tác phẩm của Mel Bochner tại Viện Bảo Tàng Serralves- Bồ Đào Nha
Mel Bochner là một trong những người tiên phong trong Nghệ Thuật Khái Niệm (Conceptual Art), với khuynh hướng đưa ngôn ngữ vào …
Ý của ông Trí và BBT là mức độ tội “nặng hay nhẹ”. Ý của người viết là mức độ “có tội” hay “vô tội” trước khi nói tới “nặng hay nhẹ”. Có lẽ cả hai phía tranh luận đều “đúng” với hiện tình tranh cãi trong GHCG.
Luồn theo những con đường bí ẩn
xuyên qua những cánh rừng quyên sinh
mặt trời đau vỗ cánh trên đầu
lửa cháy bảy màu trên nước đục
Alice đặt chân đến vùng nhẵn thính.
hắn trao tôi vài con bài chứa đựng phận người
khôn ngoan hiểu biết tình cảm không bằng may rủi, hắn nói
tôi nhìn xuống kẽ chân hắn
tìm gió
Trong tấm hình, ông ngoại – người đã đốt những cuốn sách quý giá 40 năm trước – đứng cạnh đứa cháu lần đầu tiên đến một đất nước trân quý sách, bên cuốn sách in đầu tiên của phương Tây. Nhìn tấm hình đó đôi khi tôi thấy muốn rớt nước mắt.
Hội thảo về thơ tầm quốc gia bế mạc trong không khí trang trọng, quan trọng, long trọng và nghiêm trọng. Hội trường im phắc nghe lãnh đạo ban tuyên giáo kết luận: Thơ Việt đang vươn lên tầm thời đại, bám chặt truyền thống vẻ vang, trung thành với vốn cổ, hòa nhập với quốc tế.
Pericles woke up on a hillside in
Athens,
looking down at Syntagma Square
whose gleams were like a thousand plankton
in a sea with sumptuous light.
Pericles thức dậy trên một sườn đồi ở Nhã Điển
nhìn xuống Quảng Trường Syntagma
ánh sáng lấp lánh như vạn lân tinh
trong một biển ánh sáng tráng lệ.
khi tửu nhập rượu làm tình nát thiếp
khi trăng lên nguyệt bú sướng run chàng
khi biển chết dương buồm anh thiêm thiếp
khi khuya tàn dạ quỷ quất em tan
. . . “Khi lịch sử xoay vòng, câu chuyện vẫn chỉ có một đoạn kết đơn điệu: người dân thường không thể thực hiện những giấc mơ của họ, họ vẫn không có khuôn mặt, hay tiếng nói, từ thập kỷ này sang thập kỷ khác.”
xã hội ấy có vẻ như lạnh lùng mà lưu tình, có vẻ như vô cảm mà lưu tâm, khi mọi người được dạy bảo từ chối không ném tiền (vào mặt) đám van xin tàn tật hay những tên say rượu dở điên dở khùng đang rên rỉ than van bên vệ đường…, nhưng sẽ phải bắt buộc hay sẵn sàng nộp thuế cho Sở Thuế,
bất ngờ đè cổ bọn bám đu
cho tới giờ hâm nóng
sau lễ chùm gởi chùm bao đúm đàn hậu sản
nói về màu đỏ
của một chúm môi son
Luật về ngừa thai của Công Giáo có ảnh hưởng ít nhất tới 100 triệu con người. Luật thì nghiêm, nhưng giáo dục về luật quá sơ sài, và người giữ kỷ cương, thi hành luật là các linh mục lại biết rất ít, và không hề có kinh nghiệm về vấn đề tế nhị này, liệu việc thi hành luật có ổn không?
là thường ngấy
ngán
chán
lục lọi trong những đống rác
tìm từ xa thăm thẳm
thum thủm
con đàn bà vu cáo
cao vú (một kiểu nói lái vừa hóng hớt, không bản quyền)
có khi to không là cao
Ăn tươi nuốt sống những kẻ văn nô
ngày qua ngày liếm gót bọn bạo quyền
phục tùng mệnh lệnh như bầy dòi nhặng say sưa ăn bám cứt toác họng khen thơm.
