Lịch Sử Của Nhiếp Ảnh
“Queer, không phải là về vấn đề quan hệ tình dục với ai—đó chỉ là một khía cạnh của nó—mà còn là về cái tôi luôn mâu thuẫn với mọi thứ …
Trời đất, những vì sao, và âm nhạc, và chữ. Có gì đứng yên chăng? Trăng nữa, lúc này nằm đâu? Chiều đã lên tới tận chỗ phai nhòa
Đối với tôi trong một bức tranh màu sắc là cái chính. Màu sắc có đẹp, tranh mới đẹp. Tôi nghĩ nên tạo những màu riêng cho mình quý như châu báu. Khi mình trân quý, nó sẽ như châu báu toả sáng làm tranh mình đẹp, chứ màu sắc bình thường, tranh cũng sẽ rất bình thường, không nổi trội được
cái mạng (cũng
chẳng nhiều việc để làm!) tuy nhiên
phải khẳng định đã
được cầu chứng (không từ hồ)
cho dẫu ở đâu chăng nữa
quán cà phê, tôi gặp những người khệnh khạng, tuy họ không ngậm ống vố. Họ là những người biết tuốt. Cái gì cũng biết. Họ cũng là những anh hùng trong hàng quán. Chửi tuốt không chừa một ai. Và họ vô can trong mọi sự. Tôi ớn lạnh.
Caitlin phổ biến và giảng dạy tang gia, nếu họ chọn lựa, cách thức tự chính họ chăm sóc, sửa soạn thi hài của người thân trước khi mai táng hay hỏa táng. Theo Caitlin, nghi thức nầy tạo cho gia đình một cơ hội tiển đưa người thân thương của họ một cách gần gũi, thân mật, đầy xúc cảm và do đó có ý nghĩa nhất.
Ngày em trăm tuổi ta hồ
văn chương chi sự ô hô tiêu tùng
Những phường những bọn à không
ai còn khao khát ba vòng nữa đâu!
Ngày em trăm tuổi qua cầu
tre reo kệ gió giang đầu thổi khan
Chẳng biết ông thuyền trưởng chúng tôi lấy ý tưởng ở đâu mà nẩy ra ý định trồng cây trên tàu. Việc có vài chậu cảnh, ở những năm 80, đối với tàu tư nhân là bình thường, còn đây là tàu quốc doanh, mà lại đi biển. Ở ngoài khơi, sóng gió nhiều, hơi biển mặn,
Khi giấc ngủ là một tờ giấy nháp
Bôi và xóa kèm nhèm
Chữ nghĩa thánh hiền đã chết
Ta khoác lên vai một mục ruỗng
Buổi sáng thênh thang. Và ông cố gắng nhìn qua tàng cây rậm rạp.
Tôi đã từng thấy em qua óc não. Thế thôi.
Ngoài sự khêu gợi về tính dục, tòa nhà mỹ thuật của Porro cũng là một bình luận về quá khứ và tương lai của Cuba. Khi bạn đi vòng trên hành lang uốn cong của ngôi trường, bạn không thể thấy nơi bạn đã đi qua hay nơi bạn sẽ tới. Sự mất thời gian và phương hướng là một ẩn dụ về giai đoạn phát triển mới của Cuba. Tòa nhà là hiện thân của sự phấn khích lẫn lo sợ trong cuộc cách mạng mới này.
nhà thơ nói với cô gái, “Hãy dừng lại tình yêu trẻ trung của cô dành cho tôi. Tôi bị nghẹt thở.” Cô gái im lặng, hàng ngày viết thư tay cho nhà thơ và gửi đi. Nhà thơ lần lượt nhận những lá thư
Khiến phần thân trên chao đảo gà gật
Vì nhắm mắt
Nên càng khó giữ thăng bằng
Tất cả chỉ kết thúc
Khi người thợ tháo rột khăn choàng, phủi tóc dính trên vai và mang đến chiếc gương lớn
Để nhìn mái tóc từ phía sau
về thăm. bóng chung dã dượi
trở mình thất thế gượng cười
thời tôi vứt bỏ còn phơi bóng thù
một trời nứt tiếng gồm thâu!
