Lịch Sử Của Nhiếp Ảnh
“Queer, không phải là về vấn đề quan hệ tình dục với ai—đó chỉ là một khía cạnh của nó—mà còn là về cái tôi luôn mâu thuẫn với mọi thứ …
Cô rất muốn trả lời: “Tôi muốn leo lên đỉnh núi và nhảy xuống. Có bác nào biết đường chỉ giùm, xin cám ơn.” Thay vì thế, cô nói: “Tôi đến xem ngọn núi. Và muốn mua nó. Các ông có biết ai bán không?”
Cô có thể bị bắt như một kẻ bị tình nghi do hoạt động không rõ ràng hoặc không thể biện giải cho một tình huống nhạy cảm. Sự “nhạy cảm” bao giờ cũng hàm nghĩa một trạng thái an ninh về chính trị, không giới hạn.
Tôi cho rằng Jean-Paul Sartre từ chối nhận giải vì ông ta là nhà triết học nằm vùng trong văn chương – nơi có lượng độc giả nhiều và dễ dãi hơn. Nobel văn chương phát hiện ra kẻ nằm vùng này, nên trao giải, ông ta sợ lộ thân phận triết gia, khó bán sách, nên không dám đi nhận giải.
Nếu Bob Dylan mà từ chối nhận giải, tôi cho rằng cũng vì lý do như vậy. Ông ta là nhà thơ nằm vùng trong ca khúc – lĩnh vực mà lượng khán thính giả đông và dễ dãi hơn, nên tha hồ quảng bá, bán đĩa.
Nàng mặc một chiếc áo mỏng màu xanh xám, hở cổ, tóc bới cao. Y phục này hợp cho khí hậu cuối xuân, đầu hạ. Quay trước, quay sau, trước gương, tô một chút son hồng nhạt, nàng nheo mắt tự ngắm mình, hài lòng.
Tôi không phủ nhận mọi sự tồn tại đã diễn ra của lịch sử, như văn học cổ đại, văn học cổ điển và các trường phải trong lịch sử văn chương … nhưng tôi luôn mở rộng đôi mắt của mình với những tác phẩm liên văn bản trong các liên ngành của 7 môn nghệ thuật đã từng tồn tại hay nhiều hơn thế. Một bài thơ của tôi đã từng được chuyển thể thành kịch bản phim ngắn, phim điện ảnh và trình chiếu ở Cannes
Tôi nghĩ hội đồng chấm giải Nobel văn chương đang đi những bước đi của thời đại nhằm tháo gỡ những cái vòng kim cô trói buộc chúng ta trong cái gọi là truyền thống. Mọi thứ đang thay đổi. Chúng ta đang thay đổi.
Nàng nằm gọn trong chăn của lũ đầu cơ
những tên buôn lậu, các bậc tiên tri giả tay lăm lăm gươm giáo
rồi tháng năm đi qua, ta tổng kết lại… thật là
lộ ra nguyên xi một cái bẫy được đặt cho bầy cừu khốn khổ.
Có lẽ cách hay nhất là HLV nên mở rộng giải bằng cách đổi tên giải [thành] Nobel Văn Học Nghệ Thuật chẳng hạn. Không có lý gì chỉ có văn chương mới là quan trọng, còn các hình thức nghệ thuật khác thì đành đứng ngoài chơi, để mỗi lần trao giải cho một người viết nào không phải nhà văn nhà thơ thì tìm cách lý luận vòng vo tam quốc, biện giải kiểu này kiểu nọ?
