Trang chính » Giới thiệu tác giả, Tư Liệu, Văn Học Miền Nam Việt Nam 1954-1975 Email bài này

Như chuyện thần tiên

hnt-bio

Nhà văn Hoàng Ngọc Tuấn – Xem tiểu sử

 

Kể từ khi Quán Văn tan hàng không dự báo, bọn trẻ chúng tôi; những tên gầy dựng nên cái địa điểm thơ mộng và đầy ắp kỷ niệm này, đã phải cố gắng chia tay trong bùi ngùi thương cảm, ghi nốt quãng đời hoa niên còn lại trên những trang nhật ký không ngày tháng, lục tục trở về cùng mái ấm gia đình. Đã xa thật rồi những đêm hạ nồng, những sáng mưa xuân nối kết chuỗi ngày rong chơi diễm ảo trong tình đệ huynh và bằng hữu thắm thiết. Chỉ còn lại đôi bạn chân tình Trịnh Công Sơn/Hoàng Ngọc Tuấn cố tử thủ chái nhà nhỏ nhoi sau cùng của trụ sở Hội Họa Sĩ Trẻ nơi góc đường Lê Thánh Tôn/Công Lý. Rồi cũng buông tay, cho đến khi tất cả khu vườn cỏ mộng mơ được đào xới lên, sửa soạn cho một công trình xây cất mới: Thư Viện Quốc Gia! Nhà chứa sách tương lai đã xóa tên CPS, Quán Văn; xua những tên lãng tử cuối cùng ra khỏi vòng rào kỷ niệm.

Trịnh Công Sơn trở về Huế. Và Hoàng Ngọc Tuấn (HNT) tiếp tục những dấu chân lang bạt kỳ hồ. Khoác áo treillis đi khắp 4 vùng chiến thuật, HNT đã có một thời như thế. Khi trở lại cuộc sống dân sự, Tuấn – chàng trai nước Việt tân thời – vẫn nổi trôi một đời vô định, lang thang rày đây mai đó. Mái ấm gia đình chỉ còn là một hồi tưởng, một vết thương mưng mức nơi «Thủa Ấy Có Nhà». Bọn tôi hiếm khi gặp nhau giữa dòng đời tan tác. Phương chi sau cuộc đổi đời 75, cả nước đều rách nát tang thương. Họa hoằn lắm, tôi mới gặp lại HNT ngồi trầm ngâm giữa mịt mù khói thuốc ở cà-phê Huy Tưởng. Hay mặt đỏ gay sau vài hiệp đánh chén thịt cầy dã chiến nơi quán vỉa hè. Hút vội với nhau điếu thuốc. Uống vội với nhau cốc bia dỏm bên đường rồi mạnh ai nấy đi. Nhưng mà biết đi đâu khi bụi đời đã phủ mờ mọi lối. HNT nom tội nghiệp nhất. Còm cõi. Xơ xác. Còn đâu dáng dấp hào hoa ngày nào! Bọn tôi đã kẹt mà HNT càng túng bấn hơn. Chàng đã tự xưng là ông vua của những tay Chúa Chổm về nợ nần. Tôi biết tánh bạn rất nghệ sĩ, hào phóng; có được đồng nào tiêu hết đồng nấy xả láng với bạn bè, không lý gì tới ngày mai.

Khởi đi từ những truyện ngắn đầu tay thời còn nằm ở Quán Văn, HNT bỗng trở nên một hiện tượng văn chương thời thượng. Truyện HNT thu hút độc giả mọi giới, ở khắp mọi nơi, sau đó. Ngay cả làng văn lớn bé cũng xúm nhau lại khen chàng nức nở. Nhiều tác phẩm của HNT được in ấn và phát hành liên tục qua những nhà xuất bản uy tín: An Tiêm, Trí Đăng, Quế Sơn, Thời Mới v.v… Thời đó, HNT là người có sách bán chạy nhất và được bạn đọc hâm mộ nhất qua những cuộc thăm dò dư luận độc giả trên báo chí. Bạn bè chúng tôi rất hãnh diện về Hoàng Ngọc Tuấn, kẻ đã đem văn chương đến giữa cuộc đời như một tặng phẩm quý giá! Vậy mà cả bọn chúng tôi cũng bó tay, không làm được một chút gì giúp HNT trong cơn ngặt nghèo. Những năm từ sau quân ngũ, lao đao vì không có một công việc vững vàng, cố định để kiếm sống qua ngày, HNT nhất quyết đeo nợ văn chương, sáng tác miệt mài trong nghèo túng, và nhất quyết không chịu dừng bước giang hồ làm kẻ lãng tử quy đầu về với mái ấm gia đình! Âu cũng nhờ thế mà từ gian nan đã mài giũa nên nhiều viên ngọc rạng ngời: những trước tác để đời mang tên Hoàng Ngọc Tuấn đã được tiếp tục sản sinh .

Cuối năm 1981, tôi có cơ may đi định cư ở nước ngoài theo diện đoàn tụ gia đình. Một số bằng hữu văn nghệ gửi gấm mang tác phẩm sang trình diện xứ người. Trịnh Cung, Nghiêu Đề, Tôn Thất Văn, Trương Đình Quế v.v… gửi tranh mang theo. Chỉ duy có HNT đã ủy quyền cho tôi mang tấm giấy đòi nợ tác quyền khi nghe ngóng tin có một lượng lớn tác phẩm của mình được in lại tại hải ngoại. HNT còn cẩn thận yêu cầu được xác nhận mặt chữ của mình trên giấy ủy quyền đòi nợ qua những người có liên hệ cũ như thày Thanh Tuệ của nhà xuất bản An Tiêm và nhà văn Võ Phiến, một người rất ưu ái ngòi bút HNT từ những sáng tác đầu tay. Nhưng rồi tất cả chỉ là không tưởng! Tranh nằm một xó, không ai ngó ngàng tới (ở Âu/Mỹ, muốn trưng bày tranh ở các galleries lớn phải kinh qua một quá trình tu tập ghê gớm!). Và giấy đòi nợ của HNT, dù cố gắng đến đâu cũng chỉ là một tiếng kêu vô vọng. Chỉ là muối bỏ biển. Ở hải ngoại, những công trình tim óc văn học nghệ thuật thời cũ được thiên hạ in lại hà rầm, vô tội vạ. Không ai nghĩ tới chuyện trả tác quyền và đòi bản quyền. Có chăng chỉ là một chút lòng của kẻ hảo tâm còn nghĩ lại, gửi về cho những tác giả còn kẹt ở quê nhà chút quà tượng trưng, quấy quá, gọi là cà phê cà pháo qua đường!

Suốt một đời viết lách, HNT không màng chuyện tiền bạc lắm. Có bao nhiêu tiêu bấy nhiêu. Dốc túi tới đồng bạc cuối cùng với bạn bè, người thân. Và ngay cả với kẻ chỉ mới quen biết, qua đường. Chỉ vì quẩn bách quá đành phải lên tiếng thôi .

Suốt một đời cầm bút, dù có ngàn ngàn độc giả ái mộ, HNT chỉ ấp ủ một điều: đi tìm một tầng lớp độc giả lý tưởng biết chia sẻ mối đồng cảm đồng thuận với tác giả ngay trong cuộc đời này – ở đây và bây giờ – mà không phải chờ đợi đến mai sau như Nguyễn Du đã từng thốt: Ba trăm năm nữa còn ai khóc cho Tố Như… Trong Nhật Ký Sau Một Tác Phẩm, HNT đã viết: «…Đáng tiếc là ngày nay, con số độc giả lý tưởng mỗi lúc một ít đi. Một số người đọc sách không vì tấm lòng yêu mến văn chương và ước muốn sinh động tinh thần, mà chỉ đọc để thỏa mãn nhu cầu giải trí và thói quen tò mò… Một tác phẩm rộng mở trước đôi mắt của mọi người, nhưng chỉ dâng hiến tinh hoa cho những người đã chuẩn bị và sẵn sàng đón nhận. Đọc văn, cần một sự buông thả, đắm chìm, rung cảm, không đòi hỏi, không vụ lợi, sẵn lòng hòa điệu và mơ mộng. Trang cuối của một cuốn sách khép lại và đồng thời mở ra một đường bay mới cho đôi cánh tâm hồn…».

