòng tôi chơi, và nói tôi hãy nhanh chóng phá án cho nó thấy. Thế mới rắc rối!

– Anh đúng là một thám tử thảnh thơi. Em sốt ruột lắm rồi đấy!

Akira vừa lầu bầu vừa ngồi xuống sofa.

– Nhưng thám tử rảnh rỗi là bằng chứng thế giới đang hòa bình đấy!

Tôi vừa ngáp vừa nói.

– Không được. Anh cứ nói như vậy thì đến bao giờ mới thành thám tử lừng danh được. Bởi vậy, hôm nay em mới mang đến cho anh một vụ án đây.

– Một vụ án?!

– Dạ. Có lẽ không thể nói chính xác đó là một vụ án được mà là một vụ bí ẩn sao đấy. Cho nên mới phải nhờ đến thám tử Wolf. Nếu vụ này thành công, chắc chắn anh sẽ nổi tiếng đó.

Akira nhìn tôi một cách nghiêm trang và nói.

– Chà, đến thế cơ à ?

Tôi chẳng quan tâm đến việc trở nên nổi tiếng, nhưng vì đúng lúc tôi đang buồn chán nên quyết định nghe câu chuyện của Akira.

– Dù gì thì cũng kể anh nghe xem “vụ án” đó như thế nào? Nó xảy ra với chú em hả ?

– Không, không phải em. Đây là chuyện về cha của bạn em, thằng Yamagami.

Và Akira bắt đầu kể.

Cha của Yamagami, một tuần trước, lúc quá nửa đêm, trong lúc lái xe về nhà từ công ty đã gây tai nạn trên đường gần nhà. Ông đã lạc tay lái, tông thẳng vào nhà của người ta và làm vỡ tan tành cửa của nhà đó. Ông cha Yamagami mặc dù lúc đó cũng có say rượu nhưng không hẳn ngủ gật. Nghe nói ông phải tránh một chiếc xe lửa SL đang lao thẳng đến nên mới bị lạc tay lái.

– Xe lửa SL hả? Có phải là loại xe chạy bằng hơi nước không?

Nghĩ rằng mình nghe lầm, tôi buột miệng hỏi nhưng Akira lại lẳng lặng gật đầu.

– Thật à? Làm sao mà xe lửa hơi nước chạy trên đường được?

– Cha Yamagami nghe nói cũng bị cảnh sát cười nhạo và nói như thế đó. Nhưng theo Yamagami thì thật sự là cha nó đã thấy một chiếc SL chạy. Chiếc xe đó tiến đến gần ngay trước mặt với âm thanh của bánh xe, tiếng còi hụ lẫn hơi nước phun phì phì, ông đã hoảng hốt lạc tay lái rồi tông thẳng vào nhà người ta.

– Hiểu rồi.

Tôi bỏ chân xuống bàn, quay sang Akira.

– Đáng tiếc, nhưng đây không phải là một “vụ án”!

– Tại sao?

– Có nghĩa là cha của Yamagami đã nhìn thấy cái không có thực, còn gọi là ảo giác. Đó là tình trạng thường xảy ra khi mệt mỏi hay lo lắng nhiều việc dẫn đến thần kinh không bình thường nữa.

– Nếu thế thì những người trong nhà gần nơi xảy ra tai nạn thần kinh cũng không bình thường rồi!

– Sao ? Vậy là cũng có người khác nhìn thấy chiếc SL hả?

– Không hẳn là nhìn thấy nhưng có vài người đã nghe thấy tiếng động. Yamagami đã điều tra đó.

Cha Yamagami may mắn chỉ bị thương nhẹ nhưng ông cay cú việc chẳng ai tin lời giải thích đã nhìn thấy chiếc SL của ông. Ông không chịu nổi bị người khác nghĩ rằng mình thật lố bịch. Vì thế, Yamagami đã quyết định thử đi tìm chân tướng sự việc thay cho ông cha đang còn trong bệnh viện.

