Trang chính » Chụp và Chép, Sáng Tác, Thơ Email bài này

B35

 

 

gat_tan

 

Đốt cháy điếu thuốc cuối cùng này đi
rồi mình đưa nhau về
qua những con phố ê hề lô cốt
những hàng me non mới mọc
lá lấm lem mưa ướt đầu mùa
chẳng có gì là của ta tất cả

Chúng ta cần bao lâu
đứng trước thời gian không có quyền ngã giá
triệu triệu vì lân tinh trốn biệt
những tấm biển giao giữa ngã tư chằng chịt
cũng vờ vĩnh kênh đầu

Chúng ta còn gì cho nhau
không tuổi trẻ và không xuất xứ
Lòng tay cháy điếu cuối cùng hút dở
đóm tàn lóe đỏ
một hơi dài

Mình về đi
đợi tiếp ngày mai
dù điếu thuốc cuối cùng đã hết
Và vỏ bao xanh
đã vứt xuống kinh rồi…
 

13th Jul 09

 

 

.

bài đã đăng của Phạm Thị Điệp Giang


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)