Lịch Sử Của Nhiếp Ảnh
“Queer, không phải là về vấn đề quan hệ tình dục với ai—đó chỉ là một khía cạnh của nó—mà còn là về cái tôi luôn mâu thuẫn với mọi thứ …
Đó là một cách gián tiếp xác nhận một văn tài. Hơn thế nữa, xác nhận một niềm hy vọng khá phức tạp (giống y như sự phức tạp trong cách lý giải truyện Vàng Tháp Hời trong truyện của Phùng Nguyễn). Hy vọng rằng thế hệ những nhà văn như tác giả “Tháp Ký Ức” thực hiện được một công việc mà những người thuộc thế hệ trước, do nhiều nguyên nhân, chưa thực hiện được: nhìn lại quá khứ, một cách thiết tha nhưng trầm tĩnh, để rút một bài học cho tương lai.
Đừng chờ đợi nơi Phùng Nguyễn những cái u uất, sống sượng của suy tưởng; cái cấm kỵ dục tính của hành động; cái nôn mửa hôi thối của những xác chết được vực dậy từ một đáy mồ quá khứ. Cái đẹp, theo ý nghĩa của văn chương, tràn ngập trên những trang chữ của anh.
Chàng thật là vô tình. Mùa Đông đã thật sự đi qua mà chàng đâu có hay. Khi chàng dọn đến khu apartment hai phòng này thì trời đã vào Thu. Những chiếc lá trên cành lê hoa đã trở màu và bắt đầu rơi rụng. Suốt mùa Đông, chàng đã quá quen thuộc với những cành lê hoa trơ trụi in hình trên nền trời xám xịt. Chàng cũng xám xịt và trơ trụi suốt mùa Đông…
Thường thường những gì mà Tường Vi “thấy phảng phất” hình ảnh của tôi trong đó là những điều được mang vào truyện như là “điểm quy chiếu” hơn là một nỗ lực tự khai báo. Quá khứ đối với tôi là một tài sản không còn sinh sôi nảy nở trừ phi chúng được sử dụng như là một món đầu tư cho tương lai. Tôi sử dụng “quá khứ” trong tinh thần đó.
nhắm mắt. và nghe thinh lặng thì thào
với tầm hiện tại
bêu, thảm hại một biển. ước vọng cô đơn
mở mắt. ngậm ngùi
hiện đại khập khiễng. bức tử môi sinh
tiếng của mây xanh. hay điệp trùng ẩn dụ. chốn lãng du rơi thỏm. đợi phục hưng
cái máy mắt. lìa cương thường. đắm trầm vực lũng sâu.
Ba kỵ binh dùng cái đầu của một người đàn bà da đỏ để chơi mã cầu. Lần đầu tôi nằm mơ thấy cảnh đó, tôi tưởng nó chỉ là sản phẩm từ sự giận dữ và trí tưởng tượng của tôi. Nhưng kể từ đó, tôi đọc thấy những câu chuyện tàn ác giống vậy đã thật sự xảy ra hồi xưa ở miền Tây. Và còn ghê hơn nữa, những việc tàn bạo đó hiện đang xảy ra ở những nơi như El Salvador ngày nay.
đẽo, đục một cách kiên trì
cái xã hội mà chúng ta đang ngẩn người trên từng thước tấc lề đường vô cảm
khi những con dân da vàng
đã bị bỏ đói ý thức
từ thời bao cấp.
Nhà sưu tập hỏi: “Ông bán tấm này bao nhiêu?”
Tôi hỏi lại: “Ông muốn mua nó vào thời điểm nào?”
Nhà sưu tập nói: “Ngay sau khi bức tranh hoàn tất.”
Tôi nói: “Tôi chỉ bán nó vào thời điểm năm mươi năm sau.”
buổi sáng sáo nhồng
thiếu nữ
những cái nguýt lườm
sinh sự chuyến xe buýt thành đô
lờ mờ đầu óc chật hẹp
thèm một chút nắng trong
Những kẻ ăn thịt người thích nhắm tim và óc, họ không thèm chỗ thịt đùi mềm và cỗ lòng thừa. Những kẻ ăn thịt người thích ăn những bộ phận có thể truyền cho họ những đức tính họ ngưỡng mộ nơi nạn nhân.
mà em không bước
như đang tập viết
đang tập nâng cốc vang Paris
đừng đi đường Hùng Vương nhiều ổ gà
em sợ đôi dép trắng
không ATM
anh không thương em à
Nhưng đứa con trai sẽ làm gì với cái xác cha nó? Nó không thể tái chế hay quăng vào sọt rác hay thùng chất thải làm phân trộn. Và nó cũng không muốn đeo vào cổ như món trang sức hay treo ở kính chiếu hậu như vòng lưới đan để bắt giấc mơ (1).