Lúc đầu, khi nó hỏi những nhà chung quanh ở mặt tiền con đường đã xảy ra tai nạn, cũng có vài người nói rằng đã nghe thấy tiếng SL chạy cùng thời điểm đêm xảy ra tai nạn. Không chỉ có thế, nghe nói là trước cũng như sau tai nạn, hầu như mỗi ngày vào cùng một thời điểm người ta đều nghe thấy tiếng SL chạy. Mọi người hình như không lưu tâm mấy, dù cũng có người cho chạy cuốn băng ghi âm lại âm thanh của SL.

– Vì thế, Yamagami nói rằng chắc chắn đó là trò nghịch ngợm của ai đó. Bởi vậy, nó đến chỗ em bàn bạc để túm gã đó, để chứng minh cha nó đã thực sự nhìn thấy chiếc SL. Em cũng suy nghĩ nhiều rồi nhưng thế nào cũng vẫn không hiểu. Rắc rối quá!

Akira thở dài thườn thượt. Thằng bé Akira tưởng chừng đã khoác lác làm như là mang đến cho tôi một “vụ án” nhưng thực tế thì hết sức rắc rối. Và hình như nó đã lôi kéo được tôi rồi. Khi tôi nói sẽ điều tra một chút về những “chứng cứ” cho nó thì bất ngờ khuôn mặt nó rạng rỡ hẳn. Như thế cũng tốt, sẵn tiện tôi cũng nói cho oai:

– Phải đến đó thôi. Ta sẽ cho chú mày thấy “ưu điểm” của việc ở không lâu ngày là như thế nào.

Dù sao, đêm đó tôi cũng lập tức đến “hiện trường vụ án”.

Tôi nghĩ : “Bởi vì âm thanh của SL hầu như được nghe mỗi ngày nên nếu may mắn mình sẽ có dịp tình cờ gặp chiếc SL đó chăng?”. Tôi đoán chắc hẳn có ai đó đã cho chạy mô hình SL trên đường vào nửa đêm.

“Hiện trường” là một con đường rộng khoảng 5m, chạy thẳng tắp khoảng  50m. Hai bên đường là hàng dãy nhà bao quanh bởi những bức tường bê tông, đằng sau những bức tường ấy là những cây trong vườn thật cao to. Mỗi cây đứng sừng sững ngả bóng như những người lính gác. Bầu trời phủ một màu tối đen, ngọn đèn đường cũng đứng trơ trọi trước tôi khoảng 30m, nên thấy con đường giống như một đường hầm tối tăm. Nhưng dẫu có tối đến thế nào thì mắt tôi vẫn có thể nhìn thấu suốt nên nếu chiếc SL xuất hiện, chắc chắn tôi sẽ nhận biết.

Khi nhìn đồng hồ thì đã 12 giờ 5 phút. Tôi đứng dựa lưng vào bức tường bê tông của nhà gần bên, chờ đợi SL xuất hiện. Ánh sáng từ những ngôi nhà hai bên đường đã tắt, chỉ còn lại sự yên ắng. Ngoài những chiếc xe thỉnh thoảng chiếu đèn pha chạy qua thì con đường không còn một tiếng động nào, và đột ngột chìm trong yên lặng hoàn toàn. Đã gần 1 giờ trôi qua, tôi cố gắng chờ đợi, chiếc SL vẫn hoàn toàn không xuất hiện. Tôi bỏ cuộc và dự định đứng dậy bỏ đi. Lúc đó, tai tôi nghe được một âm thanh rất khẽ. Đó là tiếng còi đầu máy hơi nước nghe rất chói tai. Tôi lắng tai nghe. Không thể lầm được. Chính xác đó là tiếng còi đầu máy hơi nước rất chói tai của SL đang phát ra buồn bã từ đâu đó. Và càng ngày nó càng tiến đến gần.

– Hình như đến rồi!

Tôi rời khỏi bức tường và hiên ngang đứng giữa đường. Khi đó, tôi nghĩ rằng sẽ chặn một chiếc SL (có lẽ là mô hình).

