Khai trương vào tháng 6 năm 2019, The Plinth là không gian nghệ thuật đầu tiên trong khu vực đường cao tuyến High Line, giao giữa Đường 30 và Đại lộ 10, với tầm …
Khi được hỏi sau này ra trường làm gì, các sinh viên trả lời muốn trở thành ngôi sao Hàn Quốc, đi dự liên hoan phim Cannes, muốn du học nước ngoài, sau vài năm về làm thẩm phán hoặc đại biểu quốc hội.
Sau trận Đại Hồng Thủy, mọi người đều chết, trừ một người đàn ông da đen thuộc giống khỏe mạnh nhất. Là người cuối cùng, anh phải mang theo trên người tất cả những gì còn lại.
Trên cái bếp đổ nát của nhà anh do bị máy bay Assad bỏ bom, người họa sĩ và hai người bạn thực hiện một bức tranh tường cao 8 feet, tức 2.4 mét, để tỏ tình đoàn kết với niềm đau của những người bên Mỹ. Bức tranh vẽ khuôn mặt khắc khổ hằn đau đớn của nạn nhân Floyd, kèm theo câu van xin “Tôi không thể thở” của ông ta.
Tôi bắt đầu cảm thấy sợ đứa nhỏ này, dù biết nó là con trai tôi. Mang một đứa nhỏ kỳ quái như thế sau lưng, tôi linh tính chuyện không hay sắp xảy đến. Tôi nhìn quanh quất…
Không lẽ đây là định mệnh của chúng tôi?
Không lẽ màu đen và sự mất mát
là hai màu tương đồng ở nước Mỹ?
Nếu Malcolm đã không thể sửa được nó,
nếu Martin đã không thể sửa được nó,
Thắc mắc nổi bật, giữa mùa đại dịch, tràn ngập lời khuyên phải rửa tay thật sạch, nhiều lần mỗi ngày, phải đeo khẩu trang để tránh lây nhiễm theo đường miệng, trong khi Tin Mừng mô tả Chúa chữa bệnh bằng cách nhổ bọt xuống đất, lấy ngón tay di di để bọt với đất thành chất dẻo như bùn, rồi bôi lên mắt bệnh nhân. Chữa bệnh kiểu gì mà có vẻ mất vệ sinh, kỳ cục vậy?
Một người chồng bất ngờ về nhà lúc ban trưa, nhìn thấy vợ mình nằm trên giường với một người đàn ông khác, cả hai gần như trần truồng. Người chồng thản nhiên băng qua …
làm một người Mỹ vừa là một món quà tặng vừa là một bổn phận. (…) Nếu ta có một nhà lãnh đạo thực thụ, bà ta đã lưu ý chúng ta tới thỏa ước và mục tiêu chung của chúng ta. Mỹ quốc là một quốc gia đa chủng, chúng ta đến với nhau do cùng chung một viễn kiến hơn là cùng một quá khứ [nhấn mạnh của người dịch].
Tưởng nhớ nhà thơ Tô Thùy Yên
Nhà thơ, trong quân đội Việt Nam Cộng Hòa ông mang cấp bậc thiếu tá, và tôi lúc đó em chỉ yêu anh binh nhì.– Cậu không có …
Những ngọn sóng đổ
kéo lui rồi đổ tiếp
nghe như tiếng đất rền
từ một thú lớn giậm chân*
Con cơ trái tim đảo qua đảo lại những mẫu tự, quay một vòng, ngừng lại ngay chữ E. Tôi lẩm bẩm, S, A, R, T, R,…E, Sartre? Giê Pi Sạc? Tôi hỏi. Rồi tôi …
Đọc tin tức trong mùa dịch không phải dễ
Có khi đọc xong tôi cầm lên
Như cầm trong tay trang thiết bị tinh vi mới nhất
Tôi lắp ráp nó vào kẽ hở
ngay khi đấy giả như
bỗng có phép mầu tôi
biến- tiếng ken két của
vòng quay luân hồi vang
vang ai yếu bóng vía
tưởng tiếng các mảnh kim
loại từ cái thành ngữ
Không gì ngạc nhiên khi cuộc săn lùng này dẫn cô
đến thú truy tìm những cô gái mũi thon trán cao.
Cũng chẳng gì lạ khi cô chợt nhận ra những thứ bôi ngoài da
không hữu hiệu và nhanh chóng bằng thuốc uống.
