Khai trương vào tháng 6 năm 2019, The Plinth là không gian nghệ thuật đầu tiên trong khu vực đường cao tuyến High Line, giao giữa Đường 30 và Đại lộ 10, với tầm …
Dẫn ra các ví dụ trên để thấy rằng tiếng Việt là của người Việt, không có Bắc Trung Nam chi cả, và chỉ vì duyên cớ nào đó mà đem lòng oán ghét những “từ” này “từ” nọ thì kể cũng bất công và tội tình cho chữ nghĩa. Hãy trả ngôn ngữ về vị trí độc lập như nó đã từng.
Điều an ủi là các từ ngữ “tiếng Việt cũ” thế nào cũng còn tìm thấy được trong các bộ tự điển tiếng Việt về sau này, với chú thích là… “từ cũ” hay “từ cổ”. Dù sao, việc “tử thủ” ngôn ngữ “tiếng Việt cũ” của những “người lính già” cũng là hành động dũng cảm đáng ca ngợi, và ít ra cũng đã “can trường trong chiến bại”.
Ngày cựa mình rất khẽ
có tiếng đập cánh chim
mơ hồ giầy ai bước
trên chiếc lá vừa rơi
Mùa thu đến thật rồi!
Kà Tum! Kà Tum!
hương đã tắt
lối?
mồ đâu?
lau trắng khóc chiều mưa
biên giới
lặng
Tóm lại, tôi nghĩ, loại âm nhạc thời thượng không dành riêng cho giọng ca hay ca sĩ nào. Quan trọng ở chỗ, người ca sĩ có đem lại xúc cảm cho người thưởng ngoạn hay không. Mà, đã là xúc cảm, thì rất riêng tư và không lẽ gì lại có sự khác biệt thấp cao, hay dở…
Cảm xúc của tôi, người tuổi con mèo, là vậy đó.
Bài này viết cho mạng Da Màu, trả lời thắc mắc của vài bạn đọc Da Màu về ngôn ngữ. Nó chỉ có nội dung ngôn ngữ học thuần túy, từ tốn đóng khung trong việc chữ nghĩa. Vô bổ cho nhiều người.
Hỡi nàng ơi. Hỡi nàng ơi.
Gặp nhau từ tiếng rụng rơi điêu tàn
Lũ mình tựa một lũ ngan
Vừa qua phè phỡn vừa than thân phù
Đối diện coast hotel
[khách sạn tôi vừa mới trả phòng]
– ngồi bên trong quán café
ngay cạnh cửa ra
vào.
Chúng nhất thiết cần sự thay đổi
Để chết chóc vượt lên. Tựu thành
Quan tài hình dép
They inevitably need change
For death to prevail. Achieving
Coffins in the shape of sandals
Đó là một lần duy nhất tôi có thể thong thả ngồi uống nước chè xanh, trò chuyện với anh, tại nhà riêng của anh, được nhìn thấy anh trong bộ quần áo bình dị mặc ở nhà và được ngắm nhìn hai bức tranh sơn dầu rất đẹp của họa sĩ Đinh Cường và hoạ sĩ Rừng mà anh đã treo trang trọng trên bức tường đối diện với salon chúng tôi đang ngồi.
Máu trong người lão cơ chừng đã trào hết ra khóe mắt. Người cứ lạnh dần, lạnh dần, lạnh dần. Gan ruột lão bỗng cuộn lên, sôi ùng ục rồi một thứ nước đắng chát trào ra miệng lão. Người lão lúc này cơ chừng đã cạn hết máu, có cảm giác như đang khô dần, khô dần và bắt đầu nổi lên như chiếc phao. Lão chẳng thể nào điều khiển hai chân mình nữa!
Phân cực ruồi Bắc ruồi Nam
Xếp hạng ruồi trâu, ruồi cá mập
Chuyển ngân cánh ruồi siêu vi
Buôn tài nguyên xuyên lục địa
Nặn óc nặn hồn chỉ để ra mắt trong có hai mươi bốn tiếng thôi ư? Đừng tưởng, rồi cả cuốn sách nữa trước sau gì rồi cũng lên mạng thôi. Nhưng như vậy chẳng còn hơn là khum lưng in ấn rồi mang ra phát không sao? Có khi còn tốn cả tiền tem nữa, để biếu người xa.