Âm thanh chói tai của đầu máy hơi nước vang lên như xé toang màn đêm. Âm thanh kéo dài một hồi rồi vụt tắt, và tôi nghe thấy một tiếng động khác. Đó là âm thanh của hơi nước phun phì phì và tiếng bánh xe quay rầm rập. Thế nhưng chiếc SL vẫn chưa thấy xuất hiện.

– Thế này thì chỉ có âm thanh thôi sao?

Khi tôi nghĩ thế thì đột nhiên lóe lên từ trong bóng tối hướng ngọn đèn đường ánh sáng màu vàng; rồi chẳng mấy chốc nó đã lớn dần lên. Khi tôi nhận ra đó là ngọn đèn trước đầu máy xe lửa thì bóng đen của nó lan tỏa khắp con đường đã tiến đến rất gần. Ánh đèn sáng rực của nó làm mắt tôi bị chói. Chiếc SL đang tiến cực nhanh về phía tôi.

– Chết tiệt!

Nhanh như chớp, tôi vội xoay ngang người, ép sát vào bức tường. Trong thoáng chốc, cái bóng đen cùng âm thanh khủng khiếp của nó như thể phóng lướt qua lưng tôi.

Phải một lúc sau tôi mới hoàn hồn được. Dưới lớp áo sơ mi của tôi, toàn thân lông dựng ngược. Chiếc SL đã đi xa rồi, cả bóng lẫn hình đều không còn. Đó tuyệt đối không phải là mô hình. Tôi run cầm cập và mường tượng lại thân xe đen ngòm của chiếc SL với sự to lớn đáng khâm phục. Nếu tôi đứng nguyên một chỗ, chắc chắn tôi đã bị tông chết rồi. Bất chợt tôi lại thấy rùng mình.

Ngày hôm sau (nói đúng hơn là cùng ngày hôm đó), tôi lại đến hiện trường lần nữa. Tôi quyết tâm phải tìm ra manh mối giải đáp về sự xuất hiện bí ẩn của chiếc SL.

Dưới ánh sáng ban ngày, không thể nào tin được trên con phố không có gì lạ thường này chiếc SL đã xuất hiện. Tôi thở phào. Phải chăng mình đã thấy một cơn ác mộng? Vì có một người phụ nữ đang quét sân ngay trước nhà bà ta, nên tôi bước lại hỏi thử cho chắc.

– Phiền chị một chút, cho tôi hỏi là tối hôm qua, độ khoảng 1 giờ sáng, chị có nghe thấy âm thanh gì lạ không? Chẳng hạn như một chiếc SL đang chạy…

Người phụ nữ dừng tay chổi, hơi nghiêng đầu nhìn lên, ngay lập tức “à” một tiếng rồi gật đầu.

– Nếu anh nói vậy thì hình như tôi đã nghe thấy âm thanh của một chiếc xe lửa chạy bằng hơi nước thật. Gần đây vào mỗi tối đấy! Tôi đã nghĩ là đi báo cảnh sát nhưng lỡ đó là trò đùa của nhà hàng xóm thì làm mích lòng người ta chết.

Thế là đã rõ! Chắc chắn là điều đó đã xảy ra! Tôi cám ơn người phụ nữ rồi nhìn chung quanh lần nữa. Con đường màu xám chì nhấp nhô chỗ lồi chỗ lõm. Chắc là sau khi được sửa chữa tạm thời bằng cách phủ một lớp nhựa đường. Tình cờ tôi chợt để mắt đến một trong những chỗ nhấp nhô đó. “À, ra thế!”. Tôi đã nhìn thấy vật màu trắng trên chỗ nhô lên đó. Tôi nghĩ thầm cái gì thế nhỉ, và khi tiến lại gần thì đó là một đường thẳng được vẽ bằng phấn. Nó vừa đứt quãng chỗ này chỗ kia vừa kéo dài dọc theo con đường. Khi nhìn kỹ thì cách khoảng chừng 1m lại có một đường thẳng kéo dài song song, hơn nữa khoảng giữa của 2 đường này được ngăn cách bằng những thanh ngang ngắn và mảnh. Nói cách khác, cái hình dạng như chiếc thang được vẽ bằng phấn này không biết sẽ tiếp tục chạy thẳng đến đâu ở ngay giữa con đường. Tôi thở dài, khoanh tay nghĩ ngợi.