Teresa chủ trương không ban phát thuốc giảm đau cho những người bệnh đau đớn hay sắp chết là vì theo bà, “sự đau đớn là một món quà của Chúa” và “đau đớn sẽ đưa họ đến gần Chúa hơn”. Cố học giả Christopher Hitchen kể lại trong một cuộc phỏng vấn bà đã nói với ông rằng “Có một cái gì đó tuyệt vời khi nhìn thấy những người nghèo khổ chấp nhận số phận của họ và trải qua đau đớn giống như Chúa Giê-Su đã trải qua. Thế giới nầy sẽ trở thành tốt đẹp hơn từ nỗi đớn đau của họ.”
ba giây sau
ánh sáng đỏ trên đầu điện thoại
nhấp nháy
biết nam đang gửi tin nhắn
tôi cột chặt dây giày / sẵn sàng hệt tay
Người, tâm trí mở đến vô cùng, thâu nạp
toàn thể vũ trụ thành từng chương mạch lạc
và hướng dẫn con đường cho bao kẻ khác.
Nhưng…!
Có gì trong an lạc
mà chúng ta đi tìm
Trên gác lửng, thế giới của cậu bé tràn xuống, ở các bậc thang, dưới sàn nhà: những sách và sách. Tất nhiên là sách của cậu bé: Đô-rê-mon, Dũng sĩ Hesman, Siêu quậy Teppy, Astroboy… Cậu bé chỉ mua sách và đất sét, thứ chất dẻo duy nhất cậu bé ưa
Đứa bé kéo lê con diều trên cát. Nhìn ra đường chạm giữa nước và mây, nó thì thầm vào lỗ rốn mặt trời một niềm bí mật, như cách người ta thường trút điều bí mật mình vào cái lỗ, rồi lấp lại bằng đất.
Để tuân thủ việc chống phá rừng, tôi chui về căn phòng tầng áp mái và trồng rừng trên mái nhà. Tôi trở thành kẻ ẩn nấp và âm mưu. Trên tất cả các bức tường nhà tôi bỗng đầy những bức tranh mô tả việc kết nạp Đảng. Từ kết nạp Đảng ở Điện Biên Phủ đến kết nạp tại các nhà máy, nông trường hoặc trong hầm mỏ… Cảm giác mình bị kết nạp vào một cái gì đó thật kinh khủng, tôi ớn lạnh toàn thân
những người không nói được, chỉ nghĩ
những suy nghĩ nằm mãi trong đầu không nói ra được
một hôm nứt rạn như mặt hồ đóng băng
khuôn mặt biến dạng như picasso
những người nói được, mà không nghĩ
Thoạt đầu tiên chỉ là lớp vỏ cứng.
Nhưng phải chờ lúc nó được đập. Vỡ hẳn ra.
Tôi quá nóng vội.
Tuần nầy, lớp hội họa của May có bài tập vẽ theo trường phái Fauvism, sự cần thiết cho bài tập nầy là màu sắc; và bức tranh sinh động trước mặt May thật là một đề tài tuyệt vời cho cô. Nét cọ của cô sẽ nhẹ nhàng bay bổng với đủ cả sắc màu nguyên thủy và những gam màu được pha sáng. Cô sẽ gạt bỏ tất cả những chi tiết không cần thiết
sân chùa thục nữ giật mình
cành lan rơi trúng thình lình tóc mây
câu thơ xịt chó vô gai
bao người uổng tử gieo đầy tai ương
“Quyền toàn vẹn lãnh thổ của tao không chỉ nói về đất đai,” hắn nói. “Là dân đa đỏ, tao còn có quyền tự chủ thân thể tao. Và không gian bao quanh thân thể tao. Bởi vì tao là thổ dân, tao luôn luôn có quyền tự quyết.”
Hắn bắt đầu thách thức tất cả người da trắng nào mặc đồng phục, cảnh sát, nhân viên bảo vệ, lính chữa lửa. Hắn phỉ nhổ nhân viên bưu điện.
Điều kinh khủng nhất là nhà văn đã quen với lối nghĩ, lối viết ấy, đã tự nguyện khuôn mình “trong một hành lang hẹp, vừa hẹp vừa thấp”, đã “thích nghi với văn học minh họa”, nếu có lúc nào cảm thấy bức bối lại “tự dụ dỗ mình và khuyên nhủ lẫn nhau tự hạ chiều cao cho thấp để khỏi chạm trần, tự ép khuôn khổ chiều ngang lại để khỏi kềnh càng, để đi lại được thoải mái trong cái hành lang kia”
Bình Luận mới