Em sắp chết, cô nói với giọng nhỏ nhẹ. Mái tóc dài mượt trải ngang trên gối, tạo khung cho khuôn mặt trái xoan mềm mại. Hai gò má trắng tinh khiết ẩn chút màu hồng ấm áp, và với đôi môi màu đỏ, khó mà nghĩ rằng cô ta sắp mất
Nếu bị bạn bất ngờ hỏi, “Bầu trời hôm nay màu gì?”, ông ấy sẽ phải lúng túng mất một vài giây mới có thể trả lời bạn, và thông thường những câu trả lời của ông sau đó đều không chính xác. Đôi khi để khỏi mất thì giờ, ông sẽ nói ngay bầu trời có màu xám tro
Ký ức tập thể của họ bắt đầu khai quật những điển tích mà họ đã từng đọc từ thời thơ ấu, những điển tích sâu kín và bí hiểm như vô thức, như chuyện Tôn Ngộ Không nhảy vạn dặm nhưng vẫn không thoát khỏi bàn tay năm ngón kiên cố như núi rừng của Đức Phật Như Lai. Họ nghĩ đến thảm kịch Macbeth không thoát được “rừng” Birnam biết đi ….
(ảnh: VL)
Trong giấc mơ nàng bảo. Nếu anh ngủ được trong đêm nay, anh sẽ thấy điều anh hằng mơ ước. Hai trăng sáng nằm cạnh nhau trên biển?
Cả ngày, hắn nôn nóng khi …
Cái không-còn đã có mặt, đến cùng với niềm sợ hãi, đã từng
nhẹ thênh, và không
như chân mù mò dọc biển vỡ, trong thân tôi đã sống qua
cái chưa-là mất mát
Harux và Harix đã quyết định không ra khỏi giường nữa: Họ yêu nhau điên cuồng và không thể rời nhau hơn sáu mươi hay bảy mươi xăng-ti-mét. Thế nên hay nhất là họ nằm luôn trên giường, không đếm xỉa gì đến những cú điện thoại từ thế giới bên ngoài nữa. Cái điện thoại vẫn nằm đó,
LTS: Có lẽ một số độc giả khi đọc truyện này sẽ không hiểu vì sao Da Màu đăng truyện này. Có lẽ chúng tôi thấy thú vị khi nhìn được những ý tưởng chạy …
Chúng tôi có một cây hạt dẻ trong vườn, đứng ở góc giữa hai căn nhà và vươn cao hơn hai mươi mét, cũng có thể lên tới hai mươi lăm. Những nhánh cây dài nhất ít ra cũng tầm mười mét, và một trong những việc đầu tiên tôi làm…
Tôi, người lữ khách, quen sống trong cơ hàn.
Lạnh lùng bước trong phù du một cõi.
Chờ về đến chốn ấy, nơi đất thơm, gió lành.
Để đánh tháo cho kẻ giết người, Hải bị bắt chết thế. Dù không có bằng chứng về cái chết bị đập đầu cắt cổ của hai cô gái ở bưu điện Cầu Voi, dù …
Tội ác bị phát hiện vào sáng sớm. Chẳng mấy chốc ai cũng nói đến sự man rợ của nó. Tôi vẫn không thể tìm được chỗ trốn bởi vì nguyên khu này đầy những …
Giáo Hoàng Francis cố trở lại với tinh thần Tin Mừng nguyên thủy, do chính Chúa Giê Su rao giảng từ hai ngàn năm trước. Tổng Giám Mục Nguyễn Năng, tuy sống ở VN, nhưng có tư tưởng rất gần với Giáo Hoàng …. Về Linh Mục Minh Anh của Giáo Phận Huế, nếu sống ở Mỹ, Ngài có nhiều triển vọng được mời làm Cha Linh Hướng cho Tổng Thống Trump.
Bức tường vỡ nátVách gỗ xanh đã mụcTôi bỏ lại hơn bốn mươi nămKhông biết chiếc ghế còn chờCửa sổ còn rọi vào nắng ấm Ngồi trên chiếc ghế xưaNhảy múa bên khung cửaĐã nghĩ …
máy đánh chữ ở cữ
cây bút chờ chực giấy tùy thân chứng minh ruột thịt
những toán bụi năm cũ vẫn không ngừng quấn quýt khổ chủ
người gác dan thời gian nhoài tay vỗ vai hy vọng vừa gãy một góc hông
Bình Luận mới