những góc tối phọt phều sắc dục
kịch diễn không lời
treo màu giả đạo đức
panô đầu lưỡi
diễu khắp phố, phường
những ngày sương quạnh
vệt đời
lạnh, khô
màn chưa hạ,
bao giờ?
có điều không thể
lại có thể, không rời
có ngày đã như thế
là đêm – giữa – ngày, trôi
có bộ lạc man dã
ngự giữa toà tháp cao
phủ trăm năm tối ám
đất bằng dậy ba đào
điếm nhục màu trung cổ
mạ, loà che tang thương
có điều có thể
lại không thể,
bây giờ.
Kà Tum! Kà Tum!
mồ chôn bao oan nghiệt
ta trở về tìm lại sói đồng hoang
Kà Tum! Kà Tum!
hương đã tắt
lối?
mồ đâu?
lau trắng khóc chiều mưa
biên giới
lặng
hỡi bạn ta ơi,
cỏ xanh che chỗ nằm cô độc!
trong trí tưởng khôn nguôi
xin một buổi quay về
Kà Tum! Kà Tum!
bên vệ đường tóc trắng phất phơ bay
giọt nước mắt chảy vào trong
lòng mình mềm nhũn!
mộ xưa đâu?
máu nào phai dĩ vãng
Kà Tum!
không sinh ly, lòng sao tử biệt
tận đáy lòng, xương trắng – nợ ai vay?
.