David Wojnarowicz : Untitled (One Day This Kid…) (1990–91)
Đặt một bức ảnh thời thơ ấu bên cạnh lời tiên tri về những tổn thương và định mệnh bất hạnh trong đời sống người đồng tính, …
Muốn dạy con đạo đức bảo nó cứ việc ngó mẹ mày đây nè. Bà nội mày ác thấu trời còn hoàng tử của mẹ mày, tức là cha của mày đó, mắc đi nhậu nhẹt hút chích đánh bạc đá gà, đâu có hưỡn dìu mẹ mày mặc áo xoa-rê bước uyển chuyển trên con đường trải đầy hoa hồng. Lướt thướt xiêm y với chàng, ai xúc cám cho heo ăn? Ai cho con bú? Ai giặt giũ nấu nướng phục vụ cả nhà chồng?
Cơ duyên và chuyện về anh Thọ Với tôi, Đà Lạt là một bước ngoặt vô cùng quan trọng đối với sự nghiệp hội họa, nó chỉ sau …
Một bàn tay hắn đặt trên lưng tôi, hơi ấm chuyền qua làn vải áo. Bàn tay kia hắn vân vê nhè nhẹ những đầu ngón tay tôi. Hắn cao lớn, mang chiếc mặt nạ …
Ta yêu nhau khi tụi gián điệp vây quanh và phát những tờ rơi chia rẽ.
Ta yêu nhau khi những đạo binh kéo đến chật đường, hô vang thù hận: Hãy hạ sát chúng.
tôi phải nói một cái gì đó chứ
nếu không thì, trái đất này sẽ bay lên
hóa thành bướm
vỡ ra ngàn cánh bướm
rằng cũng tốt nếu trái tim ta hóa băng
khả dĩ lục địa nhiệt đới trong ta sẽ mát mẻ từ phần cổ họng trở xuống
nếu nước và máu và mồ hôi không trào khỏi miệng
Kristine Ong Muslim, tác giả nhiều tập truyện ngắn và thơ: Age of Blight ((Unnamed Press, 2016), The Butterfly Dream (Snuggly Books, 2016), We Bury the Landscape (Queen’s Ferry Press, 2012), Grim Series (Popcorn Press, …
Katja tự hỏi: “Mình phải mất bao nhiêu ngày để bơi ra tới biển nhỉ?” Cô không biết được. Cô chỉ đoán chắc là sẽ lâu lắm. Cô chưa bao giờ đến chỗ dòng sông Gauja gặp biển, nên giống như tất cả những nơi chốn chưa được biết tới, nơi đó thật là kỳ diệu. Kỳ diệu bởi nó là ước mơ, là nơi không thể nào đến được.
Tôi đang bước đi trên vỉa hè ngập đầy lá bàng đỏ của Hội An một buổi tối những ngày đầu Xuân năm Kỷ Hợi 2019, bất chợt sực nhớ đến bài thơ đó mà tưởng như không ngớt nghe vọng lại bên tai mình tiếng đại bác từ hơn năm mươi năm về trước.
Vì sao tôi lại có thể nhớ đến bài thơ đó vào lúc này? Có phải vì ngọn đèn vàng hiu hắt thấp thoáng của một chiếc thuyền chài bên chân cầu hay bởi hình dáng cô gái ngồi vò võ bên song cửa một ngõ nhỏ tôi vừa thoáng gặp?
nếu dựa trên phong cách và trường phái điêu khắc hiện đại, các tác phẩm của hai ông cho thấy có nhiều điểm giống nhau ngoài một vài hình thức trang phục và thời điểm sáng tác khác nhau; nhóm tượng của Subirachs được thực hiện năm 1987 tại Barcelona còn các tượng của ông Huệ thì làm vào năm 1961-1963 tại Quảng Trị, Việt Nam
Trong Thời Tái Chế, các vật dụng tưởng mình làm từ vật liệu nguyên bản nên thành thật đến cảm động. Tuy nhiên, tái chế là hành vi phi tự nhiên …. Khi áp lực được cởi bỏ, vật liệu cũ lộ ra, giá trị gốc trở lại, đưa mọi thứ về đúng vị trí của nó, “giờ tất cả đang tự giác đến nơi tập kết để được phân loại, bị tiêu hủy, hoặc đợi tái sinh.”