Tắm sáng tốt cho sức khỏe. Nhất là tắm sau khi mình mẩy dơ dáy vì các bài tập thể dục. Đôi lúc, người ta tắm để làm sạch mình trước và sau khi làm tình. Nhà tắm xây thật kín đáo. Cửa đóng vào là tự động bập khóa. Ngoài vòi hoa sen thì nhà tắm chẳng còn gì hết. Họ sẽ mang theo khăn tắm, đá kỳ, dầu gội, sữa tắm, dao cạo râu, nếu là nam và dung dịch vệ sinh nếu là nữ.
hỏi han đã có một
số nhà thơ (vẫn đang
khai thác các cái ra
trước!) phản đối thậm chí
phẫn nộ(!) cho rằng chủ
Đề tài lần đầu trở thành đàn ông ít thấy trong thơ. Tại sao? Thơ hay như Lý Bạch cũng không thấy. Thơ điên như Bùi Giáng cũng không. Thơ ngang như phong trào Beat, rất nhiều lần trần truồng, cụ thể mà không phải lần đầu. Những lần tiếp theo, đâu còn gì lạ. Tựu trung, những thơ tôi đọc qua, không thấy thi sĩ nào xông thơ vào việc này. Có lẽ là điều ít ai muốn nhắc tới.
Đóng kín hết các giác quan
vẫn không sao thoát khỏi tiếng vo ve lũ ruồi nhặng quấy nhiễu
tiếng gầm rú muỗi mòng khát máu
Tôi nỡ lòng nào tiêu phí hết thời gian trong hốc tối
của trí não mù mờ
của trái tim cạn lửa
Nhưng có một bí mật còn kinh khủng hơn thuộc về các cô gái đã từng được chị phục vụ trong bóng tối. Dường như tất cả họ đều có dấu hiệu được thụ thai. Họ cũng tắt kinh và kèm theo các trạng thái sinh lý của một phụ nữ thai nghén thật sự. Tuy nhiên, bụng của họ không to lên. Chỉ trong vòng ba tháng mười ngày, họ có triệu chứng sinh nở. Và trong nỗi kinh hoàng chỉ mình họ biết, từng người đều sinh ra trứng.
dăm nụ cười hôm qua bận nhặt dăm phiến lá phong
rơi trong bài thơ quốc ngữ
trái phá chưa kịp rút kíp hạnh ngộ
đã tặng không cho bảo tàng của một thành phố mốc thếch bản chất lì lợm
Cuộc hội thảo về kinh nghiệm kiến quốc của VNCH tiếp nối với nhóm đề tại cuối cùng, “Đời sống Dân sự trong Thời chiến,” với các diễn giả trong giới học thuật đại học. Tiến sĩ Vân Nguyễn Marshall thuộc Đại học Trent, Canada, qua đề tựa “Xoa Dịu Các Vong Hồn Trên Đại Lộ Kinh Hoàng,” trình bầy bài nghiên cứu công phu về chương trình tìm kiếm xác nạn nhân chiến cuộc trên “Đại lộ Kinh hoàng” sau trận chiến Mùa Hè Đỏ Lửa năm 1972, do nhật báo Sóng Thần chủ xuớng, với sự tham gia đóng góp đông đảo của độc giả khắp nơi cho một công trình nhân đạo, nhưng ít được biết tới.
Xước cả bóng đêm
Hoa tàn hương rã cánh bay đi bằng đôi mắt tối
Đau như hơi thở của người phế tàn
Chỉ thấy run lên theo từng làn ánh sáng
Chỉ thấy ngậm từng ngụm, từng ngụm và trôi trong đôi cánh mỏng
Cuộc hội thảo do Center for Southeast Asia Studies và Journal of Vietnamese Studies thuộc UCB tổ chức, dưới sự hướng dẫn của Giáo sư khoa Sử Peter Zinoman, phối hợp với một số học giả đến từ các tiểu bang khác và Canada, trong đó có một số giáo sư trẻ gốc Việt. Có thể nói đây là lần đầu tiên một cuộc hội thảo về kinh nghiệm xây dựng quốc gia của VNCH đã được thảo luận, bao gồm không chỉ cuộc chiến và quân sự mà còn cả các lãnh vực khác như văn hoá, xã hội, kinh tế, giáo dục tới các sinh hoạt văn học nghệ thuật và truyền thông và dân sự.
