Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

Miền cỏ lào

2 bình luận ♦ 30.10.2009

 

– Này!!! sao không giả lời tôi!!!

M vẫn bước phăng dù nghe rõ mồn một tiếng ai đó gọi sau lưng. Vượt qua hết bãi cỏ tranh đã vàng úa, phía trước là một triền đồi thoai thoải, cây cối bị đốt sạch, trơ ra những gốc đen kịt còn rỉ khói. Chân M có vẻ rã rời. Nó vẫn bước tiếp. Vượt qua hết triền đồi, M hướng mắt xa xăm về hướng tây. Từ chỗ M đứng, cỏ lào mọc trải dài tới tít dãy núi trước mặt. M nghe thấy trong gió có tiếng ai đó hú dài. Nó dỏng tai một hồi rồi lại chăm chú vào vùng cỏ lào dầy đặc phía trước. M biết thể nào cũng có ngày hôm nay. Mặt trời phía tây đỏ như mặt gã say rượu.

M bắt đầu cởi quần áo. Nó tiếp tục đi sâu vào vùng cỏ lào. Những cây cỏ lào cao lút tầm với, khô khốc, trụi lá. M bị chìm ngập trong vùng cỏ lào. Nó không thể nhìn thấy gì xung quanh ngoài những thân cây khô đang kêu lách tách, rồi cứ thế dấn bước. Âm thanh này từ từ rộ lên như một dàn đồng ca. Cho tới lúc âm thanh xung quanh oà lên nhức tai, M chẳng còn thấy mặt trời đâu nữa. Nó ngước mặt lên chỉ thấy khoảng không vàng quạch như đang sụp dần xuống. M không đắn đo, bắt đầu bẻ từng cây cỏ lào chất thành đống.

Đống cỏ lào cao dần, M đi vòng quanh để tiếp tục bẻ cỏ lào chất lên đống. Ban đầu vòng tròn bằng cái nong, bằng cái sân đá gà, rồi cứ thế rộng dần ra. Bỗng một con chuột chạy từ đâu đến, len qua chân M rồi chạy tọt vào đống cỏ lào. M chẳng để í, vẫn tiếp tục công việc. Xong lại thêm một con chuột nữa len qua chân M rúc vào đống cỏ. Thế rồi từng con từng con, từ khắp mọi phía kéo về rúc vào đống cỏ. Những thân cây cỏ lào vẫn phát ra âm thanh lách tách. Lũ chuột càng lúc càng đông, đến mức bước chân của chúng rầm rập như người chạy loạn.

M có vẻ đuối sức. Khắp người nó bị cành cỏ lào cào xước. Bàn chân M túa máu vì dẵm phải gốc cỏ lào, bàn tay nó cũng chẳng khá hơn. Lúc này, công việc của M trở nên vất vả. Nó phải đi quanh cái vòng tròn có đường kính vài chục mét, bẻ những cây cỏ lào, rồi lại phải leo lên cái đống đó để chất cho đều. Lũ chuột đồng loạt kêu lên từng hồi chói tai. Trời đứng gió nhưng càng lúc càng lạnh. Người M nhễ nhại mồ hôi. Máu hoà vào mồ hôi loang lổ. Bỗng nghe ai đó gọi lớn “về ăn cơm”, M hét “ba đồng một mớ đàn ông, đem bỏ vào lồng cho kiến nó tha”.

Thế rồi chẳng nghe ai nói gì nữa. Đống cỏ lào đã gấp năm đống rơm to nhất quê M. M tiếp tục bẻ cây xếp thành sáu hàng nối đống cỏ với vùng cỏ lào xung quanh. Xong xuôi, M leo lên đỉnh đống cỏ lào. Từ trên đó, nó nhìn nhõ xung quanh một lượt thật chậm. Cả một vùng cỏ lào rộng chừng mấy chục hecta, bao quanh là núi đồi trùng điệp. M ngửa cổ lên trời. Chính giữa cái mái vòm vàng quạch ấy từ từ hiện ra một chấm đỏ lừ. Rồi chấm đỏ đấy cứ to dần ra, còn M thì lẩm bẩm như tụng kinh. Lũ chuột kéo về càng lúc càng đông. Bây giờ chúng còn tha rất nhiều băng vệ sinh về xếp xung quanh đống cỏ lào. Trên đỉnh đầu, chấm đỏ đã rõ hình một chiếc mặt trời to bằng cái nong.

