Charlie O’Shields, người sáng lập Doodlewash® kiêm tác giả của loạt sách Sketching Stuff™, đã khởi xướng Tháng Màu Nước Thế Giới/World Watercolor Month vào năm 2016. Tình yêu sâu xa của ông dành cho …
Read the full story »em trốn trong túi áo lời âu yếm đồng bạc giả
xài tôi đến trụi lông
gãy thêm một cánh vỗ
Cái đêm chiến tranh cưỡng hôn thành phố
Anh sẽ ôm em cho thật chật
Sẽ nói về một thời để yêu và một thời để mất
Sẽ vạch mặt từng thằng nham hiểm nhất
Ăn của dân hút đến tận xương
Sẽ không nói chuyện về chiến tranh
Ôi chiến tranh muôn thuở
Thời nào cũng chiến tranh
Thằng Trung Quốc khốn nạn
lịch sử chỉ là một tiếng rên phản kháng giữa đám đông cả tin nay đã sờn trí nhớ
em dũng cảm nhất trong xiềng xích vòng tay anh chai sạm
chiến sĩ trong em muốn thay đổi những gì bất dịch
thiền sĩ trong em muốn chấp nhận những gì bất dung
Sinh thời ông không bon chen, lặng lẽ giữ cho mình một thái độ sống thật chuẩn mực cho nên dù nhạc của ông được phổ biến khắp nơi nơi, từ thành phố đến thôn quê, từ các em nhi đồng cho đến người lớn tuổi ai cũng biết, cũng thích, nhưng thanh danh ông lại ít được nhắc đến. Nếu tôi không lầm thì ông chưa hề được những tổ chức về âm nhạc từ trong nước đến hải ngoại vinh danh, dù một lần
Ba mạ tôi và những người đồng hương phát hiện ra mối tình đầu của tôi và họ phẫn nộ treo cổ tôi lên. Chắc họ muốn tôi là tấm gương cho những đứa trẻ khác. Hay họ muốn họ là tấm gương cho những người lớn khác. Hay họ muốn cộng đồng này sẽ là tấm gương cho những cộng đồng khác. Hay họ muốn người Việt mình làm tấm gương cho những dân tộc khác.
Tổng thống đắc cử Donald Trump đã có lần tweet đi — cái tweet ấy đã được truyền đi hàng trăm ngàn lần sau đó, và được đưa ra trong cuộc tranh biện giữa hai ứng cử viên tổng thống hồi tháng Chín năm rồi — rằng hiện tượng khí hậu thay đổi do nhiệt hoá toàn cầu gây ra bởi sinh hoạt của loài người là bịa đặt của Trung Hoa – a Chinese hoax – nhằm làm suy yếu ngành kỹ nghệ chế biến của Hoa Kỳ.
chúa có phép thần thông chúa hãy
khai trí những u mê lầm lạc những tị hiềm cố chấp
những lý thuyết mục ruỗng ngông cuồng đọa đày
con chiên của chúa
Chúa có về không
ở đó chỉ có những cành thông cỗi cằn như củi mục
đến ăn còn chưa đủ no lấy chi tổ chức tiệc mừng Giáng sinh hả chúa
Hiển nhiên, Kundera hiểu từ “being” không hoàn toàn giống như Heidegger, và có lẽ lại càng không giống cách hiểu của tôi và anh. Thú thật với anh, phải chi tôi được quyền dịch là “Khôn Kham Nhẹ Cái Bi-ing”!!! thì đỡ khổ cho tôi biết mấy. Nhưng tôi cũng chỉ là kẻ “yếu bóng vía” mà thôi.
Thay vì dùng luật Nhân Quả mơ hồ để làm chuẩn mực cho cách hành sử hàng ngày thì tại sao chúng ta không cứ làm điều thiện chỉ vì chúng ta muốn làm điều thiện hay chỉ vì chúng ta cảm thấy vui sướng khi làm điều thiện? Tại sao chúng ta cần phải cân nhắc, lo nghĩ là mỗi việc chúng ta làm sẽ có nhân quả ra sao?
oa trữ một vành trăng
đêm than phiền cỏ cây trụ trự
một nằm trong túi ngủ
giường chiếu rộng thênh
[Ở] thời điểm này, ta khó mà còn nói được về một “dòng văn học hải ngoại” (nguyên chất) nữa. Bây giờ, có thể nói, cả người viết lẫn người đọc Việt, dù là ở trong nước hay ở ngoài nước, đều đang hiện diện bên nhau (và đang đọc nhau, đang “theo dõi” nhau) trên rất nhiều diễn đàn văn học, văn chương …
Tôi gọi số điện thoại mới của chị mà cháu Thơ Thơ cho, báo tin bạn chị, họa sĩ Đinh Cường, vừa mất. Chị nhấc máy, im lặng. Tôi gác máy, gọi nữa, chị lại …
bài thơ bắt đầu bốc cháy
như con thiêu thân trên ngọn đèn cầy
mùi thơm bốc lên nứt mũi
cơn thèm khiêu khích dạ dày.