Lúc đó, đằng sau tôi có tiếng nói : “Anh đang nghĩ gì đó?”.

Khi tôi quay lại, một cậu bé cỡ tuổi Akira đang đứng cùng Akira. Tôi lập tức nhận ra và hỏi : “Ủa, đi học hả?”.

Hôm nay là thứ Bảy, vậy thì chắc chắn giờ học là trong buổi sáng.

Akira ẩy cậu bé kia ra phía trước :

– Em đã thử  tới văn phòng của anh nhưng vì anh không có ở đó nên em nghĩ có lẽ anh tới đây, rồi em tới thử xem sao. À, đây là Yamagami.

Cậu bé yên lặng cúi đầu.

– Anh có biết được gì chưa? Nè, cho em xem với nào!

Tôi chỉ vào vết phấn trắng.

– Có thấy gì đây không?

Akira và Yamagami nhìn theo ngón tay tôi, đồng loạt la lên điều như tôi đã nghĩ : “Đường ray xe lửa!”

Tôi gật đầu. Nói cách khác, hai đường thẳng song song gọi là thanh ray, những thanh ngang ngắn gọi là tà vẹt. Akira nghiêng đầu như nghĩ ra điều gì :

– Nhưng mà, không lẽ chiếc SL lại chạy trên đường ray được vẽ bằng phấn à?

– Không thể nói như thế được. Nhưng chắc chắn là chuyện này có ai đó nhúng tay vào rồi. Dù sao cũng cố điều tra thử xem.

Tôi nói với bọn Akira là thử đi theo đường vẽ bằng phấn dù là đến đâu đi nữa, về hướng chiếc SL đã chạy mất, vừa dõi mắt theo đường ray về hướng chiếc SL đã xuất hiện.

Đường ray bằng phấn chạy liên tục dù thỉnh thoảng có mờ đi nhưng không đứt đoạn, chẳng bao lâu tôi đến đúng ngay khu phố mà tôi đã thấy ánh đèn phía trước của chiếc SL. Tôi bỗng thấy thất vọng não nề. Đó là chỗ dốc quẹo gắt. Lúc đó, tôi đã hiểu vì sao chiếc SL mãi mà đã không hiện hình. Bởi vì nó phải leo qua cái dốc này, nên mắt tôi đã không thể bắt kịp.

Ở chỗ nhô cao giữa cái dốc có một ngã tư. Đường ray đến chỗ đó thì quẹo sang phải. Ngay lúc tôi vừa đến đó thì tôi thấy bọn Akira đi lại từ hướng bên trái. Đường ray mà hai đứa bé đi theo nối tiếp với đường ray mà tôi lần theo ở ngay giữa ngã tư. Nói cách khác, đường ray vẽ bằng phấn đã đi vòng vèo vòng quanh khu phố. Chúng tôi lần theo đường ray, đi vào một con phố bên tay phải. Đi một lúc lâu sau, chúng tôi quẹo trái, bắt gặp một căn hộ. Đường ray bằng phấn mất hút dưới cánh cửa căn phòng bên góc trái của căn hộ đó. Trên cửa có bảng hiệu bằng gỗ đề tên “Kawatani” nhưng có vẻ là cửa đã bị khóa, dẫu kéo hay đẩy thì nó cũng không mở ra. Một hồi lâu chúng tôi vặn tới vặn lui nắm đấm cửa cũng như gõ cửa ầm ầm thì cửa phòng kế bên xịch mở. Một người phụ nữ có khuôn mặt giống loài cáo thình lình ló mặt ra.

– Nhà đó đi vắng rồi! Vì lúc nào cũng đi từ sáng sớm hết!

Người phụ nữ liếc nhìn chúng tôi, nói như thể là cắn phập vào chúng tôi vậy.

Tôi cố gắng hỏi thật nhã nhặn :

– Xin hỏi là ông Kawatani là người như thế nào ạ?

– Mấy chuyện đó sao tôi biết được. Tôi không phải hạng lắm mồm.