M hét to “đất ăn chơi, tay gậy tay bị khắp nơi tung hoành”, rồi nó tiếp tục lầm rầm khấn vái. Lũ chuột đã phủ kín cả bề mặt đống cỏ lào. Lại nghe tiếng M hét lớn “thương thay thân phận con rùa, dưới đình đội riệu lên chùa đội bia”. Lũ chuột đồng thanh kêu như xé trời. M hét “tiên sư cái thằng trời đánh thánh vật”. Đột nhiên một tiếng sét buốt tai. Tóc M bị thiêu rụi, cả thân người nó cháy rừng rực. Lửa lan ra đống cỏ lào rồi bắt rất nhanh theo sáu hàng cỏ, những tiếng nổ lách tách rộ lên. Đám cháy lan ra cả vùng cỏ lào rộng lớn. Thung lũng rực lửa. Đám khói bốc lên như bị hút về phía mặt trời. Trong màn lửa dày đặc, thân người M như một mảng đen. Rồi mảng đen ấy từ từ sụt xuống đống cỏ lào. Lũ chuột chạy điên cuồng khiến tro bay mù mịt. Tuyệt nhiên, chúng không rời khỏi đống cỏ lào. Những con bám ở trên đỉnh đống cỏ như những cục than rơi lả tả.

Mặt trời tiếp tục phình ra. Lửa bắt đầu yếu. Cho tới khi mặt trời đỏ lừ đã choán hết cả bầu trời thì lửa cũng tắt lịm. Bầu trời từ màu đỏ chuyển dần sang đỏ bầm. Khi những lọn khói cuối cùng từ những đốm than vừa tàn bốc lên trời thì bầu trời đã bầm đen và sẽ đen sì trong vài cái nháy mắt nữa.

Người đàn bà nháy mắt mấy cái. Con bé bước tới. Buổi sáng hôm nay thật đẹp. Nhưng chẳng mảy may âm thanh gì. Hai người nhìn chăm chăm vào cái hình thù kì quái dưới thung lũng. Người đàn bà ngước lên trời lẩm bẩm “thật là trong”. Con bé ngước theo nói “tro đâu hết rồi” rồi cả hai cùng chạy thật nhanh xuống thung lũng. Người đàn bà cào mạnh xuống chính giữa cái hình tròn đen. Nhưng cào mãi cào mãi chẳng ích gì. Lớp đất bị lửa nung cứng như đá. Con bé lấy cái cuốc bé tẹo bập bập mấy nhát. Vài miếng đất văng ra, con bé cười. Người đàn bà cũng mỉm cười đứng dậy cầm cái cuốc con bé đưa cho. Cô bắt đầu bập cái cuốc xuống đất. Những miếng đất lật lên từng lớp. Thế rồi cái lớp đất vừa bị xới lên ấy tạo thành hình tròn. Hình tròn đó rộng dần. Người đàn bà bắt đầu rịn mồ hôi.

Con bé cười giòn tan trong nắng sớm. Nhà cửa đã mọc san sát ở rìa thung lũng Những ngôi nhà xinh xắn dường như chỉ đủ cho bốn người ở. Đồi núi xung quanh thung lũng đã phủ màu xanh mơm mởn. Những cây bồ công anh mọc kín thung lũng, lộ ra sáu múi đất trống trơn xung quanh cái hình tròn mọc chi chit những cây cúc vàng. Người đàn bà dắt tay con bé đi đến hình tròn đó. Hai người rờ lên những bông cúc vừa nở. Thoang thoảng một mùi hương hơi hăng hắc. “Cao thêm một gang tay rồi đấy nhá”. “Hihi, còn bao lâu nữa con mới cao bằng mẹ”, con bé nhoẻn cười. Người đàn bà mỉm cười nói “Khi nào con biết nói dối”. Thế rồi cả hai cười vang.

Trưa. Nắng hanh và gió nhẹ. Từng cụm mây trắng trôi lững lờ. Con bé ngồi ở cửa sổ nhìn ra thung lũng. Người đàn bà đang rửa bát, cô lẩm nhẩm hát. Con mèo đen cuộn tròn trên chiếc ghế mây. Chiếc ghế mây còn lại ở phía bên kia cái bàn. Trên bàn có một rổ ổi và một bình hoa cúc. Người đàn bà rửa bát xong tiến lại chiếc ghế mây con mèo nằm. Cô khẽ kéo chiếc ghế, con mèo tỉnh giấc uể oải ưỡn ẹo, rồi nhảy phóc lên nóc tủ quần áo. Người đàn bà ngồi xuống, vừa ngắm con bé vừa mỉm cười. Bất giác cô ngước sang bức tranh treo phía đối diện, khoé mắt bỗng ươn ướt. Cô đứng dậy đến bên cửa sổ. Con bé vừa nhoẻn cười vừa hỏi “mẹ ơi, bao giờ thì những cây cúc đó chết”. Người đàn bà ngoái lại bức tranh, những ngọn lửa bỗng như bập bùng trong đó, như muốn loà ra thiêu đốt căn nhà. Cô vuốt tóc con bé và lặng im.

