Trang chính » Dịch Thuật, Sáng Tác, Sang Việt ngữ, Thơ Email bài này

Đi vòng qua rue Descartes


♦ Chuyển ngữ:
0 bình luận ♦ 14.02.2019

 

 

 

Đi vòng qua rue Descartes,
Tôi đi xuống hướng sông Seine, một khách du, nhút nhát,
Một thanh niên man di vừa đặt chân tới thủ đô của thế giới.

Chúng tôi nhiều lắm, từ Jassy và Koloshvar, Wilno và Bucharest,
               Sài Gòn và Marrakesh,
Chút xấu hổ khi nhớ tới phong tục và tập quán xứ sở chúng tôi,
Những gì nên giữ riêng, không ai ở đây cần biết tới:
Vỗ tay gọi tôi tớ, những cô nhỏ chân đất kíp gấp chạy,
Chia thức ăn với những câu niệm chú,
Những kinh cầu chủ nhà và gia đình hiệp nhất đồng xướng.

Tôi đã bỏ những quận trấn phủ mây sau lưng,
Tôi bước vào phổ quát đại đồng, chói ngời và khát vọng.

Không mấy lâu đâu, nhiều người từ Jassy và Koloshvar, hay
             Sài Gòn hay Marrakesh,
Sẽ bị giết bởi những kẻ muốn dẹp bỏ những phong tục ở những xứ sở cũ càng đó.

Không mấy lâu đâu, những kẻ  cùng thời sẽ  lên giành lấy quyền hành
Sẽ giết người, nhân danh những tư tưởng đẹp đẽ, đại đồng.

Trong khi đó thành phố này cư xử theo thuần nhiên,
Rì rào tiếng cười khàn trong bóng tối,
Nướng bánh mì ổ dài, đổ rượu vào vại đất thó,
Mua con cá, trái chanh, cụm tỏi ở chợ họp bên đường,
Dửng dưng như nó vốn là vậy chắng vị danh dự, sự lớn lao, đỉnh vinh quang,
             hay nhục thua kém
Bởi vì những thứ này đã làm xong và đã tự chuyển hóa
Thành những tượng đài vô danh tính
Thành những cung khúc thầm thì, những thức điệu ngôn ngữ.   

Tôi lại tựa vào đá vệ đường granít thô, những tảng,
Lại làm như mới quay về sau khi đi qua ngục sâu trần thế  
Bất ngờ thấy trong ánh sáng vòng quay mùa màng lảo đảo,
Những đế quốc một thời sụp đổ, và những ai từng sống nay đã ma thiên cổ.  

Không có thủ đô của thế giới, không ở đây mà cũng chẳng nơi đâu nữa,
Và những phong tục bị phá bỏ thì được sống lại, lại mang tên tuổi bình dị một thuở
Và bây giờ thì tôi biết thời gian của những thế hệ con người 
             không hề giống thời gian của trái đất.

Và trong những trọng tội tôi đã phạm, tôi còn nhớ nguyên xi một rõ nhất:
Một ngày kia khi lầm lụi đi men một khe nước đường rừng,
tôi đã đẩy một tảng đá xuống một con rắn nước khoanh tròn trên cỏ.

Và, điều tôi đã gặp trong đời thì quả là hình phạt xứng đáng
Tới, không chóng thì chầy, phải tới , với kẻ đã phạm một taboo.

 

 

* Từ bản Anh ngữ của Renata Gorczynski và Robert Hass, “Bypassing rue Descartes”, trong The Vintage Book of Contemporary World Poetry do J. D. McClatchy biên tập, 1996

bài đã đăng của Czeslaw Milosz


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)