Vật liệu sáng tác của ông đến từ các sản phẩm tiêu dùng thông dụng trong nhân gian, được sản xuất hàng loạt, tính chất tiện dụng, dễ tìm kiếm, rẻ tiền, màu sắc bắt mắt,… những thứ mà giới yêu thích nghệ thuật, giới có mắt thẩm mỹ thường coi thường và khinh rẻ…
Tổ chức của những người yêu nước ghét nhân dân
Tập đoàn man rợ vì an ninh tổ quốc
hanhhungchuyennghiep.vn.com
Ném đá giấu tay, Inc.
Vào năm 2005, có khoảng 1,785 bản tường trình việc mất trộm nghệ phẩm tại các nơi thờ phượng, phần lớn tại Ý, Pháp và Nga. Tuy con số này chỉ bằng nửa con số trộm cắp cùng loại xẩy ra tại các tư gia, nhưng là một con số quá lớn so với chỉ có 281 vụ tại các viện bảo tàng và 232 vụ tại các phòng triển lãm và buôn bán nghệ phẩm.
Đúng vào dịp kỷ niệm 70 năm ngày mất nhà văn Vũ Trọng Phụng, thời gian gần đây lại rộ lên thông tin trên các trang báo về việc một người có tên Vũ Trọng Khanh tự xưng là con trai duy nhất của nhà văn còn sống tại nước ngoài. Sự kiện này đã làm cho ông Nghiêm Xuân Sơn là chồng của bà Vũ Mỵ Hằng – con gái độc nhất của nhà văn Vũ Trọng Phụng hết sức tức giận…
đồi nhọn thả gai đâm rách khói chim dệt tranh bầy xỏ mũi thưa; sáng uống sương và đêm nuốt sao tôi quỳ trên sỏi nhọn khấn thầm trời thương tôi trời đừng gió máy (bão đầu non một giây bẻ gập đúng trăm vạn đóa thơm tho); tôi đã cam phận cúc cung sáng chiều viếng thăm khuya về chui vào mộng…
con nước không bao giờ kịp lớn
(như tiếng đàn kìm nấc đâu đó
không bao giờ thôi tức tưởi)
chiều tôi đi nhặt nhạnh lại mình
những xác vỡ loang loang
Một sáng tác thơ đặc sắc đến rùng mình! Đọc bài trên phongdiep.net, tôi cũng bị “ám ảnh” theo người bình, và thấy nó ánh lên một thứ “thi pháp” khác lạ. Khác lạ, không chỉ với thơ phương Đông (điều quá rõ!) mà có lẽ cả trong thơ phương Tây.
Như cái bến phà Mỹ Thuận vậy đó, tôi đã đi qua lần đầu đâu thuở chín mười tuổi rồi cứ nhớ hoài mặc dầu sau này, lớn lên đã qua không biết bao nhiêu là bến đợi khác. Có một cái gì lạ lắm như nối kết tôi, thằng con trai sinh ra và lớn lên ở bên này sông cứ nhìn ngó bên kia sông như chót đỉnh của một giấc mơ phiêu lãng.
khi người đàn ông ngủ một mình
trong bóng tối
không thấy mình khóc
không biết mình khóc
đôi mắt biết
You walk in the evening / Em đi trong chiều
A life without solace / Một đời khôn nguôi
A life of private yearning / Một đời riêng ai mong ai
Không phải ngẫu nhiên mà người ta có cảm giác được gợi nhớ đến Paul Celan …, Xích đu hơi thở (Atemschaukel), phát thệ một trại lao động thuộc Nga cho người Lỗ mã ni với những ẩn dụ như “thiên thần đói” hay “cái xẻng tim”. Tiếng Đức của HM, [như của Celan], không liên kết với văn chương liên bang Đức.
…là tất cả những gì có trong đầu 1 nhà thơ nhằm phục vụ cho việc ra đời 1 tác phẩm, nói ngắn gọn thơ là 1 ý niệm về trò chơi và người chơi làm thế nào càng bày được nhiều trò càng thành công. Quan niệm của một nhà thơ về thơ chỉ được bắt đầu từ khi tác phẩm chuẩn bị thành hình và nó biến mất ngay khi tác phẩm kết thúc.
Chọn một niềm đau. Mỗi ngày
Để sẻ chia với thế giới
Dân tộc này
Choose a death. Each day
In the eyes of the regime
To be free
đòi lên phố núi đường treo mỏ
hồn muôn dặm nhớ con đèo chênh vênh váo
sương nguồn gội thẳm đá xanh um
lạnh chừng vạn kiếp trở mình trong rêu rác
Bình Luận mới