Cả hai cùng chăm chăm về phía hình tròn mọc những cây cúc. Con bé lại hỏi “mẹ ơi, sao mẹ không cho con sang nhà hàng xóm, ở quanh thung lũng này có rất nhiều những con bé như con, cũng có rất nhiều người mẹ như mẹ, mà sao không có các chú các bác các anh như lúc mẹ con mình còn ở ngoài phố”. Người đàn bà mỉm cười “Khi nào con biết nói dối con sẽ hiểu”. “Thế khi nào con biết nói dối hở mẹ”. Người đàn bà khẽ nói “khi con biết rằng bấy lâu nay con chưa hề nói dối”. “Thế khi nào con biết hở mẹ”. “Mẹ không biết, có lẽ khi nào con không muốn trồng cúc ở hình tròn đằng kia nữa, có lẽ khi đó con sẽ thích trồng hoa nhài hoặc loại hoa nào đó”. “Cũng có thể khi ấy thung lũng này sẽ bị cày nát, hoặc nơi này biến thành khu dân cư cao cấp”. Con bé không hỏi nữa. Nó cầm quyển sách bìa ghi chữ “M”. Con bé vừa mở ra thì Đột nhiên trời tối sầm.

Con bé hốt hoảng “mẹ ơi, con sợ quá, con chẳng nhìn thấy gì”. “Con yên tâm, mẹ cũng không nhìn thấy gì, nhưng mẹ con mình vẫn bên nhau mà, con đừng sợ”. “Mẹ, sao trời lại tối mù thế này”. “Mẹ không biết, có lẽ lũ đen tối đã đến”. Thình lình ngôi nhà sụp xuống, con bé ré lên kinh hãi. Xung quanh cũng đồng loạt những tiếng thét cụt ngủn. Tiếng chân người chạy huỳnh huỵch chìm dần vào những tiếng nổ đinh tai. Tiếng la ó cũng chìm dần. Tiếng đất đá đang ầm ầm trút xuống thung lũng.

Bầu trời xoèn xoẹt những ánh sao băng. Rồi những tiếng nổ uỳnh uỳnh, ánh sáng chói loà.

Buổi sáng trong trẻo, những cơn gió nhè nhẹ thoảng qua. M đứng giữa một vùng bằng phẳng rộng mênh mông tới tít đường chân trời. Bầu trời hệt như một chiếc bát xanh úp lên mặt đất khô khốc sắp thành sa mạc. Nó chẳng nhớ nó từ đâu đến. Cũng chẳng biết sẽ đi về đâu.

Xa xa mấy cây bồ công anh mọc lơ thơ. Thỉnh thoảng M nghe thấy thiếng bìm bịp, nhưng rất mơ hồ. M nhắm mắt hồi lâu rồi tiến thẳng tới tảng đá to nhất phía đông. Nó linh cảm sẽ ngửi thấy mùi biển.

© Bỉm

bài đã đăng của Bỉm


2 Bình luận »

  • Bỉm says:

    Bỉm cảm ơn “một độc giả” đã quan tâm tới tác phẩm của Bỉm.

    Nếu như í của “một độc giả” là cần hiểu về cốt truyện của “Miền cỏ lào” thì Bỉm xin chia sẻ vài điều như sau:

    Thật ra, cốt truyện của truyện ngắn “Miền cỏ lào” nó đơn giản lắm. Câu chuyện nói về việc M – một chàng trai ở giữa vùng cỏ lào và làm điều gì đó, vì lí do nào đó. Thế rồi M chết, bằng bất cứ phương tiện nào, mà trong truyện này thì chàng bị sét đánh. Rồi tiếp theo mô tả về cảnh hai mẹ con nhà nọ. Hai người này có thể liên hệ rất mật thiết với M, nhưng cũng có thể chẳng có liên hệ nào cả. Nhưng đến kết cục của câu chuyện, M lại là người sống.

    Đấy chỉ là một hình dung căn bản về “Miền cỏ lào”. Những hình dung khác, thì xin phép cho Bỉm không nói ra, bởi vì những hình dung đó (í niệm cho một khung cảnh huyễn hoặc nhằm miêu tả thực tại hay khảo sát sự phiêu diêu của tâm thức) đã là điều cấu thành nên truyện ngắn này.

    Tất cả các nhân vật đã trở nên hư ảo tột cùng. Không hiểu họ đến đây (bối cảnh truyện) từ xứ nào, cõi nào (cõi sống hay cõi chết). Có thể họ là những cô hồn, hoặc cũng có thể là những con người lang bạt. Điều này khiến cho ngay đến hình ảnh của M ở cuối truyện cũng bất định, dường như đó là một bóng ma, nhưng dường như đó cũng là một người cô lữ.

    Để giải thích thì hoặc là rất dài dòng, hoặc là phải viết lại truyện này thành một truyện khác.

    Ngoài ra, để hiểu thêm về truyện theo nghĩa gốc, “một độc giả” có thể gắn cốt truyện với văn cảnh truyện ra đời.

    Trên đây là vài í ngắn mà Bỉm có thể chia sẻ với “một độc giả”. Thành thật xin lỗi “một độc giả” về sự trả lời chậm trễ. Nếu còn thắc mắc nào xin “một độc giả” liên hệ qua Y!M: b7_no để chúng ta thảo luận cho tiện.

    Mến chào

    Bỉm

  • Một độc giả says:

    Thưa tác giả Bỉm,

    Xin thú thật bài này tôi không hiểu lắm. Anh/Chị có thể giải thích đôi chút được không?

    Trân trọng.

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)