Tôi hoàn toàn tin rằng người ta có thể được sinh ra từ trứng cũng như đẻ ra trứng. Tôi cảm nhận được tính vô danh của con người trong câu chuyện này, vì thế tất cả các nhân vật đều không tên tuổi và họ thường bị lẫn lộn vào nhau bởi tính vô danh của nó, cũng có thể vì cuộc đời như tôi thấy, vốn chằng chịt vay mượn và lập lại
Nhìn tranh [VNM] tôi cứ nghĩ vẩn vơ, giá như loài người có dương vật mọc giữa trán thì tuyệt vời biết bao! Thế giới sẽ vạn lần văn minh hơn; con người sẽ chân thực và đạo đức hơn gấp ức triệu lần! Sẽ gần với thánh thần. Nếu có tên người nào mặc quần áo (gốc của mọi thủ đoạn chính trị bịp bợm nhất) sẽ bị coi là phạm tội khiêu dâm, tội âm mưu phản loạn, tội quỷ ám, tội chống lại loài người.
không có bài thơ nào được rọc phách
trong cuộc thi vương hậu tảo ngữ
quét chợ mù giời
sự bí ẩn nằm bên trong lá bài tẩy
thạc xỉ mummum thời hậu diện
không cần một ngôi đền rửa tội
không cần những thánh nhân gửi ánh sáng lên nốt nhạc – hạt mầm cô đơn
hiện hữu
Tình yêu mở cánh cửa của ngôi nhà trong tối
đến bên bóng dáng nhỏ đang ngồi
lặng lẽ
ôm vào lòng
Bọn họ âm mưu giết chết thời gian. Ngày hành quyết đã được ấn định.
Các nhà thơ phản đối, “Đừng giết. Đừng âm mưu giết thời gian. Bởi đêm qua, tháng trước, thập niên trước nữa, thậm chí trong nhiều thế kỷ trước, thời gian chẳng làm chi nên tội.”
Sáng nay thấy lũ thạch sùng già cỗi
sám hối sau bức tường mốc thếch
trong ngôi nhà ngói nâu
một chiều vô lộ
giữa gập ghềnh lụa đỏ
Trước giờ hiếm lắm, một người viết mới, hẵng vô danh lại khiến tôi đọc mà phải run lên vì khoái khẩu như Trần Băng Khuê. Một nỗ lực phá ra khỏi thứ xiềng cổ hủ chăng, tôi không rõ lắm, nhưng có thể đây là một mẫn cảm cần thiết trước khi hóa thân.
Bạn an lòng chỉnh lớn âm lượng
Trở về với làn hơi của Diego
Trong tiếng Ocarina đắm đuối
Ít ra bạn cũng còn có nhiều nơi
Cho dù thế giới không một phút giây khoan dung bạn
trong hình nhân một gã gù
tôi cõng đời
thỉnh thoảng khòm lưng quay nhìn lại
hình hài chính mình
vẫn mãi khom
chập choạng trên từng đầu dốc
Nó sẽ kháng cự cử chỉ muốn đội cho nó một mái tóc giả vàng hoe (cái hào quang bấp bênh chung quanh một khuôn mặt không hiện hữu!) và bạn phải nhanh tay vẽ miệng, môi nó với khói thuốc lá, rồi đeo nhẫn, vòng để làm thành tay nó, trong khi nó vẫn dùng dằng chống cự, đôi môi sơ sinh thì thầm những tiếng than thở từ muôn thuở của một sinh linh bừng tỉnh với thế gian.
Có một nhà thơ, ngày nào ông cũng rửa tội mình vào lúc nửa đêm, khi tỉnh giấc. Lúc ấy, ông ngồi dậy vừa viết vừa khóc rồi ngủ tiếp lúc gần sáng.
chiếc quần sọt màu nước biển
hứng mưa lưng tròng
mùa dưa chín bổ đôi quả dọc
môi háp thạch biền
đừng chắt lưỡi
đêm chờ nung nấu
hàm vôi đen
Những giọt nước đi từ rừng ra biển. Những con cá ngựa thở ra bọt nước, chúng tôi ngửi thấy mùi lá mục, nhưng chẳng có vấn đề gì. Bề nào chúng tôi cũng phải thở và làm tình. Bề nào chúng tôi cũng phải kiếm ăn. Chuyện con đực mang thai không phải là lỗi của chúng tôi. Những dòng máu loang trên biển không can dự gì đến số phận chúng tôi hay đại sự của thế giới.
Bình Luận mới