Nghề cầm bút ở Việt Nam, nếu phải gọi là một nghề nghiệp để sinh nhai, thì quả là gặp muôn ngàn khó khăn . Mấy ai sống sung túc nổi nhờ ngòi bút? Đời sống vật chất của HNT không vực lên được nổi bằng văn chương chữ nghĩa đã đành. Nhưng có phải sự đời là cùng đường như thế cả không? Ta vẫn tin giữa sa mạc nóng cháy vẫn còn những ốc đảo xanh tươi . Có phần thưởng tinh thần nào diễm lệ và quý giá hơn đối với người cầm bút bằng phần thưởng này – Vẫn có độc giả lý tưởng trong cuộc đời này dành cho bạn đấy, Tuấn ơi! – Câu chuyện dù bình thường hay khác thường, vẫn nghe ra Như Chuyện Thần Tiên.

hnt-c-s

Chuyện kể như thế này: Có một người thiếu nữ mang tên niềm-mơ-ước-của-nhân-loại: Hòa Bình, đến với văn chương Hoàng Ngọc Tuấn thật ngẫu nhiên, không hẹn mà có, và đẹp như một giấc mơ. Chuyện kể trong một chuyến bay dài định mệnh, người-nữ-hòa-bình đã được bạn đồng hành giới thiệu văn chương HNT qua tác phẩm Ở Một Nơi Ai Cũng Quen Nhau (OMNACQN). Tác phẩm mà HNT đã gửi gấm : « …Tiếng cười điệu hát, giọt lệ hân hoan của một thời tuổi trẻ chân thực. Đây là những bài thơ, những nhạc khúc được trình tấu bằng văn xuôi. Dành cho những ai còn chan chứa yêu thương trong một thời đại đang giết chết tình người…». Người-nữ-hòa-bình, lần đầu tiên tiếp xúc, đã choáng ngợp trước tính chất thơ mộng khôn cùng của văn chương HNT qua những truyện ngắn trong OMNACQN. Theo chị, đây là cuốn sách trời cho, ở trên trời rớt xuống. Và cũng mang cùng ý nghĩ với người bạn đồng hành: OMNACQN là cuốn sách dễ thương nhất tất cả trên đời! Quả thật truyện HNT đã xuất hiện kịp thời đúng lúc: Giữa bầu khí chiến tranh ngột ngạt trùm phủ lên khắp nẻo đường quê hương, truyện HNT như cơn gió tươi mát ăm ắp tình yêu thổi qua bộ mặt u ám của phận người trong cuộc chiến tàn khốc. Truyện Thủa Ấy Có Nhà là truyện đầu tiên chị Hòa Bình tìm đọc trước trong toàn tập OMNACQN. Chị đã thố lộ: Chị đọc và thương liền. Tất cả những dòng chữ trong ấy là tiếng sét ái tình. Từ đó, Hòa Bình là một độc giả trung thành của Hoàng Ngọc Tuấn. Chị đọc không sót một truyện nào của Tuấn. Đọc đi đọc lại nhiều lần, thuộc nằm lòng, mê và thương cảm tất cả nhân vật HNT đã dựng nên.

Chưa hết, Hòa Bình vẫn âm thầm theo dõi những bước chân của nhà văn mình ngưỡng mộ  nếu không muốn nói là thần tượng) trên mọi nẻo đường đời. Khi hay tin HNT đi trình diện nhập ngũ ở Trung Tâm 3, chị đã không ngần ngại gói ghém quà cáp, bươn bả tìm thăm, nhưng không được gặp mặt vì không phải là thân nhân trực tiếp! Nhưng rồi trời không phụ người có lòng: Hoà Bình đã được hội diện với nhà văn mình thương mến trong một dịp tiếp tân của Thủy Quân Lục Chiến tại Sàigòn, khi HNT còn khoác áo binh chủng này. Dù chỉ dăm ba phút hàn huyên, mối hảo cảm giữa người viết và bạn đọc càng đậm đà thêm. Đôi cánh tâm hồn đã cùng nhau bay lượn theo trời xanh cao!

Sau khi sinh sống ở nước ngoài, chị Hòa Bình trở lại thăm quê hai lần vào năm 2002 và 2004, đôn đáo chạy ngược chạy xuôi dò la tin tức HNT để vấn an và yểm trợ phần nào, nhưng người vẫn «bặt vô âm tín». Thời gian này HNT tuyệt tích giang hồ, bạn bè không mấy ai được gặp. Sau 75 cuộc diện đảo lộn, hầu như HNT không sáng tác được gì thêm, ngoài những cung cấp tin tức và bình luận thể thao kiếm sống qua ngày. Hỡi ơi, có đeo bám cuộc sống cùn mằn từ sau tháng tư đen mới thấy cảm thương cho một đời tài hoa tan tác!

Giữa năm 2005, nghe hung tin HNT qua đời vì bạo bệnh, chị Hoà Bình đã khóc không còn một giọt nước mắt. Tức tưởi và đau buồn vì không giáp mặt được người mình thương mến trước khi phủi tay rồi nợ văn chương. Sau cùng chị cũng tìm cách liên lạc được với mẹ và em HNT, gửi một số tiền nhỏ để nhang đèn hoa quả cho người quá cố. Trở lại Sài Gòn năm 2006, chị Hòa Bình và phu quân cũng đã đuợc gặp gia đình, thân nhân HNT, được thắp một nén nhang lòng tưởng niệm người xưa, và được nhìn lại một vài kỷ vật thân thương của nhà văn mình một-đời-ngưỡng-phục. Chị Hòa Bình còn nhiều nghĩa cử đáng yêu khác đối với HNT mà tôi xin dành phần cho bạn đọc chia sẻ trong những trang viết của chị: Nói Với Hoàng Ngọc Tuấn, nhân dịp tập truyện Ở Một Nơi Ai Cũng Quen Nhau được tái bản ở hải ngoại, như một món quà kỷ niệm 60 năm một cõi đi về của nhà văn tài hoa mệnh bạc.

Tôi muốn gọi câu chuyện Hoàng Ngọc Tuấn/Hòa Bình là một sự giao thoa, một mối tình cực đẹp giữa những tâm hồn cao thượng, vượt trên cõi vật chất tầm thường và quá hiếm hoi trong cuộc đời này. Xin đốt một nén nhang thơm cho buổi về Hoàng Ngọc Tuấn. Và xin gửi tặng một đóa hồng nhung cho tấm lòng Hòa Bình.

Laval- Quebec- Canada

Tháng mười năm 2007

Hoàng-Xuân Sơn

bài đã đăng của Hoàng Xuân Sơn


39 Bình luận »

  • Hòa Bình says:

    L. D. Khải mến, 
    Ngoài người em gái sống ở Mỹ, HNT còn người Mẹ và hai em trai ở SG.  Bà Cụ thương nhớ con suốt ngày chỉ biết ngồi mong bạn của HNT đến thăm để sống lại kỷ niệm xưa.  Bao giờ Khải về nước, nếu có dịp đến thăm thì quí hóa lắm.  Bà Cụ sẽ vui lắm.  Tôi đã xin phép gia đình tác giả, và sẽ chuyển địa chỉ nhà/E-Mail, nếu cần.  Khải có thể viết cho tôi ở hoabinh.dang@yahoo.com.  

    Quí mến,
    Đặng Hòa Bình

  • Khai says:

    Thưa chị Hoà Bình,
     
    Xin chân thành cám ơn nhã ý của chị, mặc dù chưa biết Khải là ai mà vẫn có ý gửi sách tặng, điều này bây giờ hiếm khi xảy ra khi tình người hầu như khô cạn trong thế giới đảo điên vật chất hiện nay .
    Tiếc là Khải ở Úc Châu xa xôi nên có lẽ không tiện cho việc gởi sách, Khải tưởng gia đình HNT còn ở VN, định có khi về sẽ ghé, mua sách và xin thắp nén nhang cho người đã khuất, nhưng khi xem trong phần tiểu sử thì mới biết thân nhân HNT nay đã ở Mỹ.
    Thôi thì những cuốn sách đã được đọc qua, coi như món quà tinh thần mà nhà văn đã gởi gấm tâm hồn và cảm xúc đến người đọc, cho dù chỉ đọc 1 cuốn đi nữa “.. một lần là 100 năm ..” Phải không chị .
     
