Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Vẫn Lặng Lẽ Nói, Không Có Gì Cả

 

 

 

tôi phải nói một cái gì đó chứ
nếu không thì, trái đất này sẽ bay lên
hóa thành bướm
vỡ ra ngàn cánh bướm
chút sắc mầu xuân tới muộn

thật ra, tôi nghĩ, không cần nói
hát lên cho đồi xanh xanh hơn mây trắng
mưa vừa rơi hôm qua
rơi xuống đất không ướt đất
ướt trái tim mùa đông còn sống

thôi ngẫm nghĩ về buổi sáng
hàng trăm nghìn buổi tối ca nhạc dạ vũ
gió đi qua những tấm lòng trẻ dại
như biết yêu lần đầu
yêu nhiều lần vẫn như lần đầu

chờ người, múc dòng nước đang trôi
chút mặt trời tan nhanh trong nước
con nai vàng trong rừng
trong đôi mắt giấu sau đôi mắt kính
giấu người tình yêu không dám nói

đặt tay vào góc phố
bàn chân đã đi rất xa hiên ngoài
còn chút thiên thu vờ vĩnh sót lại
ngắm trái tim trầy trụa vì sốt
vẫn lặng lẽ nói, không có gì cả

kia là nơi đã ngừng lại
chẳng còn ai qua lại nơi ấy nữa
mảnh trời ai vẽ tiều tụy trong gương soi
vỡ ra trăm nghìn giọt nước mắt
chẳng bao giờ rơi xuống nữa

 

 

 

.

bài đã đăng của Trần Nguyên Đán


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)