Bọn chúng tôi vài người, cũng là đông trong cái thời mà người ta gọi là thời băng hoại, chiều chiều tụ tập cà-phê vỉa hè, nói đủ thứ chuyện trên đời, đấy là nói chung như vậy. Anh bạn nhỏ thó, phục sức lôi thôi tạo cho anh một vẻ như những ông Tây ba-lô đi đầy đường Phạm Ngũ Lão
thuở thanh xuân
mân mê những livre-de-poche Ưng Hạ
đọc cọp báo Sài Gòn Mới Gia Long
tà tà Phan Bội Châu
nhìn trộm Phương Lan
dựa cột đèn Trần Hưng Đạo
ngắm từng em từng em đi qua
rỡ ràng phố chật
cốc cà phê Lạc Sơn chiều muộn
hơi người hơi ruốt
nhớ bâng quơ
Còn chăng vài cuộc giải phẫu nữa như nhân vật trong Maligne của Maxim Chattam đã phải trải nghiệm? Hores từng ca cẩm: Nó ẩn núp. Nó chống trả. Nó ranh ma, khôn lỏi và biết suy nghĩ. Nó phát triển. Nó di động. Không phải vô cớ mà người ta nói nó ác. Thứ gì trong đầu mình và từ hồi nào đã tích tụ thành con quỷ cái? Trong khối nhầy nhụa đó phải chăng rùng rùng
Trên quê hương bé hồi hộp đu dây đến trường
mạng sống như chơi
cụ bà 90 tuổi ngồi trên nóc nhà
chân đu nước lũ thật thà cô đơn
Người mẫu tập trung vú mông*
hỉ hả trước phủ hà nội cho sướng mắt “gia chủ”
mặc bác xích lô đạp cành hông
mặc dân tình long đong chạy vòng
đi. mắc mớ chi
sài gòn thất thủ
ở. mắc mớ chi
giả ngu
tiếc lưu ly nửa đời cũ
còn nửa trăm năm lữ thứ nhớ nhà
Hình như mọi hoá thân vào dịp Halloween, nói cho cùng, đều là nỗ lực đánh lừa không gian và thời gian – đồng thời là sự nhận thức (cố chôn vùi trong vô thức) rằng mọi mưu mẹo đánh lừa những yếu tố siêu hình đều có thể bị phản tác dụng?
Hôm cuối tuần đi vào Smith Street, nội ô Collingwood, mình nhận ra con đường “nhà nghèo” này mình vẫn thích. Ở đó có vài hàng quán Việt Nam, có một quán bánh mì mình cho là ngon nhất Melbourne
chập
chùng rừng níu
gian nan
chìa tay trơn
tuột
muộn mằn xưa
sau
khải ca
muối
mặn máu đào
Cô vẽ trên mặt đất một con sông. Rồi cô bước qua con sông. Cô vẽ một ngọn núi. Rồi cô bước qua ngọn núi. Cô quay lại xóa đi những gì đã vẽ. Tôi nhìn trò chơi của cô và liên tưởng đến công việc của ông họa sĩ. Trong một thoáng, tôi nẩy ra ý định sẽ giết ông ta. “Tao phải giết mày”,
Thế giới quá nhỏ trên mạng xã hội nhưng lại quá ồn ào, quá ác liệt, quá nhẫn tâm. Thế giới ấy không buông tha ai, nghi kỵ nhau và giành giật. Khi sự tử tế trở thành hiếm hoi, thì cơ hội lên ngôi dành cho những kẻ nhân danh elite nào là đẳng cấp, nào là đại diện…
Là một quí bà tiến sỹ xã hội học tôi có thể nhìn những điều tôi trải qua dưới nhiều góc độ khác nhau. Nếu như cái thời chưa mở cửa thì tội của tôi là tội tày đình. Làm đĩ còn nhẹ tội hơn tôi. Ắt là trời đã trừng phạt tôi chỉ thông qua người số 2 và người số 3. Nhưng còn chồng tôi, khi đó nào chúng tôi đã tội lỗi gì?
ta đọc bài thơ chán đến mười lần
người tình đếm bàn tay à ơi ru thành phố ngủ
ném bỏ thân thon
gỡ bụi phấn son trên đế ngày mòn
ngồi hát
ta đọc bài thơ còn lại một lần
trơ chọi
không chán
không vui
Bình Luận mới