    Kính
     
    LD Khải
     

  • Diệp Phạm says:

    Nguyễn Quốc Trụ viết: “…MN bàn với HNT làm đám cưới giả, lấy tiền mừng của bạn bè, nhưng HNT không chịu.”
    Tôi thiển nghĩ, VÍ DỤ như Nguyễn Quốc Trụ có nghe chuyện này ở đâu đó, thì cái tiêu chuẩn tối thiểu của văn hóa ứng xử cũng không cho phép Nguyễn Quốc Trụ đem chuyện này ra viết thành văn kể đi kể lại, đưa lên mạng cho cả thế giới xem.
    VÍ DỤ như chuyện này là chuyện MN vì tin cậy mà tâm sự với Nguyễn Quốc Trụ về những ngày khốn cùng trong cuộc sống của mình, thì cái tiêu chuẩn đạo đức tối thiểu lại càng không cho phép Nguyễn Quốc Trụ đem chuyện này ra rêu rao.
    Nguyễn Quốc Trụ là một người cầm bút mà văn hóa ứng xử và đạo đức kém như vậy thì nên vứt bút đi cho xong.
     

  • hoàng-xuân sơn says:

    Trong các bình luận của NQT có sự mâu thuẫn :
    * Trong một bình luận trước, ông viết : “… Thư Về Đường Sơn Cúc có lẽ là cuốn hay nhất của HNT,theo tôi …”
    * Ở một bình luận sau đó, NQT lại viết : “…Thời của chúng tôi … còn có Minh Ngọc,người đỡ đầu cho những dòng Thư Từ(?) Đường Sơn Cúc. Nói rõ hơn,bà mới là tác giả của những dòng thư tuyệt tác đó, không phải me xừ Hoàng Ngọc Tuấn, nhà văn Sàigòn ngày nào …”.
     Có phải đây là một thái độ “phá bĩnh” của NQT sau khi bị một bạn đọc cự nự về một chuyện khác ? Hay muốn tạo đựng nên một câu chuyện làm quà, lấy vui cho hả giận ?
    Trong thời gian Nguyễn Thị Minh Ngọc có những truyện ngắn (khá hay) đăng trên tờ Văn của Trần Phong Giao/Nguyễn Đình Vượng, Hoàng Ngọc Tuấn đã là một nhà văn có tên tuổi trên văn đàn thời bấy giờ (nếu không muốn nói là “hot”) và đã có nhiều tác phẩm ấn hành dược sự hưởng ứng nồng nhiệt của nhiều thành phần độc giả. Tôi không tin là NTMinh Ngọc có đủ khả năng “đỡ đầu” hay gà cho HNT viết Thư Về Đường Sơn Cúc. Chẳng qua, theo tôi TVDSC chỉ là kết quả của sự gặp gỡ giữa hai tâm hồn văn nghệ bay bỗng : HNT đã lấy cảm hứng từ NTMN để viết nên thiên “tình thi” thơ mộng và trong sáng này .

    Mấy lời,
    HXS

  • Hòa Bình says:

     Chào Cả Làng,
     
    1) Trích lời NQT viết ngày hôm qua, 22-4-2010: 
    Bởi vì, Thời của chúng tôi, không chỉ có Minh Ngọc của Trăng Huyết, Trái Khổ Qua, mà còn có Minh Ngọc, người đỡ đầu cho  những dòng “Thư Từ Đường Sơn Cúc”.
    Nói rõ hơn, bà mới là tác giả của những dòng thư tuyệt tác đó, không phải me xừ Hoàng Ngọc Tuấn
    ,
     
    2) Trích lời NQT viết trong cái link mà NQT trưng ra cho mọi người đọc,
    http://www.tanvien.net/tg4/tha_huong_ngo_co_tri_1.html
    Bởi vì, Thời của chúng tôi, không chỉ có Minh Ngọc của Trăng Huyết, Trái Khổ Qua, mà còn có Minh Ngọc, người đỡ đầu cho những dòng “Thư về Đường Sơn Cúc”.
    Nói rõ hơn, bà mới thực sự là kẻ đứng sau những dòng thư tuyệt tác đó, theo nghĩa, không có bà, thì không có Thư về Đường Sơn Cúc của Hoàng Ngọc Tuấn

     
    Đọc cái link trên thì tôi biết NQT là Nguyễn Quốc Trụ.   Để trả lời câu hỏi của Nguyễn Quốc Trụ:   Không biết HB đã đọc truyện đó chưa?   Dĩ nhiên là đọc rồi, vì tôi đã được tặng cả bản thảo viết tay, và bản đánh máy của Hoàng Ngọc Tuấn.   Hỏi như thế tức là Nguyễn Quốc Trụ chỉ đọc những gì Ông viết, mà không đọc những gì người khác viết cho Ông.  Như một người mà tiếng Anh gọi là someone who likes to listen to his own voice. 
     
    Đáng lẽ Nguyễn Quốc Trụ phải nói Minh Ngọc là một văn nghệ sĩ đa tài, đa dạng, Minh Ngọc là nguồn cảm hứng, Minh Ngọc là tình yêu, Minh Ngọc là Nàng Thơ, là “A Muse” của Hoàng Ngọc Tuấn, do đó HNT mới cho đời tác phẩm Thư về Đường Sơn Cúc.  Và đáng lẽ Nguyễn Quốc Trụ phải nói VÌ NÀNG mà Hoàng Ngọc Tuấn viết những tác phẩm sau này như Tôi Và Em, Thư Cuối.  VÌ NÀNG mà có nhân vật “Mơ Nữ”.   Nhưng Nguyễn Quốc Trụ chỉ biết nói vung vít, nói loạn xà ngầu, nói huyên thiên.  Hôm trước tuyên bố thế này, hôm sau quên tuốt.  Thật là đáng tiếc và hoàn toàn không đóng góp được gì.
     
     
    Xin Cảm Ơn BBT Da Màu,
     Hòa Bình

  • Tiêu Kiến Xương says:

    Đọc phản hồi của ông NQT, thấy kì cục.

    Ông Đặng Trần Minh nói: “Nếu NQT không chứng minh được chuyện này là có thật, xảy ra ở đâu, vào lúc nào, thì NQT chính là kẻ bịa đặt tin đồn nhảm để hạ nhục MN vô cớ”, “xúc phạm danh dự của MN”.

    Ông NQT trả lời: “MN nói với tôi, trong lần gặp lại ở hải ngoại.
    Một chuyện như vậy, thì có gì là nói xấu HNT?
    HNT ngay khi đói như vậy, mà từ chối, thì có gì là xấu?”

    Rõ ràng ông NQT đánh tráo chuyện “hạ nhục, xúc phạm danh dự của MN” thành ra chuyện “có gì là nói xấu HNT?”
    Ông cũng chưa có bằng chứng “chuyện này là có thật, xảy ra ở đâu, vào lúc nào” theo lời yêu cầu của ông Đặng Trần Minh. Ông nói lơ mơ “MN nói với tôi, trong lần gặp lại ở hải ngoại” thì không có gì thuyết phục, vì ông có thể bịa thoải mái. Bằng chứng phải là băng ghi âm, thủ bút, video thì mới có giá trị.

    Chuyện về cuốn “Thư về Đường Sơn Cúc” như ông Hòa Bình trình bày lại cho thấy thêm ông NQT khá là bất khả tín.

  • NQT says:

    @ HB:
    Tôi không vi
    ết: Thư vể DSC do MN viết.
    Mà viết: Đằng sau tác phẩm đó, có MN!
    Không biết HB đã đọc truyện đó chưa?

    Tôi biết HNT, MN từ trước 1975. Đọc cả hai trước 1975, đọc TVDSC, đọc bài VP viết về truyện đó…
    Những nhận xét về Thư về DCS là từ trước 1975, đâu phải bây giờ.
    HB không đồng ý với những nhận xét đó, là quyền của HB.
    Nhưng đừng nghĩ là tôi viết, tác phẩm đó là của MN viết.

    NQT

  • Hòa Bình says:

    Xin BBT Da Màu vui lòng cho tôi nói vài lời.
     

    Sáng nay khi tôi nói “năm ngoái Chị Minh Ngọc đề nghị hùn tiền với tôi để tái bản “Thư V Đường Sơn Cúc” của Hoàng Ngọc Tuấn”, đáng lẽ tôi phải nói rõ:   MN muốn giúp tôi kiếm tiền in sách cho HNT.  Vì tôi có “khoe” với MN rằng tôi có bản thảo tác phẩm ấy.  

     
     
    Nay có việc Ông (hay Bà?)  NQT tuyên bố trên Da Màu rằng Hoàng Ngọc Tuấn không phải là tác giả của “Thư V Đường Sơn Cúc“. 