Nói vừa xong, bà ta đóng sầm cửa lại.

Không còn cách nào khác, chúng tôi đành quay lại con đường ban đầu. Akira nói :

– Cái người tên Kawatani đó thật đáng ngờ ha!

– Nhưng mà chỉ có đường ray vẽ bằng phấn thì không thể là chứng cứ đâu. Thế thì thôi. Nè, anh Wolf bây giờ mình nên làm gì đây?

Yamagami lắc đầu nói vẻ thất vọng.

Ngay cả tôi cũng không biết nên làm gì. Nếu là mô hình của chiếc SL thì có lẽ dù trên đường ray vẽ bằng phấn nó cũng chạy được. Thế nhưng, chiếc SL đã lao nhanh về phía tôi là một chiếc xe lửa thật sự. Cả tiếng còi của đầu máy chạy bằng hơi nước, tiếng bánh xe, tiếng hơi nước phun phì phì cũng là thật. Và ánh đèn pha sáng rực trước đầu xe là bằng chứng hiển nhiên hơn hết.

Tôi suýt rùng mình khi nghĩ đến đó nhưng bất chợt tôi để ý một chi tiết nhỏ.

– Hượm đã, nếu vậy thì… Ái chà, sao lại không nghĩ ra chuyện này nhỉ?

Tôi để Akira và Yamagami đang sửng sốt đứng đó, một mình chạy một hơi lên dốc. May thay, người phụ nữ lúc nãy đã vào trước nhà đang có mặt trong vườn.

Tôi bắt chuyện với người phụ nữ qua hàng rào cửa bằng sắt :

– Xin lỗi, dạ làm phiền một lần nữa ạ… Lúc nãy chị có nói là có nghe tiếng của chiếc SL nhưng mà khi đó có hiện tượng như là động đất hay là ngôi nhà có rung không?

Người phụ nữ kinh ngạc nhìn tôi nhưng sau cùng chầm chậm lắc đầu.

– Cám ơn

Tôi mãn nguyện rời khỏi đó. Vừa lúc đó, Akira và Yamagami cũng chạy hết hơi đến nơi. Tôi bật cười nhìn hai thằng bé đang đứng sững ra đó và nói :

– Nếu hỏi nên làm gì giờ thì ta hãy đến cửa hàng văn phòng phẩm và mua phấn trắng nào.

Tôi về nhà cùng Akira và Yamagami, rồi gặp mặt lại tại văn phòng lúc 10 giờ đêm đó. Cả hai đã được gia đình cho phép của ba mẹ đến căn hộ của tôi.

Sau khi tiêu khiển khoảng 2 tiếng , chúng tôi tập trung lại và rời văn phòng. Thời gian tôi đến khu đất trống không xa nơi tôi gặp chiếc SL là 20 phút sau. Chúng tôi ngồi xuống đám cỏ trong khu đất trống. Sau đó chỉ việc chờ đợi.

Akira thầm thì với vẻ lo lắng :

– Liệu đây có thực là nơi mà người tên Kawatani ấy đã lái chiếc SL không?

– Chắc chắn!

Tôi trả lời đầy tự tin.

Yamagami lặng thinh nhìn chăm chú ngõ vào khu đất trống tối tăm. Đã 30 phút trôi qua. Lúc ấy từ xa vang lên tiếng đầu máy hơi nước.

– Đến rồi!

Chúng tôi trườn đi trong đám cỏ để cố ẩn mình. Cuối cùng, khi tôi nghĩ không biết có phải âm thanh của hơi nước phun và tiếng bánh xe nặng nề đang đến gần chăng thì chiếc SL sau cùng đã lộ hình dáng to lớn màu đen đó ở ngõ vào khu đất trống. Akira và Yamagami có thể nghe thấy tiếng nuốt ực không khí của chúng. Khi chiếc SL từ từ vào khu đất, nó thắng lại rồi đỗ ngay chính giữa khu đất. Đó là một chiếc xe lửa chạy bằng hơi nước loại D51 thường được gọi là D51. Một bóng người từ buồng lái bước xuống. Thật ngoài sức tưởng tượng! Đó là một ông lão quá 60 tuổi râu tóc bạc phơ.

