Bài đã đăng của Phan Thành Minh
Tôi, em & thơ ♦ Thông điệp cho một ngày
Khi con muỗi ngu đần cắn em rất say
Anh để nó thành ngân hàng máu
Không ai dám cả gan làm em giật mình… nổi cáu
Đành để nó phây phây thưởng thức cái hàm hồ
Vinh quang thuộc về Venus
Cửa ải nào em qua không sợ hãi
Con thú dễ thương trốn trong thơ anh
Cởi trần băng qua mùa xuân
Em không phải người tình tuyệt vọng
Không phải nô lệ của đàn ông
Thực tế ♦ Sống với điều đã mất ♦ Khoảnh khắc tịnh
Này sóng nhé
Bạo tàn không có cửa
Qua thế thời chẳng thể còn đâu
Này lúa nhé
Cứ xanh và kiêu hãnh
Cỏ biết hiên ngang vượt mọi thăng trầm

Bình Luận mới