    Tôi không muốn những lời tôi viết sáng nay về dự định tái bản TVĐSC—vì tình cờ mà hiển thị sát dưới lời bình luận của NQT trong cùng một ngày–có thể gây , sai, trái, và phương hại đến tên tuổi Hoàng Ngọc Tuấn.  Và nhất là không muốn mọi người cho rằng tôi đồng ý với NQT.  
     

    Như tôi có trình bày cùng độc giả trong tập truyện “Ở Một Nơi Ai Cũng Quen Nhau” một điều thật đáng tiếc và trớ trêu.   Trong khi HNT sống cực kỳ thiếu thốn và vất vả trong nước thì tại Hoa Kỳ tôi cầm khoản tiền tiếp tế đi tìm Ông, nhưng tôi khờ khạo, quờ quạng chỉ biết chạy vòng vòng, chạy tới chạy lui, gọi điện thoại về những HNT lạ quắc nào khác ở SG, ở Huế, toàn đi lộn địa chỉ, rồi sau khi HNT mất cả năm trời tôi mới có được địa chỉ gia đình Ông.   Khi tôi đến thăm gia đình tác giả tại Sài Gòn vào năm 2006, người Mẹ và cô em dâu của HNT thấy tôi yêu mến và trân trọng chữ nghĩa của Ông, nên có tặng tôi làm kỷ niệm bản thảo TVĐSC do HNT viết tay, một bản HNT mướn người đánh máy, và một bản carbon copy, ý là để tôi dùng làm tài liệu trong việc tái bản nếu tôi muốn (vì trước 1975 tôi chưa có tập thơ này).   Đây là một trong vài lý do tôi hoàn toàn không đồng ý với và không tin NQT.

     
    Xin BBT Da Màu vui lòng cho tôi được dịp có vài lời. 
    Cảm Ơn BBT Da Màu,
    Hòa Bình

  • Hòa Bình says:

    HB hiện có tất cả những tác phẩm của HNT, trừ cuốn “Thư Về  Đường Sơn Cúc”.  Năm ngoái Chị Minh Ngọc đề nghị “hùn” với HB để tái bản tập thơ này, nhưng HB còn đợi bán gần hết “Ở Một Nơi Ai Cũng Quen Nhau” rồi mới tính tới.

  • NQT says:

    Trở lại với vụ Thư Từ Đường Sơn Cúc, MN nói, anh viết vậy, có thể làm người ta hiểu lầm, em bây giờ khá giả, quên bạn nghèo ngày xưa. Anh T. bi giờ khổ lắm, có lần em đề nghị với anh, tụi mình làm đám cưới giả, bạn bè xúm lại mừng, được bao nhiêu, em đưa anh hết… vậy mà anh ấy cũng không chịu…
     Gấu tui hình dung ra cái buổi lần đầu gặp gỡ Ngọc Minh, ấy là mãi sau ngày 30, tại một quán cà phê vỉa hè, trên đường gần đại học Luật thì phải. Bữa đó có nhà thơ Ngày Xưa Hoàng Thị, Phạm Thiên Thư. Bèn hỏi thăm, MN cho biết, anh ấy vẫn làm nghề “nhân điện”…
    http://www.tanvien.net/tg4/tha_huong_ngo_co_tri_1.html
    Như vậy là tôi, NQT đã viết về chuyện đám cưới giả này từ lâu rồi!

  • NQT says:

    @ DTM
    MN nói với tôi, trong lần gặp lại ở hải ngoại.
    Một chuyện như vậy, thì có gì là nói xấu HNT?
    HNT ngay khi đói như vậy, mà từ chối, thì có gì là xấu?

    Mời bạn đọc thêm NQT nói xấu HNT!
    Nay từ trước 1975 NQT đã “nói xấu” HNT khi coi Thư về DSC là do NM, tức, MN sau này gà:
    Bởi vì, Thời của chúng tôi, không chỉ có Minh Ngọc của Trăng Huyết, Trái Khổ Qua, mà còn có Minh Ngọc, người đỡ đầu cho  những dòng “Thư Từ Đường Sơn Cúc”.
    Nói rõ hơn, bà mới là tác giả của những dòng thư tuyệt tác đó, không phải me xừ Hoàng Ngọc Tuấn, nhà văn Sài Gòn ngày nào [không phải Hoàng Ngọc Tuấn hải ngoại].
    Muốn chứng minh, cứ mang tác phẩm này đọ với những tác phẩm khác, của HNT, thí dụ như Hình Như Là Tình Yêu, Cô Bé Treo Mùng… là thấy ngay sự khác biệt.
    Ngay từ hồi đó, độc giả đã nhận ra điều này.
    Nhưng “điều này” cho tới nay, vẫn còn giữ nguyên niềm bí ẩn của nó: Thư từ Đường Sơn Cúc không thể có, nếu không có bóng dáng một Minh Ngọc ở phía sau, nhưng đây là một em gái dễ thương, dễ thơ, và dễ thở, khác hẳn cô em gái trong Trăng Huyết. Nếu bạn chưa từng đọc Ngọc Minh, bạn cứ nghe Khánh Ly hát, rồi tưởng tượng ra giọng đó là giọng những nhân vật của bà, thời mới viết.
    Hồi đó, chúng tôi vẫn thường nói đùa, Ngọc Minh viết văn tay phải, là Trăng Huyết, tay trái viết giùm cho Hoàng Ngọc Tuấn, là Thư Từ Đưòng Sơn Cúc.
    Có điều, chúng tôi không thể tưởng tượng ra được, còn nhiều Ngọc Minh, Minh Ngọc..  khác nữa, trong một người nữ này.

    http://www.tanvien.net/tg4/tha_huong_ngo_co_tri.html

  • Đặng Trần Minh says:

    Thật là shocked khi đọc lời comment này của NQT: “Người rành rẽ về HNT là NM, tức MN. Thời gian HNT quá khổ, MN bàn với HNT làm đám cưới giả, lấy tiền mừng của bạn bè. nhưng HNT không chịu.”

    NQT viết thế này thì người rành rẽ về cả HNT và MN chính là NQT!!!
    Không hiểu NQT lượm ở đâu ra cái chuyện tồi tệ “MN bàn với HNT làm đám cưới giả, lấy tiền mừng của bạn bè”.
    Có phải MN bàn với HNT ở chỗ đông người, có NQT chứng kiến?
    Hay MN bàn với HNT ở nơi riêng tư nào đó, có NQT đặt máy thu âm lén hay núp dưới gậm giường để nghe?

    Tôi thật sự shocked về chuyện này. Nếu NQT không chứng minh được chuyện này là có thật, xảy ra ở đâu, vào lúc nào, thì NQT chính là kẻ bịa đặt tin đồn nhảm để hạ nhục MN vô cớ ngay dưới một bài viết tưởng niệm HNT.

    HNT đã qua đời thì NQT mặc tình mà bịa. Nhưng MN đang sống sờ sờ ở Mỹ thì NQT phải ăn nói cho đàng hoàng. Trang Tin Văn của NQT chuyên bịa chuyện để nói xấu người này kẻ nọ, chắc là chưa thỏa mãn, bây giờ NQT còn nhảy sang damau.org để chơi trò này thì hết chỗ nói.

    Tôi cũng không hiểu vì sao trang damau.org có thể đăng cái ý kiến xúc phạm danh dự của MN như vậy!
     

  • PA says:

    Sau 30.4.1975 …ba tôi đi cải tạo, tôi được một người cậu trong ” bưng ” ra đưa vào làm thư ký cho ban tuyên huấn huyện, sau đó được đưa đi học khóa phóng viên . Trong khóa học nầy , một hôm người dạy trong lúc giảng bài về cách viết tin có nói thêm ” chúng ta sẽ không bao giờ viết lách như kiểu của ” thằng ” Hòang Ngọc Tuấn  nầy..!.vừa nói anh ta vừa cầm cuốn ” hình như là tình yêu” của nhà văn HNT đưa lên cho chúng tôi coi…
    Như bị một cú đánh thật mạnh vào đầu, tôi bỗng buồn nôn…xây xẩm…
    Từ đó, tôi liên tiếp bị buồn nôn khi bước chân vào lớp đào tạo phóng viên ấy…Những đêm ngồi “kiểm thảo” tôi cũng hay nôn…Những lúc họp hành với các “đồng chí”, thậm chí cả khi ăn cơm tôi cũng nôn…( thời đó tòan ăn cá tra với rau muống gọi là chế độ cán bộ, có cơm ăn đã là may)

    …Cuối cùng, tôi bỏ việc.
     Từ đó nơi một góc chợ, có thêm tôi , một người học Văn Khoa,  ra ngồi bán bánh bao, bắt đầu cho một cuộc mưu sinh không cần óc não.