Ông lão vừa nhìn chung quanh nghiêng hẳn đầu.

– Lạ thật! Tại sao mình lại đến một nơi như thế này nhỉ?

Tôi cảm thấy một chút hối lỗi. Chúng tôi đã dùng phấn mua ở cửa hàng văn phòng phẩm lúc trưa vẽ thêm điểm giữa chừng con đường rồi từ đó kéo thêm đường phụ dẫn đến khu đất trống này.

Tôi thong thả đứng lên, tiến lại gần ông lão và bắt chuyện:

– Chào cụ. Cụ có phải là cụ Kawatani không ạ?

Ông lão giật mình quay lại nhìn.

– Đúng thế, nhưng mà anh là ai?

– Cháu là người ở gần đây ạ. Tại vì cháu nghe thấy âm thanh của chiếc SL nên đến đây xem. Một chiếc xe thật tuyệt, cụ nhỉ?

Nghe thế, ông lão mỉm cười sung sướng.

– Nó thật dễ thương đấy chứ. Cứ như là con trai tôi vậy.

Không biết từ khi nào Akira và Yamagami đã đến bên cạnh và nhìn chiếc SL một cách sợ sệt.

– Mỗi tối cụ đều cho chiếc SL chạy như thế này ạ?

– Đúng rồi, mỗi tối đấy! Điều đó gần như đã thành lẽ sống của tôi mất rồi.

Ông lão nói lẩm bẩm rồi đột nhiên vội vã bước lên bậc thang của buồng lái.

– Vì không có thời gian nên cáo lỗi nhé! Tại sao mình lạc vào một nơi như thế này nhỉ? Phải sớm quay về nơi xuất phát thôi.

Ông lão quay lại buồng lái, rồi hơi nước màu trắng phun mạnh vào chỗ tôi đứng. Chiếc SL từ từ lăn bánh. Nó vừa quay lại vừa tiến ra khỏi khu đất trống rồi mất hút trong màn đêm.

– Này mọi người có nhận thấy gì không?

Tôi quay lại nhìn Akira và Yamagami đang đứng sững với bộ mặt ngơ ngác.

– Hình như chỉ có hơi nước phun ra, không có chút hơi nóng nào thì phải. Hơn nữa, hãy nhìn cái này nè!

Tôi chỉ tay vào mặt đất nơi chiếc SL vừa mới đỗ. Trên nền đất đen vẫn còn lại y nguyên đường kẻ bằng phấn trắng mà chúng tôi đã vẽ lúc trưa.

– Nếu mà thân xe nặng như thế đè lên thì mặt đất ắt hẳn phải lún xuống chứ nhỉ? Vậy mà điều đó đã không xảy ra. Có nghĩa là chiếc SL đó hoàn toàn không có khối lượng!

Akira liền la lên :

– Thế…thế chẳng phải là nó có thực sao?

– Nên nói sao nhỉ? Có thực, không có thực…Có nghĩa là…

– Ma…ma hả?

Akira và Yamagami run bắn lên như ớn lạnh.

– À, như vậy đó. Cũng có thể nói đó là chiếc SL ảo.

Tôi biết điều đó khi nhớ ra chuyện chiếc SL đã nhắm hướng chạy ào qua. Khi đó tôi đã để ý rằng chiếc SL đã không gây ra một tiếng động nhỏ nào. Vì một thân xe nặng nề đến thế mà chạy hết tốc lực thì đương nhiên chắc chắn sẽ gây ra âm thanh kinh khủng và ắt hẳn những nhà ở hai bên đường sẽ rung rinh như có động đất nhẹ. Thế nhưng, người phụ nữ mà tôi đã hỏi về chuyện đó rõ ràng đã lắc đầu. Do đó tôi biết là chiếc SL đó chẳng qua chỉ là ảo. Và tôi cũng đã hiểu lý do vì sao cha của Yamagami và chúng tôi đã thấy ảo ảnh như thế.

