Cửa ải nào em qua không sợ hãi
Con thú dễ thương trốn trong thơ anh
Cởi trần băng qua mùa xuân
Em không phải người tình tuyệt vọng
Không phải nô lệ của đàn ông
Giấy rách chưa hẳn đã cũ
Thấp kém bởi cái nhìn phiến diện
Mở hết ba vòng đổi lấy vinh quang
Vú đá nghìn năm còn mê đắm
Trốn trong nếp nhăn trên mặt
Thời gian trầy xước suy tư
Cha thấy mình có lỗi
Cửa ải nào em qua không sợ hãi
Không để lại dấu chân
Venus chặt tay để được cởi trần
.