    … Cách đây không lâu tôi tình cờ có đọc lại truyện ” Đừng Đến Sân Ga ” của anh HNT. Truyện rất tuyệt vời qua văn phong của anh. Đọc mà ứa nước mắt vì nhớ …

  • hoàng-xuân sơn says:

    Cám ơn anh NQT đã bổ túc các bút hiệu khác cuả Hoàng Ngọc Tuấn. Anh bấm vào Xem Tiểu Sử  bên dưới ảnh HNT sẽ thấy toàn bộ tác phẩm HNT được kê khai, trong đó có Cô Bé Treo Mùng !
    HXS

  • NQT says:

    Nhà văn – nhà báo Hoàng Ngọc Tuấn từ trần

    10/07/2005 21:28 GMT +7
    Ông sinh năm 1947, tại Thừa Thiên – Huế. Trước 1975, ông nổi danh ở miền Nam với các tập truyện: Hình như là tình yêu, Cô bé treo mùng, Ở một nơi ai cũng quen nhau, Thư về Đường Sơn Cúc, Hôn lễ…
    Sau 1975, ông là hội viên Hội Nhà văn TPHCM, viết báo với các bút danh: Huấn Toàn, Nhị Ngọc, Mây Biếc… gần đây là Ngọc Nhị. Ông là cộng tác viên nhiều năm của Báo Người Lao Động.
    Sau một thời gian bị bạo bệnh, nhà văn – nhà báo Hoàng Ngọc Tuấn đã từ trần lúc 14 giờ 50 phút ngày 9-7-2005, hưởng dương 59 tuổi. Linh cữu quàn tại chùa Long Vân (44 Trần Minh Quyền, P.11, Q.10 – TPHCM). Lễ di quan lúc 7 giờ ngày 12-7-2005, hỏa táng tại Bình Hưng Hòa. P.V [Trích Người Lao Động online].
    Xin thành thật phân ưu cùng gia đình, và cầu chúc bạn ta sớm siêu thoát. NQT

  • NQT says:

    HNT còn một cuốn cũng bảnh lắm, mà không thấy ai nhắc tới: Cô bé treo mùng [?]
    Người rành rẽ về HNT là NM, tức MN.
    Thời gian HNT quá khổ, MN bàn với HNT làm đám cưới giả, lấy tiển mừng của bạn bè. nhưng HNT không chịu.
    Thư về Đường Sơn Cúc có lẽ là cuốn hay nhất của HNT, theo tôi. VP có viết về cuốn này
    NQT

  • Hòa Bình says:

    Khai mến,

    Những gì Khai viết về lòng yêu mến chữ nghĩa của Hoàng Ngọc Tuấn làm tôi rất vui.

    Nếu Khai muốn có tập truyện “Ở Một Nơi Ai Cũng Quen Nhau”, xin trở về đầu trang và click vào phần “Xem Tiểu Sử”, sẽ thấy địa chỉ mua sách do em gái của tác giả trông coi, hoặc liên lạc với tôi qua E-Mail, tôi sẽ gởi sách biếu đến Khai.
     
    Thân ái,
    Hòa Bình

  • Khai says:

    Thấm thoát mà đã mấy mươi năm trôi qua, hôm nọ tình cờ 1 người trong diễn đàn tôi đang sinh hoạt, đăng cái link của diễn đàn Damau cho 1 vấn đề khác, tôi vào Damau coi và nhìn thấy cái link này về Hoàng Ngọc Tuấn
    Ngày xưa, khi còn là học sinh trung học, tôi tình cờ đọc được 1 hay 2 tác phẩm của Hoàng Ngọc Tuấn (và Huấn Ngọc Toàn) và tôi đã, như HNT có nói đó “cần một sự buông thả, đắm chìm, rung cảm, không đòi hỏi, không vụ lợi, sẵn lòng hòa điệu và mơ mộng. Trang cuối của một cuốn sách khép lại và đồng thời mở ra một đường bay mới cho đôi cánh tâm hồn…”. tôi đọc và đón nhận những tác phẩm đó như món ăn tinh thần, đọc nó để phát triển và “di tính dưỡng tình” cho mình, để thấy đời còn có những khía cạnh dễ thương và đáng sống
    Không may mắn như chị Hoà Bình, thời học sinh thì không đủ tài chánh để tìm đọc hết các tác phẩm của HNT chưa kể những trăn trở của học hành, của cuộc đời, của chiến tranh và miễn dịch ..
    Rồi chuyện tan đàn xẻ nghé diễn ra, cuộc đời tôi cũng bị vùi xuống tận đất đen .. tương lai đang tươi sáng bỗng hoá khói, tan loãng vào hư vô trong chốc lát, đã có lúc thằng học trò ngồi lề đường bán xăng lậu sống qua ngày nhìn thấy ông thày đáng kính của mình gầy gò đẩy xe ba gác kiếm sống, thày trò nhìn nhau nghẹn ngào không nói nhưng ánh mắt đã thay vạn lời .. người như Hoàng Ngọc Tuấn bị kẹt ở lại thì chẵng khác nào “đoá hoa lài bị cắm giữa bãi c. trâu” bởi đầu óc của bọn mán rừng man di mọi rợ ấy chỉ biết hận thù chém giết và tranh giành từng miếng ăn phàm phu tục tử hàng ngày, làm gì biết tri ngộ những cao đẹp của tâm hồn như văn của HNT đã chuyên chở
    Mấy chục năm trôi qua rồi, bây giờ tôi mới biết được số phận của người Văn Nghệ Sĩ tài hoa này, thật là đáng tiếc ..
    Xin kính dâng nơi đây một đóa hồng để tưởng niệm người quá cố, xin nhớ cho rằng ông không hề bị lãng quên trong lòng chúng tôi, những người đã (và đang) khám phá ra những tác phẩm của ông

  • Trinh - Trung Lap says:

    Dạ, Chân thành cám ơn Chị nhiều.  Coi như Lập đã nhận cuốn sách từ tấm lòng của Chị rồi.  
    Chúc chị thành công hơn nữa trong việc in ấn tác phẩm của Cố Văn sĩ Hoàng Ngọc Tuấn !

  • Hòa Bình says:

    Cảm ơn Anh Trịnh Trung Lập.

    Ui da, tôi quá hăng hái với việc phổ biến nên mãi đến giờ mới nhớ là mình không được phép gửi sách về nước.  Xin lỗi Anh Lập nhé.  Mong quí Anh, Chị thông cảm.
     
    Hòa Bình

  • Trịnh - Trung Lập says:

    Kính gửi Nhà thơ Hoàng Xuân Sơn và Chị Hoà Bình !
    Một lần nữa (nếu có thể, rất cám ơn và xin lỗi BBT Damau trước cho cái “private comment” này của tôi), chân thành cám ơn Nhà Thơ Hoàng Xuân Sơn đã nhiệt tình thông tin cho tôi và : Rất trọng mến, cảm kích tấm lòng của Chị Hoà Bình dành cho Hương hồn Cố Văn Sĩ Hoàng Ngọc Tuấn !
    Xin đa tạ !
    TTL

  • hoàng-xuân sơn says:

    T/ G Ông Trịnh Trung Lập,
    Ông vào http://www.dactrung.net, bấm vào Truyện, xong Xếp Theo Tác Giả, tìm Hoàng Ngọc Tuấn, kế đến dò tìm Ở Một Nơi Ai Cũng Quen Nhau sẽ đọc được thiên truyện này . Hoặc :
    Ông Lập vào http://www.gio-o/.com  tìm mục Tác Giả, bấm vào Hoàng Xuân Sơn, xong dò xuống phía dưới mục Những Bài Viết Khác : đó là những bài viết có liên quan đến TCS/KL, HNT …
     Ngoài ra báo tin vui cho ông : chị Hòa Bình, người tái bản sách OMNACQN của HNT ở hải ngoại có nhã ý tặng cuốn sách này cho ông . Xin ông Lập liên lạc với chị HB ở d/c : hoabinh.dang@yahoo.com  
    để biết thêm chi tiết 
    Trân trọng,
    HXS

  • Trịnh - Trung Lập says:

    Kính gửi Nhà Thơ Hoàng xuân Sơn !