– Dù sao thì ta cũng hãy chợp mắt chút đi đã. Sau đó sẽ đi gặp ông Kawatani lúc nãy. Như thế sẽ hiểu hết mọi chuyện thôi.

Tôi giục bọn Akira ra khỏi khu đất trống. Chúng tôi quay về căn hộ chợp mắt, khoảng 10 giờ chúng tôi thức dậy, ăn sáng qua loa rồi đến nhà của ông lão Kawatani.

Vì hôm nay là Chủ Nhật nên tôi chắc chắn ông ấy có nhà. Và đúng như tôi nghĩ, cánh cửa đã mở ra ngay sau hồi gõ dồn dập. Ông lão Kawatani với râu tóc bạc phơ mà chúng tôi nhận ra ngay đã xuất hiện.

Ông Kawatani nhìn chúng tôi, lộ vẻ mặt ngạc nhiên.

– Có việc gì không các cháu?

Tôi nói :

– Thực ra chúng cháu đến vì chuyện chiếc SL mà cụ cho chạy mỗi tối đấy ạ.

Ông Kawatani có vẻ hơi bất ngờ một chút nhưng ngay lập tức ông nói :

– À, hãy vào nhà đã nào!

Rồi ông dẫn chúng tôi vào phòng.

Đó là một căn phòng rộng khoảng 6 chiếu hơi bẩn một chút, ở góc phòng trải toàn là futon. Có vẻ ông Kawatani đang sống một mình. Vì trên tường có treo bộ đồng phục của người lái tàu đã bạc màu nên tôi mới hỏi thử :

– Hình như trước đây cụ là nhân viên lái tàu SL phải không ạ?

Ông Kawatani gật đầu :

– Đó là chuyện của hơn 10 năm trước rồi.

– Thế nhưng, bây giờ mỗi tối cụ vẫn lái tàu?

– Đúng vậy. Vì những chiếc xe lửa chạy bằng hơi nước đã mất dạng trên toàn cõi Nhật Bản rồi nên lão đâykhông còn gì để làm nữa. Lão đã rất rất buồn nhưng gần đây, lão đã bắt tay làm cái này.

Ông Kawatani cầm lên chiếc gối đang nằm trên tấm futon. Trên chiếc gối ấy có vẽ bằng cách phun khói hình chiếc xe lửa chạy bằng hơi nước D51.

– Mỗi khi gối đầu lên chiếc gối này, lão thấy được giấc mơ có hình ảnh chiếc xe lửa đấy. Lúc đầu, lão đã rất vui sướng. Vì dẫu chỉ là trong mơ nhưng lão đã có thể lên chiếc xe thân yêu ấy. Thế nhưng, dần dần lão cảm thấy không hài lòng nữa. Chiếc xe này được vẽ bằng khói, bất cứ lúc nào trông cũng như có vẻ nó sẽ chạy, nhưng nó hoàn toàn không nhúc nhích chút nào.Lão đã tự hỏi tại sao thế nhỉ, bất chợt lão nghĩ ra. Đó là không có đường ray!

– Vì thế cụ đã vẽ đường ray bằng phấn từ căn phòng này phải không ạ?

– Đúng, đúng đó. Trông giống như trò đùa trẻ con ấy nhỉ, nhưng nó đã chạy rất suôn sẻ. Chiếc xe của lão đã chạy trên đường ray bằng phấn. Lão vô cùng sung sướng. Từ đó, trong giấc mơ hàng đêm lão lên chiếc xe lửa này, cảm giác như đang chạy vòng quanh góc phố.

– À, ra là thế!

Ông Kawatani đột nhiên vỗ hai tay vào đùi.

– Lão nhớ ra rồi! Lúc nãy lão cảm thấy như đã gặp các cháu ở đâu đó rồi. Các cháu là những người đã xuất hiện trong giấc mơ đêm qua của lão!

– Này, rốt cục đã xảy ra chuyện gì vậy?

Akira đã yên lặng nghe nãy giờ, lúc này ngắt lời. Có vẻ như nó không hiểu nguyên nhân.