Trần Nguyên Đán là nhà nho chính thống. Hoạt động cùng tâm cảm của vị quan nho học thể hiện trong hầu hết các tác phẩm còn truyền. Chính ông cũng khẳng định lựa chọn của mình khi tự ý rời bỏ chức vụ ở đài Ngự sử : “Nho phong bất chấn hồi vô lực” (儒風不振回無力), Ông sẽ gửi mình chốn sông hồ nếu phong hóa đạo Nho không được chấn hưng. Nói cách khác, Ông chỉ thích làm quan trong môi trường nho thuật được tôn trọng.
Bước qua nghi lễ hoan lạc
giấc mơ tôi gieo mình xuống vực gió
trong một xế chiều tầm tả
giữa miền bay cỏ non
có hạt nước dậy thì
tan chảy
sau những nấm sẽ mọc đời tôi rộn rã
nở ra cơn mưa dầm thấm đất
Tất cả những hiện tượng vật chất, như những hình ảnh, biến cố đã xảy ra, đều là những nguồn, phát ra những chấn động đi mãi vào không gian và mất hút về phía thời gian vô tận. Những chấn động này, một khi đã được phát ra, trở nên độc lập với chính nguồn năng lượng đã phát ra chúng. Như mắt ta vẫn nhìn thấy ánh sáng của những vì sao đã vỡ tung và biến mất ….
Muốn có rượu Mận uống vào dịp Tết, ít nhất phải làm trước sáu tháng.
Mỗi độ cuối Xuân, đầu Hạ về thành phố, khi hoa Diên Vỹ, hoa Đỗ Quyên, hoa Hồng Mộc, hoa Tử Đằng, hoa Tử Đinh Hương thi nhau nở rộ trong vườn nhà ai, nở tràn trề dọc theo hai bên đường, chính là lúc chợ của người Nhật bán mơ xanh.
buổi sáng đầu xuân với ông Tư Thông Thái ở Đồng Thạnh – Hòa Đồng, những câu chuyện ý vị về các vua quan hoàng tộc triều Nguyễn cận đại… Tôi lưu giữ mãi những nỗi niềm cảm xúc, để gọi tên tết nguyên đán ấy là Tết “Hoàng Gia” Ở Gò Công
Làm người có ăn học ở Huế rất khổ cực. Răng bì được gà? Gà mái còn biết xoè cánh che chắn bảo vệ con, gà trống còn biết gáy. Và chúng luôn nằm trên bàn thờ cho người được chu toàn tươm tất buổi kỵ giỗ.
Đêm hồng mao chưa thấy gà chín cựa
Trăm nếp thơm chưa tệp bánh chưng xanh
Voi chín ngà chưa tăm hơi lời hứa
Vẫn chơ vơ ngựa vó đợi đồi thanh
Sau hết, nhiều người vẫn tưởng gà chỉ gáy khi trời gần sáng, là sai lầm. Gà Key West gáy bất cứ lúc nào, khi có ánh đèn xe, khi có tiếng chó sủa, nhất là khi có ai dại dột bào nó câm miệng. Có lẽ, vì sống chung với người, chúng bị lây bệnh từ người, nhất là giới mới tập tễnh làm chính trị. Hễ thấy ánh đèn truyền thông là cất tiếng gáy. Và nếu có ai bảo “shut up”, lại càng gáy to.
“Robert, người ta có thể giết người trong giấc mơ.” Câu nói khủng khiếp đó mở một con đường đi vào vùng tăm tối của ký ức và huỷ diệt cả phần đời còn lại của tôi.
Một đêm nào đó trong bóng vô thức, tôi sẽ giết chết Vi bằng con dao răng cưa cắt cà chua.
trời/ đất
cho nên vô hình chung loài sấu xám
chúng thành thạo chuyện tái tạo
cái thiện
lẫn cái ác
Những ngày tháng chạp có bạn trở về
Sau nhiều năm lưu lạc
Bạn về để biết rằng
Quê nhà còn hay mất
Những đám mây vẫn bay trên bầu trời
Trong không gian đã khác
Thứ họ khắc lên mình giống những mẫu tự. Chữ tượng hình, mật mã hoặc một dấu ấn có từ thượng cổ. Tôi không đọc được. Nhiều người nói với tôi họ đang khiêng năm ngón tay Phật. Một người bảo rồng thiêng đang ngủ trên mình. Người nói rằng đại bàng sải cánh sau lưng, cái đầu mãng chúa với cặp mắt lóe sáng
nắng theo gió xôn xao
bông hoa tím cuối hè rưng rức đợi
biết em cùng ta có bước chung nhịp?
khoen tròn luồn ở ngón tay áp út. giữ được bao lâu, hỡi em?
niềm vui,
bừng lóe từ tròng mắt em sâu thẳm đen.
Chúng ta sẽ tìm hiểu nhiều khía cạnh trong tâm hồn Nguyên Đán qua từng bài thơ để lại. Dù rời rạc về chi tiết thực tế, nhưng một tinh thần điềm đạm, quan tâm tới dân chúng, bình tĩnh trước thế cuộc vẫn xuyên suốt trong các vần thơ. Qua đó, có thể hình dung lại giai đoạn xáo trộn, bi thương mà chính sử không phản ánh hết.
Những người đàn ông đội cái đói ra đồng
Từng bàn tay nham nhở sau nhiều đêm khoắng vào đáy biển tâm tư
Cần mẫn lật từng bông lúa lép
Vun vén khát khao từ tâm cuống rốn bão giông
Bình Luận mới