    Chân thành cám ơn Nhà thơ đã cất công trả lời cho tôi thêm một số thông tin về mối quan hệ giữa các thành viên trong chương trình CPS và  ở  Quán Văn trước đây.  Theo lời chỉ dẫn của Nhà thơ, tôi đã cố công tìm trên mạng và các quầy sách cũ ở trong nước cả 2 tuần naynhưng tuyệt nhiên không thể “download” hay mua được 2 tác phẩm “Ở Một Nơi Ai Cũng Quen Nhau” của HNT và ” Cũng Cần Có Nhau” của Nhà thơ.
    Do đang sống ở Việt nam nên tôi không biết có cách nào khác để có thể có những cuốn sách này. Mong Nhà thơ hay độc giả nào biết “link” nào trên mạng có thể tìm đựoc xin chỉ giúp.

    Trân trọng kính chào và chân thành cám ơn !

  • hoàng-xuân sơn says:

    Xin trả lời thắc mắc của ông Trịnh Trung Lập về quan hệ bằng hữu giữa HNT,TCS,HXS . . . : Thật ra câu chuyện có hơi dài dòng, nhưng xin tóm lượt như sau :

    Tất cả khởi đi từ sự thành lập Chương Trình Phát triển Sinh Hoạt Học Đường (CPS) vào khoảng 1965/66 tại saigon (trụ sở nằm phía sau trường Đại Học Văn Khoa cũ, đường Nguyễn Trung Trực). Tổ chức này quy tụ những thanh niên, sinh viên, học sinh có tinh thần dấn thân phụng sự xã hội, làm những công tác thiện nguyện trợ giúp đồng bào lâm hoàn cảnh khó khăn vì thiên tai, bão lụt, hỏa hoạn v.v. Từ địa điểm này đã lần lượt hội tụ những khuôn mặt của một thời sinh hoạt văn nghệ cùng chung ý hướng như Trịnh Công Sơn/Khánh Ly, Nguyễn Huỳnh,Hoàng Ngọc Tuấn, Ngô Vương Toại, Hoàng Xuân Sơn, Hoàng Xuân Giang , Cao Sơn v.v. Tất cả mọi người  ăn ở, sinh hoạt, rong chơi cùng một địa điểm, lâu ngày tình thân đậm đà  coi nhau như anh em ruột thịt. Và Quán Văn được hình thành sau đó (1966/67/68) đã đưa những tên tuổi Phạm Duy, Trịnh Công Sơn/Khánh Ly, Từ Công Phụng/Thanh Lan, Nguyễn Đức Quang/Ban Trầm ca . . . đến gần với giới trẻ saigon lúc bấy giờ. Thật ra, chỉ có Hoàng Ngọc Tuấn, Hoàng Xuân Giang (đã khuất), Ngô Vương Toại (Nhà báo-Virginia), Hoàng Xuân Sơn(Canada), Đỗ Việt Anh (Báo người Việt-Cali), Phan Huy Đạt (Luật sư-Cali) v.v.là những thành viên chính thức của Quán Văn. Trịnh Công Sơn/Khánh Ly chỉ là những thân hữu sinh hoạt lâu ngày nhất với Quán Văn. TCS và HNT là hai người tử thủ sau cùng khu CPS/Quán Văn trước khi địa điểm này được giải tỏa để tái xây dựng thành Thư Viện Quốc Gia vào đầu năm 1970.
         Xin ông Lập vui lòng đọc thiên truyện Ở Một Nơi Ai Cũng Quen Nhau trong tuyển tập truyện ngắn cùng tên của HNT : dù là hư cấu nhưng có thể xem đây như là tự truyện của tác giả, trong đó HNT đã phác họa hình ảnh của  nhiều nhân vật có thật ngoài đời, gần gủi với sinh hoạt của Quán Văn lúc bấy giờ. Ngoài ra, câu chuyện CPS/Quán Văn cũng đã được ghi lại qua thiên phóng bút dưới dạng hồi ký : Cũng Cần Có Nhau – Hoàng Xuân Sơn, đã đăng tải toàn bộ trên tạp chí Phố Văn (Dallas-Texas, đã đình bản). Nhan sách này sẽ được ấn hành nay mai .
     Cám ơn ông Trịnh trung Lập,
     HXS

  • Hòa Bình says:

    Thưa Nhà văn Lữ Quỳnh,

    Thưa Ông, Ông hiện đang sống trong nước hay hải ngoại? Có thể nào Ông chụp lại bài của Hoàng Ngọc Tuấn trong số Bách Khoa cuối cùng này và gởi lên damau để mọi người được đọc không? Tôi muốn xin Ông địa chỉ qua damau để được gửi biếu Ông tập truyện OMNACQN của Hoàng Ngọc Tuấn.

    Kính Mến,
    Hòa Bình

  • Hòa Bình says:

    Trước khi bắt tay vào việc, chúng tôi có xin phép thân mẫu của Hoàng Ngọc Tuấn, và Bà đã viết thư cho phép chúng tôi tái bản tập truyện “Ở Một Nơi Ai Cũng Quen Nhau”. Gia đình và bạn bè tác giả rất vui và hãnh diện khi chúng tôi ấn hành tập truyện này để làm quà kỷ niệm sinh nhật 60 của HNT. Chúng tôi chỉ làm hai việc là ấn hành và loan tin để mong bạn đọc mua tập truyện, ngoài ra không kêu gọi hay nhờ vả gì. Hoàng Ngọc Tuấn thì đang sống trên thiên đường và không cần qua một thứ gì của chúng ta. Thu được bao nhiêu chúng tôi đều đặn chuyển về gia đình tác giả. Cho đến nay ấn phẩm này đã được hai tiệm sách tại Houston và Paris mua lại để phát hành. Có thể gọi cái này là beginner’s luck, hay “Trời đãi kẻ khù khờ” liều mạng xuất bản sách.

    Hòa Bình

  • Trinh- trung lap says:

    Kính gửi Ông Trần Hoài Thư
    – Chân thành cám ơn Ông Trần Hoài Thư đã thông tin về tình hình kinh doanh và 1 số công việc in ấn thiện nguyện tại hải ngoại. Trân trọng kính chào !

    Kính gửi Nhà thơ Hoàng Xuân Sơn !
    – Nhân nói về Nhà văn Hoàng Ngọc Tuấn, xin Ông Hoàng Xuân Sơn có thể vui lòng cho biết thêm thông tin về mối quan hệ “bạn bè” của Cố Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn và Nhà văn Hoàng Ngọc Tuấn vào những năm sau này được không ? (điều này chỉ : vì tò mò thôi, và vì tin chắc rằng Tác giả Hoàng Xuân Sơn cũng là những người “thân tình” của họ, và vì 1 điều quan trọng nhất là lòng yêu thương và mến mộ những con người tài hoa nhưng cô độc như Trịnh và Hoàng tiên sinh ! hii hii…Trân trọng và cám ơn !

    Trịnh Trung Lập

  • Lu Quynh says:

    Sau 1975 không thể cầm viết lại, nhưng để gần gũi với văn học, tôi đã liên kết với NXB để in một số tác phẩm của bạn bè thân, trong đó có tác phẩm của Hoàng Ngọc Tuấn.
    Tập truyện “Lời Cầu Hôn” do NXB Trẻ ấn hành vào cuối những năm1980 với số lượng 5000 bản. Sau đó vài năm, tập truyện thứ 2 của Tuấn “Đừng Đến Sân Ga” chỉ in 1000 bản. Nhiều năm sau nữa có một NXB (không nhớ tên) đã in 4 cuốn của Hoàng Ngọc Tuấn. Tuấn hẹn gặp tôi vào một buổi trưa để uống bia và tặng bộ sách đó, nhưng tôi không đến được.
    Khoảng tháng 6/2005, tôi nhận được tin Tuấn sắp mất. Người đầu tiên tôi báo là anh Nguyễn Mộng Giác vì HNT có nhiều năm sống với chúng tôi ở Quy Nhơn, rất nhiều kỷ niệm.
    Được biết những tuần lễ cuối cùng Tuấn vẫn ngồi quanh quẩn cùng bạn bè, anh không ăn uống được nhưng thích nhìn bạn bè vui vẻ cho đến ngày anh ra đi vào đầu tháng 7/2005.

    Lữ Quỳnh

    • BBT Da Màu says:

      Bìa Tạp chí Bách Khoa, số phát hành cuối cùng ở Miền Nam VN do nhà văn Lữ Quỳnh gởi nhân bài viết “Như chuyện thần tiên” về nhà văn Hoàng Ngọc Tuấn

      (Giấy phép số 403/75 cấp ngày 16-4-1975) và phát hành ngày 19-4-1975 – Số lượng 8.000 ấn bản.