Tôi quay về phía ông lão và nói :

– Có nghĩa là cha của Yamagami và chúng ta, hơn nữa, cả những người sống gần đây, tất cả đã bị cuốn vào giấc mơ mà cụ Kawatani thấy. Khi chúng ta thấy chiếc SL ở khu đất trống đó là vì chúng ta đã đi vào trong giấc mơ của cụ Kawatani đó. Cho chạy chiếc SL trong mơ thì không sao nhưng tùy trường hợp đã dẫn đến chuyện không mong muốn đó, cụ ạ.

– Thế nghĩa là sao?

Tôi quay sang Yamagami :

– Cha của cậu bé này đã bị cuốn vào giấc mơ của cụ và gây ra tai nạn đấy, thưa cụ! Ông ấy đã không nhận ra chiếc SL của cụ chỉ là ảo và chính vì để tránh bị đụng chính diện, ông đã lạc tay lái và đã tông vào nhà khác.

Sắc mặt ông Kawatani hơi biến sắc trong một thoáng rồi trở nên có vẻ đau khổ.

– Lão không biết là giấc mơ của lão đã gây phiền hà cho mọi người như thế. Lão sẽ cố gắng trong khả năng của lão bồi thường cho cha của cậu bé này.

Sau đó, ông Kawatani xụi vai xuống đầy thất vọng và nói :

– Lão đã trông chờ giấc mơ này hàng đêm, lấy đó làm lẽ sống, nhưng vì chuyện này mà lão không thể thấy giấc mơ ấy được nữa. Dứt khoát phải từ bỏ thôi!

Nói rồi, ông cười buồn bã.

Từ đó trở đi không còn chuyện chiếc SL chạy qua góc phố nữa. Ông Kawatani đã thay chiếc gối khác và không còn thấy giấc mơ về chiếc SL nữa. Nhưng tôi biết rằng ông Kawatani đã thấy lại giấc mơ chỉ một lần duy nhất.

Đó là chuyện vào đúng nửa đêm sau khi chúng tôi gặp ông lão Kawatani. Khi đó, tôi đang tản bộ gần căn hộ của ông Kawatani nhưng tôi đột ngột dừng bước. Đôi tai có thể nghe được cả những âm thanh mà người bình thường không thể nghe được của tôi đã nghe thấy âm thanh khe khẽ của chiếc SL. Đấy là âm thanh có vẻ buồn da diết. Đấy là âm thanh của hơi nước phun yếu ớt. Đúng rồi, ông lão Kawatani lại thấy giấc mơ về chiếc SL rồi! Khi tôi đang nghĩ vậy thì đột nhiên mọi âm thanh đều ngưng bặt. Sau đó, dù tôi có lắng tai nghe đến đâu thì cũng không nghe thấy gì nữa.

Sáng hôm sau, tôi thấy thấp thỏm lo lắng sao đó, bèn thử đi đến nhà ông Kawatani. Khi đó, trước căn hộ của ông Kawatani, xe cấp cứu và xe cảnh sát đang đậu; năm, sáu người đang nhòm sợ sệt vào phòng của ông.

– Xin hỏi có chuyện gì xảy ra vậy?

Đúng lúc có người phụ nữ mà khuôn mặt giống cáo tôi đã có lần gặp, nên tôi đã hỏi thử.

– Không. Đêm qua ở phòng kế bên, nghe có tiếng rên có vẻ khổ sở, tôi để ý thấy. Sáng nay, tôi đã gọi cảnh sát và nhờ họ đến đấy.

Người phụ nữ có khuôn mặt như loài cáo quay sang tôi nói với vẻ mặt tái xanh.

– Nếu thế thì ông lão sống trong căn phòng này đã qua đời rồi. Chắc là nhồi máu cơ tim.

Bất chợt tôi thấy rùng mình.

– Cụ đã qua đời khoảng mấy giờ vậy chị?

– Khoảng mười một giờ đêm qua đấy.

Tôi thong thả gật đầu. Đấy là thời gian đúng lúc âm thanh của chiếc SL hoàn toàn ngưng bặt.

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

@2006-2025 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)