Khai trương vào tháng 6 năm 2019, The Plinth là không gian nghệ thuật đầu tiên trong khu vực đường cao tuyến High Line, giao giữa Đường 30 và Đại lộ 10, với tầm …
những khó khăn của những phụ nữ cùng thế hệ được biểu lộ với những hình hài xiêu vẹo, những thân hình tự biến dạng cong queo trong khi cưu mang những thân thể khác cũng bị bóp méo như thế—một lời bình phẩm về những đòi hỏi cũ xưa áp đặt vào đời sống của phụ nữ …
Một hôm nhận ra đời ta rất Sàigòn
Trong vực xoáy khổng lồ thiếu giọt hi vọng
Sàigòn hiện diện, Sàigòn lãng quên
Từng dự định hối thúc thay đổi
Như quán nhỏ chờ cơn mưa lớn
Tan chảy và bừng sáng từng hạt người trên đại lộ
bây giờ hoặc là chẳng
bao giờ ta tìm thấy
nỗi ấm áp cách xa.
tĩnh lặng của sự chết
nghĩa là sống êm vui.
Ông bị lãng quên suốt bốn thế kỉ vì “tính khai sáng” trong hội họa của Rafael, Rubens, Boucher (và thậm chí tới cả Mondrian, Kandinsky…) đã thuyết phục cái ham muốn hướng tới vẻ đẹp thần thánh cao siêu, tuyệt đối, hài hoà của công chúng.
Quả cấm không hẳn có màu đỏ. Hình như nó cũng không tròn lẳn. Cũng có thể nó trong suốt như pha lê. Chuyện ăn quả cấm đó đã xảy ra lâu quá rồi. Eva không còn nhớ rõ hình thù của quả cấm nữa. Eva cũng không nhớ ai là người cắn miếng đầu tiên.
Cửa ải nào em qua không sợ hãi
Con thú dễ thương trốn trong thơ anh
Cởi trần băng qua mùa xuân
Em không phải người tình tuyệt vọng
Không phải nô lệ của đàn ông
Chỉ một cái giã là nát đầu
Chỉ một cú xô là gãy xương
Chỉ một cái đập là bẹp giúm tình thương
Chỉ một chi tiết là kết án
Chỉ một câu cười là chụp mũ
Tôn giáo ngày càng đánh mất cái thẩm quyền kinh nghiệm về cận tử cũng như thấu thị về cảnh giới bên kia cõi chết của mình ngay khi nó nắm trong tay lưỡi gươm quyền lực, nhất là các tôn giáo có tổ chức như Do thái, Kitô giáo…
Hồi ấy tôi hay nói về cái máy có chương trình “chín mươi giây” với cô chủ, nhưng cô lừng chừng không muốn thử. “Có thấy ai sử dụng đâu,” cô nói. Bao lần tôi đã mời gọi cô. Chẳng xa xôi gì. Chỉ cần một bước qua phía bên phải của bức vách mỏng, và cửa phòng tôi luôn mở rộng. Nhưng hắn là cái rào cản. Hắn không muốn tôi chia sẻ công việc phục vụ cô. Tôi biết hắn muốn chế ngự cô hoàn toàn.
bụng lép
con khóc eo sèo
tên còn không nhớ
nhớ chi cái nớ dựng ngược lên!
Chúng ta
Những cư dân không được đón chào
Gió chiều nào
Ta tào lao chiều ấy
Nhìn Gã là thấy nụ cười …. Trong nhà thờ, nhìn thấy Gã, tôi thấy tôi bớt buồn hơn. Cũng cảm thấy an tâm hơn. Tôi thấy tôi cười nhiều hơn. Như hoàn cảnh Gã mà còn cười được, thì tại sao mình phải khóc?
Những vòng hoa trắng, những lời tiếc thương… Không, tôi không muốn được tiếc thương, tôi không muốn được tưởng nhớ. Tôi muốn, trời ơi, tôi muốn hiện hữu, tôi muốn có mặt ở đây, hôm nay, và mãi mãi. Tôi muốn được có mặt, dù là có mặt để mà khổ đau. Tôi sợ hư vô…
Một hôm, chợt x và y không
muốn vẫn là x và y nữa.