      Bài của Hoàng Ngọc Tuấn ở mục Sinh Hoạt nhắc đến những anh em còn, mất trong cuộc tháo chạy khỏi cao nguyên và các tỉnh miền Trung.
      BBT Da Màu chân thành cám ơn nhà văn Lữ Quỳnh.

      Bách Khoa số cuối cùng

  • hoàng-xuân sơn says:

    Xin cảm tạ những phản hồi chân tình về bài viết HNT từ quý bạn đọc, bạn văn .
    Xin cảm ơn những tấm lòng vẫn còn thấy được trên cõi đời này .
    Đa tạ,
    HXS

  • đỗ xuân tê says:

    Một hiện tượng Khành Ly-Trịnh Công Sơn trong văn học. Hiếm thấy một khuôn mặt nữ chịu ‘lộ diện’ như xác minh lòng ngưỡng mộ của mình với một tài năng văn học. Càng khâm phục khi người ấy đã có chồng và lại cùng ‘phu quân’ đốt nén hương lòng tưởng niệm ‘người xưa’. Tình đời có đen bạc nhưng tình người chưa cạn. Hi vọng như vậy. đxt

  • Trần Hoài Thư says:

    Qua kinh nghiệm của mười năm xuất bản sách của nhà xb Thư Ấn Quán do chúng tôi chủ trương, tôi thấy:
    – Ít có nhà xuất bản nào có thể thu được lợi nhuận hay sống bằng việc xuất bản sách. Một ví dụ là nhà xuất bản Văn Nghệ của Thầy Từ Mẫn. Những cuốn sách thu tiền vào nhiều phần lớn mang tính cách thời sự, hồi ức, được quảng cáo rầm rộ và nhất là phải qua phương tiện ra mắt cùng số đông.
    – Ngay cả những sách của các tác giả nổi tiếng hầu hết chúng tôi năn nỉ tặng biếu không không, như tuyển thơ Vũ Hữu Định, Chiến Tranh VN và tôi của Nguyễn Bắc Sơn, Kỷ Vật Cho Em của Linh Phương và một số tác giả trong nước (nổi tiếng trước 1975) nhờ chúng tôi thay mặt họ in và tặng biếu cũng rất thưa thớt được người hỏi. (Dù chúng tôi có loan báo trên một vài trang nhà quen thuộc). Chính vì lý do này, mà đến bây giờ, chúng tôi vẫn can đảm chủ trương sách in ra để tặng biếu vì biết rằng rất khó tìm được người để tặng biếu, huống hồ là kêu gọi họ mua sách.
    – Cách giúp đỡ thiết thật nhất là một người như nhà thơ HXS đứng ra làm đầu tàu kêu gọi. Đó là cách thực tế nhất. Không phải kêu gọi mua sách mà kêu gọi về hoàn cảnh của tác giả.
    Tuy nhiên, nên cẩn thận ở lòng tự ái của tác giả hay thân nhân của tác giả.

    Tạp chí Thư Quán Bản Thảo đã làm việc này trong việc giúp đỡ gia đình nhà thơ Phan Nhự Thức và dựng tu lại pho tượng bằng đồng của nhà văn Y Uyên. Chỉ kêu gọi một tiếng là có biết bao nhiêu độc gỉa hưởng ứng. Nay vì không có người nên những công việc này ngưng. Hơn nữa hầu hết tác giả họ chẳng cần tiền bạc. Họ chỉ mong cuối đời, tác phẩm của họ được ra mắt, để cho hải ngoại thấy được là họ vẫn viết. Hơn nữa họ cũng đã quá biết về tình trạng sinh hoạt văn học nghệ thuật ở hải ngọai này. Bi đát lằm. Tôi nghĩ nhà thơ HXS cũng biết điều này.

    THT

  • Hòa Bình says:

    Từ khi đọc “Nhật Ký Sau Một Tảc Phẩm” của Hoàng Ngọc Tuấn trong thập niên 1970, với những câu có phần hài hước:

    “Tôi cần một năm rảnh rang và đủ ăn cho một tác phẩm lớn,
    trị giá khoảng 360.000$[VN].
    Bây giờ ai cho tôi một năm như thế,
    tôi sẽ trả lại cho tất cả mọi người một kiệt tác
    …nhan đề cũng đã đặt rồi:
    “Làm thế nào để trở thành triệu phú?””,

    tôi nãy sinh ước muốn nhất định mang đến tác giả một số tiền để cho Ông được “một năm rảnh rang và đủ ăn”. Ông đã làm tuổi trẻ tôi tươi đẹp và giàu có biết bao, được đền ơn Ông chỉ là một cách nói Cảm Ơn hết sức nhỏ nhoi. Hai lần trở lại Sài Gòn từ sau 1975 tôi cố tìm tác giả để mang đến Ông “một năm rảnh rang và đủ ăn”. Vậy mà hơn ba chục năm nay tôi chưa bao giờ thực hiện được ước muốn đơn giản mà thiết thực dó.

    In lại “Ở Một Nơi Ai Cũng Quen Nhau” là một cách bày tỏ lòng yêu mến và trân trọng chữ nghĩa của Hoàng Ngọc Tuấn. Tôi mang ơn tác giả vì Ông đã tặng không cho tuổi trẻ tôi những tác phẩm văn chương tạo bằng những gì tinh anh, tươi thắm, cùng những đớn đau âm thầm trong tâm hồn Ông. Tôi ước mong được gởi những lời này đến tác giả khi Ông còn biết nghe, biết khóc, biết cười. Bây giờ Hoàng Ngọc Tuấn đang ở một nơi khác, nhưng tôi tin Ông sẽ vui lòng với lời Cảm Ơn này.

    Kính lời trân trọng Cảm Ơn Thi Sĩ Hoàng Xuân Sơn và Cảm Ơn Da Màu đã giúp độc giả biết về ấn phẩm này. Ấn phẩm đầu tiên tại hải ngoại của Hoàng Ngọc Tuấn mà tất cả số thu sẽ được chuyển về gia đình tác giả. Rất mong bạn đọc chiếu cố và đền bù xứng đáng cho Hoàng Ngọc Tuấn bằng cách đơn giản là gửi thư mua sách đến em gái Ông, Bà Nguyễn Xuân Phương (tức Hoàng Xuân Phương.)

    Trân Trọng,
    Hòa Bình

  • Đặng Tiến says:

    Hoại niệm Hoàng ngọc Tuấn:

    Những cuộc trao đổi như thế này là bổ ích và lý thú, vì mỗi người tham dự đã mang thông tin khách quan cho người đọc, mà tôi biết là đúng.

    Hoang xuân Sơn giàu cảm lụy, các bạn đã thông cảm và bổ chính nghiêm túc.
    Hoan nghênh các bạn, mừng Damau.

    Chuẩn bị chủ nhhật rong chơi.
    Vui thôi mà!
    Đặng Tiến.
    TB: máy tôi trục trặc

  • Hòa Bình says:

    Hơn một tháng sau ngày HNT mất, NXB Trẻ tái bản và phát hành tập truyện “Hình Như Là Tình Yêu” tại Sài Gòn. Ấn phẩm tập hợp khoảng 50 truyện ngắn HNT sáng tác trước 1975, Sách dày 509 trang, giá bán 58.000 Đồng. Bìa sau đề “In xong và nộp lưu chiểu tháng 07, 2005”. (HNT mất ngày 9 tháng 7, 2005. Hình như NXB Trẻ sửa soạn ấn phẩm này trong lúc Nhà Văn đang thập tử nhất sinh.)

  • Lam Truong Phong says:

    “Nhớ, HNT luôn đi 1 chiếc xe đạp cà tàng (khi mà 99,9% người SG đã đi xe máy trở lên) với một gói basto xanh loại rẻ, và phun khói liên tù tì ở cái góc đó!” Đây là sự chọn lựa khác người của nhà văn HNT hay bởi vì tình trạng tài chính thiếu thốn của nhà văn HNT? Gần đây sách của tác giả Nguyễn Nhật Ánh, Từ Kế Tường, Đoàn Thạch Biền (Nguyễn Thanh Trịnh trước 75), Mường Mán,… ấn hành ở Viet Nam. Sách của nhà văn HNT in trước 75 có được cho phép in trở lại hay không? Nếu khộng, bởi vì lý lịch của cuốn sách hay tác giả? Nếu được thì tiền tác quyền có đủ để nuôi sống ông không? Hay chỉ là một nhắc nhở cho thế hệ trẻ bây giờ ở VN biết là đã có một cây viết tài hoa của đất Sài Gòn năm nao, và chỉ có thế thôi?