Này em
Hãy mở mắt ra và nhìn thẳng vào sự thật
Lột trần truồng bộ mặt của những kẻ mang trọng trách lưu giữ nền văn hiến
Vấn đề ngừa thai có vẻ được xem như một yêu cầu thúc bách trong những trường hợp đặc biệt, có tầm ảnh hưởng lớn – tới một nhóm người “lớn” (về nghĩa đen lẫn nghĩa bóng): các phụ nữ của những nước Nam Mỹ (một nhóm “lớn”), và các nữ tu Công Giáo (vị thế “lớn”). Thế còn những phụ nữ “bé” miệng thấp cổ âm thầm chịu đựng thì sao?
nghe ông triết gia nói chuyện vong thân
nghe gã thầy chùa giảng điều vô minh vô tướng
mình ngồi đây nhìn mình rất ngượng
không bao giờ đủ buồn
cho nỗi buồn công dân
nắm
lên đồng
đượm hơi hướng
cõi thua buồn
cõi dại cõi ngây
một tay đã sụp thõng
vẫn mơ
có ngày chỉ một tay
kéo mặt trời
về gần
nhóm lửa pha trà
Không học là hơn, bởi học là lệ thuộc, là nô lệ, là tín điều. Học là cột trói mình vào một hệ thống, một chủ nghĩa, một ý thức hệ. Cái học như thế giết Thơ, giết đời. Hành tinh có học bay như những phi công? Mặt trời có học sáng như người kỹ sư điện? Cây có học cách ra hoa kết trái như người trồng trọt ? — Không ! Những cái ấy đặt đúng mình vào vị trí quỹ đạo vũ trụ trên dòng Sáng tạo thường nhiên.
tôi bặt câm ủ mầm cho lửa
Thơ anh thoát cháy nhẹ nhàng
chấn thương
chấn thương
chấn thương
ôi! hồn người-dễ-chết . . .
những con cá được chết
là hạnh phúc vì thoát khỏi
sự ô nhiễm nhơ nhớp
tù đọng từ dưới đáy
tầng sâu
em muốn được chết như
cá lặng yên giữa tự do
bạt ngàn sóng chả còn
Khi cá không nằm thớt
Nổi biển!
Sóng lùa tràn bãi cát
Hãy ngậm nghe lời nói
Đừng tưởng cá câm thật:
Chúng tôi nói-gì-về-sống-chết?
Formosa của người ta
bỗng dưng . . . Biển cũng thành ra của người
Cá chết rồi, Biển chết tươi
Người thì lay lắt, mấy đời “Chết treo”*
tôi rủ em về vườn
nơi có thể nằm võng đong đưa mà không bị muỗi cắn
khi cần tôi có thể đi tiểu bên gốc cây vú sữa bên giếng
nó gợi nhớ mùi phân bò tôi đã trộn lẫn với nước mắt
một buổi chiều tôi đã chạy bất kể trong mưa
tìm lại cảm giác của một người bị mất tuổi trẻ
Đừng đào xới.luống cày ký ức
đừng bới tìm đáy vực.ngước ngày lên…
Đừng.và đừng
chạm đến cao sang tĩnh vật
linh hồn rừng
linh hồn biển.dậy cuồng điên!
hoa hiểu nhiệm vụ sứ mệnh mệnh số
loa vang tới mùa sau
loa vang tới mùa mơ
vĩnh viễn
hoa tiếp tục rực rỡ dữ dội
quên tháng ấy tái nhợt tê liệt
kèn rỉ tai con vật thoát sự sa bẫy
khởi đầu từ một chiếc rễ non
cắm vào lòng đất
rồi cuộc hôn phối được cử hành
nơi chiếc lá đầu tiên lua hua biết hát
một vòng tròn cộng sinh
bắt đầu cho cuộc tính nhẩm
Tính năng tương đương với độ co giãn rất cần thiết cho việc dịch thơ nhưng cũng là nguyên nhân dễ tạo nên lỗi lầm. Dịch thơ thường ít sử dụng dịch sát nghĩa hoặc dịch trực tiếp, thậm chí dịch so sánh song song giữa hai bản gốc và [bản] dịch, thường có kết quả thất bại. Tính năng tương đương trong thơ càng khó kiểm soát hơn vì sự thẩm mỹ và bản chất “tối nghĩa” của thi ca.
Sau trận đổi đời, bỗng nhiên thành phố Lài xuất hiện khá nhiều bác hồ. Như một món nợ bỗng được trả bù luôn cả vốn lẫn lời … bây giờ thành phố này, ngoài những hình ảnh Bác treo lung tung trong nhà ngoài phố, nhiều bác khác đồng loạt xuất hiện bằng xương bằng thịt.
Thế mà như sự nhạy cảm mong muốn của cô, khi tròn 40 tuổi, cô mang thai đứa trẻ tiếp theo ngoài sự kinh ngạc của mọi người và cả bà bác sỹ của cô. Cô vô cùng hạnh phúc và mãn nguyện. Sau đó họ có tiếp bao nhiêu người con nữa thì không ai biết rõ nhưng cô ấy thì hoàn toàn hạnh phúc với bọn trẻ và gia đình.
Bình Luận mới