Ngày ngày họp đảng. Đêm về, các lãnh đạo cùng nhau nấu tiệc lẩu hoành tráng.
Trước, đổ cả nước vào nồi, đun sôi, đậy nắp không cho ai thấy. Thỉnh thoảng nước trào đôi điều bất mãn, xì hơi.
Khóa máu
Và mở ra những lâu đài tội ác
Chủ nghĩa diệt vong nở rộ
Như hoa ơn phước trên bệ thờ dòng giống
Tôi đi xuống hướng sông Seine, một khách du, nhút nhát,
Một thanh niên man di vừa đặt chân tới thủ đô của thế giới.
Chúng tôi nhiều lắm, từ Jassy và Koloshvar, Wilno và Bucharest, Sài Gòn và Marrakesh,
Gió thổi từ Sibêri gió qua đất Tiệp
Những người đàn bà bất mãn đứng trước các cối xay gió
Từ bờ sông Volga đến châu thổ sông Niemen
Vì nạn cưỡng chế đất đai mà nhiều người dân lâm vào cảnh không nhà, tệ hơn nữa không còn phương tiện để sinh sống và nuôi gia đình như những người bị mất đất nông nghiệp. Nhiều người phẫn uất chống đối thì bị đàn áp, bắt bớ, đánh đập. Khiếu kiện thường không được giải quyết, mà chồng chất đó. Nhiều người phẫn uất đã tự
Trí nhớ của tôi thường bội bạc. Hoặc thiên vị. Trong cuộc sống, có biết bao nhiêu sự kiện đã ghi sâu vào ký ức của tôi. Và cũng vô số sự kiện khác trôi qua đời tôi như nước trôi đầu vịt, không để lại dấu vết gì.
[K]hông ai cấm nổi những tiếng “thét câm” làm chứng cho sự có mặt của con người. Đứng dưới chân núi, Sisypha vẫn có thể nhìn lên, kiêu hãnh. Phật tại tâm. Tâm khác nhìn khác. Nhìn khác thì đời khác.
Sau tháng Tư 1975, tôi có dịp gặp gỡ các văn nghệ sĩ từ miền Bắc vào Nam. Những cuộc “gặp” lẫn “gỡ” này, cái đinh đóng vô đầu, vui ít buồn nhiều. Vui, là gặp được những người mình từ lâu mong đợi gặp. Lại khá bàng hoàng khi đụng phải những nhà văn nhà thơ từng là các tác gia được “vang bóng một thời”, nay trở thành những cán bộ tuyên truyền,
Đó là một buổi trưa chiều Cali mưa như trút nước. Bạn bè vẫn kháo nhau rằng có lẽ tác giả đã mang chút …
Định mệnh thuộc về tương lai và chỉ là tên gọi của kết quả do hành động hôm nay và ngày mai tạo thành. Nếu quả thật thi sĩ … có tài năng thật sự, tự động định mệnh tốt đẹp sẽ xảy đến. Đúng như Karl Marx đã nói, không ai có thể ngăn cản bánh xe lịch sử. Có điều, cũng không ai có thể biết bánh xe lăn về đâu và ai đang lăn nó.
Vừa cố buộc sợi dây vào cổ con mèo bà cụ vừa mềm giọng dỗ dành. Như ngày xưa dỗ dành thằng con trai khi nó mới lên ba lên bốn, “Ngoan đi. Về ở với nhà giàu, người ta thương chúng mày.”
Vẫn đùa nghịch như mọi khi, hai con mèo dụi đầu vào nhau. Chúng nó thích vật nhau, ngã lăn vòng vòng rồi một đứa chạy, đứa kia đuổi bắt.
Bốn người bạn leo núi
Bốn đứa bé Qui Nhơn
Sau gần nửa thế kỷ
em hãy dựng xong cây nêu rồi đi
gái xuân. mả tổ với thuồng luồng
một gã thành hoàng kiêm thổ địa
bánh trái nứt mắt hết còn gì
Em tình nương cũ xì em tình nhơn mới rợi em nào cũng nói đợi mà nỏ thấy em đâu yêu mới giập bã trầu đòi đâm đơn li dị tình mới tới chớn thủy…
Sáng nay
tôi bước những bước chân thật xanh
và thật bình yên
trên ngọn đồi phía sau nhà.
Bình Luận mới