  • Trinh - Trung Lap says:

    Kính gửi Tác giả Hoàng Xuân Sơn!

    Tác giả Hoàng Xuân Sơn có cho biết: “….Sau khi sinh sống ở nước ngoài, chị Hòa Bình trở lại thăm quê hai lần vào năm 2002 và 2004, đôn đáo chạy ngược chạy xuôi dò la tin tức HNT để vấn an và yểm trợ phần nào, nhưng người vẫn «bặt vô âm tín». Thời gian này HNT tuyệt tích giang hồ, bạn bè không mấy ai được gặp. Sau 75 cuộc diện đảo lộn, hầu như HNT không sáng tác được gì thêm, ngoài những cung cấp tin tức và bình luận thể thao kiếm sống qua ngày…..”

    Nhưng sau khi đọc bài này, tôi có tìm hiểu thêm thì được biết có 1 bài báo mạng năm 2005 viết về sự ra đi của nhà văn NNT như sau :

    “…..Sau khi báo Thanh Niên viết về hoàn cảnh thương tâm của nhà văn Hoàng Ngọc Tuấn, có rất nhiều bạn đọc đã đến Bệnh viện Chợ Rẫy (TP. HCM) thăm ông và động viên chia sẻ. Tại tòa soạn báo Thanh Niên, ông Phạm Văn Thuấn – Tổng giám đốc và ông Lê Vĩnh Trương (Công ty Phước Vinh Sơn) là những người đến giúp đỡ ông đầu tiên, gửi tặng nhà văn Hoàng Ngọc Tuấn 2 triệu đồng.
    Ông Lê Vĩnh Trương bộc bạch: “Tôi đọc sách của nhà văn Hoàng Ngọc Tuấn lúc mới 10 tuổi và rất ngưỡng mộ ông. Hôm nay đọc báo Thanh Niên thấy nhà văn đang “thập tử nhất sinh” nên công ty quyết định hỗ trợ một số tiền nhỏ như là tấm lòng của chúng tôi đối với ông. Mong rằng sẽ có nhiều người từng biết, đọc và yêu văn của ông cùng chung tay giúp sức để ông sớm vượt qua được bệnh tật, có thêm nhiều tác phẩm hay phục vụ độc giả”…
    Có một thời, những người yêu sách đã từng biết đến nhà văn Hoàng Ngọc Tuấn – tác giả của các tác phẩm gây xôn xao một thời như Tôi và em, Hình như là tình yêu… Là hội viên lớp đầu tiên của Hội Nhà văn TP Hồ Chí Minh, nhưng anh vẫn say mê viết báo. Với các bút danh Huấn Toàn, Nhị Ngọc…, anh trở thành cộng tác viên thân thiết với nhiều tờ báo, trong đó có Thanh Niên. Hiện tại, nhà văn Hoàng Ngọc Tuấn đang mắc phải căn bệnh ung thư rất hiểm nghèo, gia đình đang gặp nhiều khó khăn.
    Sau khi báo Thanh Niên đăng bài viết về hoàn cảnh của ông, nhiều người đã đến tòa soạn đóng góp tiền giúp đỡ ông, trong đó có nhiều sinh viên, học sinh trên đường đi học cũng tranh thủ dành dụm tiền ăn sáng, ghé báo Thanh Niên đóng góp cho nhà văn chữa bệnh khiến chúng tôi rất xúc động. Nhà hàng FAIFÔ Phố Hoài (77/13A Huỳnh Tịnh Của, P.8, Q.3, TP Hồ Chí Minh) cũng hưởng ứng lời kêu gọi của báo Thanh Niên ủng hộ viện phí cho nhà văn Hoàng Ngọc Tuấn với số tiền 1 triệu đồng.

    Công Sơn
    Việt Báo (Theo_Thanh_Nien)…..”

    Tôi càng ngạc nhiên và chạnh lòng hơn khi đọc tiếp đoạn sau của Tác giả Hoàng Xuân Sơn: “….Và giấy đòi nợ của HNT, dù cố gắng đến đâu cũng chỉ là một tiếng kêu vô vọng. Chỉ là muối bỏ biển. Ở hải ngoại, những công trình tim óc văn học nghệ thuật thời cũ được thiên hạ in lại hà rầm, vô tội vạ. Không ai nghĩ tới chuyện trả tác quyền và đòi bản quyền. Có chăng chỉ là một chút lòng của kẻ hảo tâm còn nghĩ lại, gửi về cho những tác giả còn kẹt ở quê nhà chút quà tượng trưng, quấy quá, gọi là cà phê cà pháo qua đường!….”

    Tuy đây không phải là khía cạnh mà tác giả HXS muốn nhấn mạnh tới trong bài viết. Tôi cũng xin được mạo muội hỏi thêm thông tin về cái “văn hoá in ấn” của đồng bào mình ở hải ngoại tàn nhẫn như vậy sao? Chẳng lẽ không hơn các em học sinh (trong nước) nhịn ăn sáng để giúp HNT!

    Trân trọng!

  • ĐaMi says:

    Những năm 1995 đến 2003, chỗ tòa soạn báo Tuổi Trẻ (Tu viện Đắc lộ cũ) 161 Lý Chính Thắng, kế bên thư viện có 1 cái bàn dành cho cộng tác viên của báo, ai vô sớm thì chiếm chỗ đó ngồi viết hay dịch bài kiếm cơm…

    Những năm đó, vị trí đó dường như chỉ có một mình HNT độc chiếm. Tôi là hậu sinh, chỉ biết tay này chuyên dịch bài cho các báo và viết bình luận bóng đá cho tờ TTVH của TTX Việt Nam. Cũng biết “tay này” từng viết trước giải phóng nhưng trước tác của ổng thế hệ tôi đâu có tìm đâu ra mà đọc. Lân la làm quen thì chỉ gặp ánh nhìn kiêu bạc chẳng muốn dây dưa với đời… Thậm chí, có lần, thằng tôi bí bết tới chỗ HNT xin mồi chút lửa, đã gặp phản ứng gay gắt, kiểu, mày lấy mẹ cái hộp quẹt luôn rồi biến đi cho tao nhờ… Mới cả giác rằng, “tay này” đã chán chê mùi đời, đã hãi hùng các sự giao tiếp nhân loại rồi đây…

    Nhớ, HNT luôn đi 1 chiếc xe đạp cà tàng (khi mà 99,9% người SG đã đi xe máy trở lên) với một gói basto xanh loại rẻ, và phun khói liên tù tì ở cái góc đó!

    Mãi, khi anh mất, mới tiếc, mình ở ngay đó lại thiếu chút cơ duyên với người tài hoa!

    Nói thêm là, nhìn HNT, lúc đó, tôi luôn nghĩ nếu có ai đó cần 1 biểu tượng cô đơn, chỉ cần lấy hình ảnh HNT ra là đủ đầy!

  • Nguyen Anh Thang says:

    Tháng 4/ 68, có lẽ chỉ có tờ nhật báo Tiền Tuyến trên các sạp báo ở Saigon vì ảnh hưởng bởi trận đánh Tết Mậu Thân. Tuy nhiên, bỗng dưng có một tập sách khổ nhỏ hình vuông, mỏng, hình bìa màu nâu vẽ hình một thiếu nữ rất ngây thơ, được đặt nằm xen giữa những tin chiến sự trên báo chí. Tập sách nhỏ mang tên Thư Về Đường Sơn Cúc của tác giả Hoàng Ngọc Tuấn do Thời Mới Hạt Tiêu ấn hành. Truyện hay ký hay thơ trộn lẫn vào nhau trong một không khí cực kỳ lãng mạn. Không khí lãng đãng thơ mộng giữa một nhà văn và một độc giả. Không có cốt truyên. Chỉ có thiên nhiên, núi và biển, cùng thơ hoà trộn vào nhau từ đầu đến cuối cuốn sách chưa đầy 100 trang này. Trong nỗi lo âu của chiến tranh lúc bấy giờ, cuốn sách này xuất hiện như là một tặng phẩm tính yêu lúc bấy giờ.
    Xin một lời cảm ơn chân thành tuy muộn màng nhưng dù sao có vẫn còn hơn không, đến tác giả HNT

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)