Chúng muốn hóa thân thành những x1,
y1, thành những x và những y
Khi anh nói về khổ đau
Em hiểu anh đã mệt;
Người ta cứ muốn anh thế
để họ tin họ sẽ hiểu thêm chút gì
về mất mát.
Bài viết này muốn đóng góp một vài ý nhỏ vào câu chuyện ngôn ngữ được thảo luận trong thời gian qua trên diễn đàn Da Màu. Đặc biệt, tôi cũng muốn chia sẻ và bổ túc một số những suy nghĩ được trình bày trong bài “Ngôn Ngữ Ngậm Ngùi” của anh Lê Hữu.
“Tự họa với Shiva” là điệu múa của một thứ ý thức muốn chiếu dọi vào thực tại trên cái nền những tiếng trống bập bùng của hiện thực. Trong ý nghĩa ấy, họa sĩ đã từng bộc lộ : “Chúng ta mắc nợ quá nhiều từ đời sống, từ lịch sử, văn hóa. . .”.
im là tiếng hát không phát ra từ môi của chàng trai
líu lo những giác quan khác
lặng là cảm xúc cô gái đang ăn kí ức
im lặng để nghe trầy xước trong veo
Người đàn bà mỉm cười “Khi nào con biết nói dối con sẽ hiểu”. “Thế khi nào con biết nói dối hở mẹ”. Người đàn bà khẽ nói “khi con biết rằng bấy lâu nay con chưa hề nói dối”. “Thế khi nào con biết hở mẹ”. “Mẹ không biết, có lẽ khi nào con không muốn trồng cúc ở hình tròn đằng kia nữa, có lẽ khi đó con sẽ thích trồng hoa nhài hoặc loại hoa nào đó”. “
Khởi đi từ những truyện ngắn đầu tay thời còn nằm ở Quán Văn, HNT bỗng trở nên một hiện tượng văn chương thời thượng. Truyện HNT thu hút độc giả mọi giới, ở khắp mọi nơi, sau đó. Ngay cả làng văn lớn bé cũng xúm nhau lại khen chàng nức nở
thành phố chúng ta đang sống bận rộn chi tiết sân khấu / điện ảnh / đôi
lúc thơ / hiện đại / sến… tổng thể như đại cảnh
cơn mưa chiều lưu trú cảm hứng vũ điệu đường phố
hành trình không dằng dặc vẫn ngoằn ngèo / nhấp nhô / bọc hậu…
Đêm qua, tôi mơ thấy rong rêu mọc ra từ tai, từ mắt, từ hoàng thành cố nội nỗi buồn thương
Tôi thấy tôi mang tự do dấu nhẹm trên giường
Rồi buộc nút giữ gìn như báu vật
Một điều quan trọng khác cũng nên nhấn mạnh để đánh tan những hiểu biết sai lầm: chúng ta tưởng rǎ̀ng những kẻ sống trên này là được chọn lựa nhờ lối xử sự tốt đẹp đối với đồng loại và việc lên đến đây như là phần thưởng họ nhận được của đấng quyền nǎng. Không, tạo hóa không xây dựng thế gian trên cǎn bản luân lý mà trên cǎn bản hợp lý…
Xếp tập thơ lại, tôi bần thần cả một buổi chiều. Và bỗng nhiên, một câu thơ của Vũ Hoàng Chương – dịch Hoàng hạc lâu của Thôi Hiệu- hiện về trong trí nhớ: “Đừng giục cơn sầu nữa sóng ơi” (Yên ba giang thượng sử nhân sầu)!
trâm sừng xỏ then ngang bóp gồng tóc bắp cải cài hoa sim hoa sứ chân bước rung ken vòng xâu bạc chênh choang các nường sơn cước da trắng hơn măng nứa bóc vỏ lưng quảy gùi mây đung đinh guồng nước xay gạo gỗ thâm quây cuồng gầu sòng leo lẻo thò tay bắt cá còn được…
Đốt cháy điếu thuốc cuối cùng này đi
rồi mình đưa nhau về
qua những con phố ê hề lô cốt
những hàng me non mới mọc
lá lấm lem mưa ướt đầu mùa
Bình Luận mới